Chương 5: Không thể trốn

Cửa kính xe bị ai đó gõ một cách tùy tiện.

Kính một chiều, Sầm Nguyễn quay đầu nhìn qua cửa sổ, thấy gương mặt đẹp trai hút hồn của thiếu niên ở bên ngoài.

Cậu ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa, mặc chiếc áo sơ mi lụa đen, cúc cổ mở hờ hai chiếc, lộ ra xương quai xanh trắng lạnh, sắc sảo cùng sợi dây chuyền kim cương đen.

Vẻ bất cần của thiếu niên hòa quyện với hormone nam tính đang dần trưởng thành.

Cậu của hiện tại dường như còn cuốn hút hơn cả ba năm trước.

Mái tóc trước trán Lục Trì Dã rũ xuống một cách tự nhiên, lười biếng ngay trên đôi lông mày sắc lẹm đẹp đẽ. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm đen láy, nhìn gì cũng thấy tình tứ, đang khóa chặt lấy cô không rời.

Như thể có khả năng thấu thị cực mạnh, khiến tim Sầm Nguyễn hẫng đi một nhịp.

Cô thu hồi tầm mắt, giả vờ bình tĩnh định bảo Lê Chi Duyệt lái xe, ai ngờ Lê Chi Duyệt bán đứng chị em nhanh hơn bất cứ thứ gì. Sầm Nguyễn còn chưa kịp dứt lời thì cô nàng đã nhanh tay hạ kính xe xuống.

"Hi, em trai đẹp trai!"

Sầm Nguyễn: "..."

Ngay khoảnh khắc nhận thấy cửa kính hạ xuống, Sầm Nguyễn đã vội quay mặt đi, trừng mắt nhìn Lê Chi Duyệt. Dù quay lưng lại với người bên ngoài nhưng cô vẫn cảm nhận được gáy mình đang nóng bừng lên vì bị nhìn chằm chằm.

Lê Chi Duyệt cười hì hì: "Nguyễn Nguyễn dũng cảm lên, khó khăn không lùi bước!"

Sầm Nguyễn: "..."

Lùi cái đầu cậu ấy!

"Chị ơi."

"Sao chị cứ muốn chạy thế."

Trong xương tủy cậu có một chút khí chất ngông cuồng, giọng điệu lại tùy ý, lười biếng đến chết người.

Điều này hoàn toàn tương phản với đôi bàn tay đang buông thõng bên hông, do lúc nãy bóp nát ly rượu ở quán bar nên bị thương chảy máu, nhưng cậu chẳng hề màng tới mà chỉ nắm chặt lấy.

Trong lòng bàn tay chưa kịp xử lý vết thương, những giọt máu đỏ tươi cứ thế nhỏ xuống từng giọt một.

Cậu như không thấy đau, chỉ nhìn chằm chằm vào Sầm Nguyễn.

Biết lần này không chạy thoát được, Sầm Nguyễn nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng rồi quay đầu lại.

"Không có chạy."

Cô có gì mà phải chạy chứ.

Cuộc tình ngắn ngủi năm xưa, nói trắng ra, hai người họ cùng lắm cũng chỉ là bạn giường.

Cô dùng sự đồng hành để đổi lấy sự phục vụ cơ bắp của cậu.

Chẳng ai nợ ai.

Nếu thực sự phải truy cứu.

Cô mới là người chịu thiệt.

Suốt ba năm ròng, cô đã phải sống trong bóng ma không thể nói thành lời vì sự mãnh liệt của cậu.

Nghiêm trọng đến mức cô không dám nhận những vai diễn mập mờ có tiếp xúc cơ thể... Sẽ sinh ra tâm lý kháng cự cực đoan.