Chương 1.3: Xuyên không đến thế giới hoang tàn

Kéo người đàn ông sang một bên, không có thời gian đào hố. Cô nhặt một ít cành cây khô, hái vài chiếc lá cây phủ lên trên, đến khi không còn nhìn thấy xác con mèo biến dị nữa, liền cõng người đàn ông lên và nhanh chóng chạy về.

Đi ngang qua vũng máu và những mảnh thi thể vương vãi trên mặt đất, cô sợ đến mức suýt nữa hất người đàn ông trên lưng ra ngoài. Cô cố nén nỗi sợ hãi và cảm giác buồn nôn, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Sức lực của nguyên chủ rất lớn, có thể sánh bằng hai người đàn ông trưởng thành.

Thông qua ký ức của nguyên chủ, cô biết được rằng, sau khi mỗi người tròn mười bốn tuổi, lãnh đạo cấp trên sẽ tiêm cho mỗi người một liều Thuốc Gen cấp thấp để kích phát chức năng cơ thể.

Thuốc Gen cấp thấp có một nhược điểm rất lớn, một khi đã chọn sử dụng, mặc kệ có kích phát được cơ thể hay không, sau này đều không thể sử dụng bất kỳ loại Thuốc Gen nào khác, một khi sụp đổ gen lại càng khó chữa trị.

Cũng có thể chọn không dùng, hoặc mua Thuốc Gen cao cấp hơn, Thuốc Gen cao cấp có xác suất kích phát chức năng cơ thể là 80%. Nhưng đối với người ở các khu ổ chuột, cơm ăn còn chưa đủ no, nói gì đến việc mua thuốc cao cấp.

Sau khi bố của nguyên chủ bị sụp đổ gen, cuộc sống sa sút nghiêm trọng. Vào năm mười bốn tuổi, trong nhà càng không còn gì để ăn, không còn lựa chọn nào khác, nguyên chủ đã dùng Thuốc Gen cấp thấp, nghĩ rằng lỡ đâu kích phát được kỹ năng thì sao.

Sau khi dùng Thuốc Gen cấp thấp, cơ thể nguyên chủ không được kích phát, nhưng cũng không hoàn toàn thất bại. Ít nhất sau lần đó sức lực đã lớn hơn. Tại sao nói sức lực lớn hơn mà vẫn là kích phát thất bại? Bởi vì kỹ năng loại sức mạnh được kích phát thành công thực sự là sức mạnh như trâu, không giống cô ấy chỉ bằng sức của hai người đàn ông trưởng thành. Nếu không ở cái vùng đất hoang tàn đầy rẫy những kẻ ăn thịt người này, cô ấy đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Vì trời đã quá muộn, trên đường không gặp những người nhặt rác khác. Đột nhiên một tiếng “rắc” vang lên, giống như tiếng nhai thứ gì đó, dọa cô không dám động đậy. Cô im lặng chờ một lúc nhưng không thấy có gì xảy ra, mới nhẹ nhàng nhấc chân từ từ đi về phía trước. Cô dừng lại khi không còn nghe thấy tiếng động nữa. Một cơn gió mạnh thổi qua, tức thì cả người lành lạnh, hóa ra cô đã sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Không nghĩ nhiều nữa, cô men theo ký ức của nguyên chủ nhanh chóng chạy về, thật quá đáng sợ.

Mà ở cách đó không xa, trong đám cỏ dại cao lớn, một con vật giống chó đang ăn, may mà nó đang ăn, nếu không thì mạng nhỏ của cô đã toi rồi.

Về đến cửa nhà trước khi trời tối hẳn, nói là nhà, thực ra chỉ là một căn nhà được xây bằng đá, lắp một tấm cửa ván đã hỏng, ngay cả một cái khóa cũng không có. Sân trông cũng được, chỉ là không có hàng rào hay gì cả, không có cảm giác an toàn.

Ngôi nhà được xây ở cuối phía tây, phía sau là một khoảng đất trống, nên không sợ có dã thú ẩn nấp ở đó.

Trong nhà chỉ có cô và người bố bị thương, không có khả năng tự vệ gì nên chỉ có thể xây nhà ở phía sau cùng, ít nhất được cái yên tĩnh.