Chương 1: Cơn mộng đêm khuya

"Chị ơi."

"Em ngoan lắm."

Đầu ngón tay thon dài của thiếu niên thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, khóe mắt ửng hồng vì kìm nén, cậu nhìn cô bằng ánh mắt đầy khẩn cầu.

Ngay trước mắt cô, cậu vứt bỏ mọi lòng tự trọng, trút bỏ từng lớp quần áo trên người.

Trong tiếng thở dốc trầm khàn đầy tình tứ ấy, cô dần đánh mất chính mình theo từng tiếng "chị ơi" ngọt ngào.

*

Sầm Nguyễn bừng tỉnh, bật người ngồi dậy.

Hơi thở cô dồn dập, đôi gò má đỏ bừng, trong đáy mắt vẫn còn vương lại chút tình ý chưa kịp tan biến, cả cơ thể ướt đẫm mồ hôi.

Hóa ra là nằm mơ!

Lại còn mơ thấy cảnh tượng hoang đường "người thật việc thật" của ba năm trước.

Sống động và chân thực đến mức như thể được tái hiện không một kẽ hở ngay trong giấc mộng.

Đúng là điên thật rồi!

Sầm Nguyễn bật đèn, xuống giường uống một ly nước để dập tắt cơn khô nóng trong người, cố gắng đi ngủ lại nhưng vừa nhắm mắt, những hình ảnh kia đã lao thẳng vào trí não.

Vừa phiền lòng vừa bứt rứt, dù đã uống nước nhưng cổ họng vẫn khô khốc, cô hoàn toàn không tài nào ngủ tiếp được.

Sầm Nguyễn dứt khoát đi chân trần trên sàn nhà, bước đến cạnh bàn trà lấy một điếu thuốc lá dành cho nữ rồi châm lửa. Làn khói xám nhạt mờ ảo không những không nén nổi sự bực bội trong lòng, trái lại còn khiến những ký ức ấy qua làn khói xám càng lúc càng trở nên rõ nét.

Sầm Nguyễn gác cánh tay mảnh khảnh lên trán, khẽ chửi thề một tiếng rồi đưa ra kết luận.

"Chốt lại là do ăn chay quá lâu, cần phải đi đổi vị chút rồi."

Sầm Nguyễn quyết định ngay lập tức.

Từ lúc rời giường, thay đồ đến rửa mặt chưa đầy mười phút.

Cô còn tiện tay gọi luôn cả "con cú đêm" Lê Chi Duyệt.

Lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, Sầm Nguyễn đánh thêm chút son, chỉnh lại mái tóc dài suôn mượt. Nhìn gương mặt mộc nhưng vẫn đẹp đến nao lòng của mình trong gương, cô hài lòng nhếch môi.

Đặc biệt là nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi càng tăng thêm vẻ quyến rũ khó cưỡng.

Chẳng hề có chút cảm giác khủng hoảng nào của một diễn viên hạng mười tám.

Đêm ở Kinh Đô vào rạng sáng là lúc náo nhiệt nhất, những nơi ăn chơi trụy lạc lại càng rực rỡ vàng son.

Lê Chi Duyệt hớt hải chạy đến câu lạc bộ AS: "Chẳng phải nói dạo này có ảnh bìa tạp chí cần chụp nên phải ngủ sớm giữ dáng sao? Sao tự nhiên lại gọi mình ra đây?"

"À."

Sầm Nguyễn vốn mang nét đẹp từ trong xương tủy, cô chẳng thèm để tâm đến những ánh mắt không ngừng đổ dồn về phía mình, vừa đi tìm quầy bar vừa trả lời.

Web không cho up truyện nữa, các bạn liên hệ dịch giả để đọc full nhé