Từ xa cô đã nghe thấy tiếng ho khan từng cơn. Vừa mở cửa còn chưa kịp bước vào, một giọng nói lo lắng vang lên: “Nhiễm Nhiễm, sao con về muộn thế, có chuyện gì xảy ra à?”
“Bố, con không sao.” Không nói nhiều thêm, cô vào nhà đóng cửa lại, đặt người đàn ông lên bàn. Không còn cách nào khác, trong nhà ngoài giường của cô và bố ra thì chỉ có cái bàn này có thể đặt người.
Cô đánh giá xung quanh, căn nhà không lớn, có hai chiếc giường thấp, trên giường trải cỏ tranh, cũng không thấy có chăn. Ở giữa đặt một cái bàn và hai cái ghế đẩu, góc nhà đặt một tảng đá lớn, không biết phía sau có để thứ gì. Bên cạnh còn có một cái bếp lò được xây bằng đá.
Không thấy có thứ gì khác nữa, căn phòng trống trải ngược lại khiến nó trông không quá chật chội. Dùng từ nghèo rớt mồng tơi để miêu tả ngôi nhà này là thích hợp nhất.
Quay người nhìn người trên giường, đây chính là bố của nguyên chủ, Bạch Chương. Do sụp đổ gen, cơ thể không còn chút sức lực nào, quanh năm nằm trên giường nên sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò. Tuy nhiên đôi mắt ông lại rất kiên định, không hề có vẻ chết lặng hay đờ đẫn, có thể thấy ông là một người lạc quan.
Không biết phải đối mặt với bố của nguyên chủ như thế nào, cô cố gắng bắt chước giọng điệu của nguyên chủ nói:
“Bố, bố đói rồi phải không? Hôm nay muộn quá rồi không nấu cơm nữa, bố uống một ống dịch dinh dưỡng nhé!” Nói rồi cô liền đến gầm giường mình lấy ra hai ống dịch dinh dưỡng cuối cùng.
Trong nhà không có gì cả, hai người họ một nhỏ một tàn, cất giữ chút đồ có giá trị sẽ bị trộm hoặc bị cướp, thế nên cũng không sắm sửa thêm thứ gì đáng tiền nữa.
Lén lút đào một cái hố dưới gầm giường mình, đồ ăn và vật quý giá đều chôn xuống đó, rồi đặt tấm ván giường lên cũng an toàn.
Cô lấy ra hai ống dịch dinh dưỡng, đưa cho bố một ống.
“Con uống đi, bố không đói, cả ngày nằm một chỗ có vận động gì đâu mà đói.”
Cố nén cơn ho, bố Bạch xua tay không nhận lấy ống dịch dinh dưỡng trong tay con gái.
Cái thân thể này của mình bây giờ cũng không giúp được gì cho con gái, đừng nên tạo thêm gánh nặng cho con nữa.
“Bố, mau uống đi. Sao bố lại không đói? Bố chỉ ăn một chút buổi sáng, sao mà không đói được. Yên tâm đi con có thể tìm được đồ ăn.” Nói xong, cô không cho phép từ chối mà nhét vào tay ông.
Bố Bạch còn muốn nói gì đó thì bị Bạch Tâm Nhiễm cắt ngang: “Sức khỏe của bố vốn đã không tốt, lại còn để đói nữa lỡ ốm thì sao? Chúng ta không có đủ điểm để đi khám bệnh đâu.”
Không cho bố Bạch cơ hội nói, cô cầm ống còn lại lên uống, thứ này thật sự không ngon, nhưng cũng không đến nỗi quá khó uống, có chút vị tanh lại xen lẫn mùi hương thanh mát của cỏ.
Đây là loại dịch dinh dưỡng tệ nhất, lại còn là loại sắp hết hạn, một ống có thể no bụng một ngày, loại cao cấp nhất có thể chống đói được ba ngày. Con người quả nhiên là thông minh nhất, thứ này cũng có thể nghiên cứu ra được, nếu mà ở thời hiện đại, không biết có thể mang lại phúc lợi cho bao nhiêu đồng bào không thích nấu ăn đây.
Thật nhớ những ngày ở hiện đại quá đi!
Uống được một nửa, cô đột nhiên dừng lại, nhìn người đàn ông trên bàn, cắn răng nói: “Thôi kệ, đã cứu rồi thì cũng không thể để chết đói được.” Cô bước tới cạy miệng người đàn ông ra rồi đổ xuống, làm cô đau lòng chết đi được, khẩu phần ăn của cô đó.
Bố Bạch uống hết nửa ống dung dịch dinh dưỡng, lén giấu phần còn lại đi. Không phải ông keo kiệt không cho con gái uống, mà là ông biết con gái mình rất bướng, biết mình để lại một nửa, nhất định sẽ lại lải nhải nửa ngày.
Lúc này ông mới nhìn người bị con gái ném trên bàn hỏi: “Đây là ai, sao con còn mang người về nữa vậy.”