Chương 2.2: Nghèo rớt mồng tơi

Bạch Tâm Nhiễm cũng không giấu giếm, kể lại chuyện hôm nay gặp phải cho bố Bạch nghe, nhưng chuyện mình bị một vuốt tát chết thì không nói, chỉ nói là bị tát một cái, cuối cùng được người này cứu.

Cô cũng không hẳn là nói dối, nếu không phải người đàn ông này cuối cùng gϊếŧ chết con thú biến dị đó, nguyên chủ chắc chắn đã bị ăn không còn một mẩu xương, làm sao còn có thể để cô xuyên vào được.

“Nhiễm Nhiễm à, không phải bố đã nói với con rồi sao, không được đến khu vực chưa được khai phá, nơi đó nguy hiểm lắm, lỡ con có chuyện gì thì bố sống sao đây.” Nghe con gái nói, bố Bạch lo lắng không thôi, may mà gặp được người cứu, nếu không thì không biết sẽ ra sao nữa.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của bố Bạch, lo lắng đến mức ho không ngừng, Bạch Tâm Nhiễm có chút chột dạ, sớm biết vậy đã không nói cho ông biết.

Cô vội vàng bước tới đỡ bố Bạch dậy, vỗ nhẹ vào lưng ông.

“Bố, bố xem con không phải vẫn ổn sao, tuy nguy hiểm cũng không tìm được hạt dẻ, nhưng con tìm được thứ tốt hơn mà.” Để không làm bố Bạch kích động thêm, Bạch Tâm Nhiễm lấy ra đá năng lượng có được hôm nay.

Khi nhìn thấy đá năng lượng trong tay con gái, bố Bạch mở to mắt, kích động đến mức không biết nói gì.

“Đây… đây là từ đâu ra vậy.” Bố Bạch không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm vào hai viên đá năng lượng này. Là một cựu lính đánh thuê, ông đương nhiên nhận ra chúng, nhưng ông cũng chưa từng lấy được bao giờ. Huống hồ trong này còn có một viên màu cam, vận may của con gái cũng quá tốt rồi.

“Ồ, cái này à, là sau khi người đàn ông kia gϊếŧ con mèo biến dị, con moi từ trong bụng nó ra đó.” Cô nói một cách đầy lý lẽ.

Vốn dĩ nếu không phải vì hai viên đá năng lượng này và xác con mèo biến dị, ai mà nhịn đau cõng hắn về chứ, bản thân còn chưa ăn no, lại còn có một người bố bị thương, cô không hề chột dạ chút nào, cứ coi như đây là thù lao đi.

Bố Bạch cũng không còn băn khoăn về nguồn gốc của nó nữa, vội vàng kéo con gái lại xem xét.

“Vậy con thì sao, bị thương ở đâu, có nghiêm trọng không, sao mặt mũi đều sưng đỏ lên thế này.” Chỉ thấy mặt và hai tay cô sưng đỏ tấy, mơ hồ còn có dấu hiệu lở loét, trên quần áo còn có một vết cào, dính vài vệt máu.

“Chỉ bị thương ở bụng thôi, không nghiêm trọng lắm, lúc bị tấn công con chạy vào khu vực bức xạ cao, may mà chỉ ở rìa ngoài nên không bị thương nặng.” Bức xạ cao này quả nhiên lợi hại, còn chưa vào trong đã bị thương thế này, vừa rồi quá căng thẳng nên không để ý đến vết thương trên người, thả lỏng ra mới cảm thấy đau từng cơn.

“Bố, bố nghỉ ngơi trước đi, con đi xử lý vết thương, chuyện còn lại để sau hãy nói.” Nói xong, cô đỡ bố Bạch nằm xuống, rồi đi xử lý vết thương.

Bố Bạch mấp máy môi nhưng không nói gì thêm, nhắm mắt nằm xuống.

Cô đi theo ký ức tìm nước, đi đến bên tảng đá lớn ở góc nhà. Dời tảng đá ra, phía sau đặt một cái thùng gỗ, một cái nồi, bốn cái bát và đũa, một cái chậu gỗ lớn và một cái chậu gỗ nhỏ. Chỉ có vậy thôi.

Tuy có đội tuần tra ở khu ổ chuột, nhưng ở cái thế giới ăn không đủ no này, mạng người vốn không đáng tiền, trộm cắp cướp giật cũng thường xuyên xảy ra, nhà của họ lại càng là đối tượng thường xuyên bị trộm viếng thăm.

Lấy hết đồ ra, trong thùng chỉ còn lại nửa thùng nước, hôm nay về quá muộn, không đi lấy nước được, lại lãng phí rồi, nước ở đây là có định lượng, một người một ngày chỉ được lấy một thùng.

Nhìn hình ảnh phản chiếu trong nước, khuôn mặt sưng đỏ đã có chút lở loét, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra khuôn mặt này rất giống cô, chỉ là trẻ hơn, dù sao nguyên chủ mới mười bảy tuổi, còn cô đã ngoài ba mươi rồi.

Đun nước sôi xong, cô quay lưng cởϊ áσ, trên bụng hiện rõ ba vết cào, cũng không biết có bị bệnh dại không nữa.

Rửa sạch vết thương, ra sân hái thảo dược đắp lên.

Loại thảo dược này gọi là Bạch Chỉ Thảo, màu trắng, có thể cầm máu tiêu sưng, nó rất dễ sống và có thể sử dụng trong môi trường bức xạ cao mà không có tác dụng phụ, thế nên nhà nào cũng trồng vài cây trước cửa.

Điều kiện có hạn, cũng chỉ có thể làm như vậy, phần còn lại đành dựa vào khả năng tự chữa lành của bản thân.