Lâm Kiều Kiều không dám cử động nữa. Nhưng cảm giác từ phía sau truyền tới thực sự quá rõ ràng. Cơ ngực rắn chắc, nhịp tim mạnh mẽ, và cả...
Lúc này, La Lâm nằm ở phía bên kia của Lâm Kiều Kiều xoay người lại, đối mặt với cô.
Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt sau gọng kính lóe lên một tia sáng.
"Lạnh không?" Giọng La Lâm rất nhẹ.
"Hơi hơi ạ..." Lâm Kiều Kiều nhỏ giọng đáp.
La Lâm lặng lẽ xích lại gần cô hơn, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang lạnh ngắt của cô, nhét vào trong l*иg ngực mình để sưởi ấm: "Như thế này sẽ ấm hơn chút."
Thế là, Lâm Kiều Kiều thực sự trở thành miếng nhân kẹp ở giữa. Bên trái được La Sâm ôm trọn, bên phải được La Lâm nắm tay.
Trong bóng tối, thính giác của con người trở nên cực kỳ nhạy bén.
Ba anh em còn lại tuy không chạm vào cô nhưng rõ ràng đều không ngủ được.
"Anh cả, anh bảo liệu chúng ta có thể giữ cô vợ này lại được không?" Anh tư La Diễm không nhịn được mà lên tiếng trong màn đêm: "Em thấy cô ấy ngoan lắm."
"Câm miệng, ngủ đi." La Sâm quát khẽ, nhưng cánh tay đang ôm Lâm Kiều Kiều lại siết chặt thêm vài phần.
Bị bao vây giữa một rừng nội tiết tố nam này, Lâm Kiều Kiều vốn tưởng mình sẽ mất ngủ, nhưng có lẽ vì quá mệt, hoặc có lẽ vì nhiệt độ cơ thể của hai người đàn ông này mang lại cảm giác quá an toàn, cô vậy mà lại mơ màng thϊếp đi.
Nửa đêm, cô nằm mơ. Cô mơ thấy mình đang bị nướng trong một cái lò lớn, nóng đến mức khó chịu.
Theo bản năng, cô muốn tìm kiếm một nơi mát mẻ.
Thế là, bàn tay nhỏ nhắn của cô rút ra khỏi l*иg ngực La Lâm, vô thức sờ soạng lung tung, cuối cùng dán lên phần khóa thắt lưng hơi lành lạnh trên cơ bụng nóng bỏng của La Sâm...
La Sâm đột ngột mở mắt, trong bóng tối, đôi mắt anh đỏ rực đến đáng sợ.
"Mẹ kiếp..." Anh chửi thầm một tiếng trong lòng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn kia.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Kiều Kiều thức dậy trong tiếng ồn ào.
Cô mơ màng mở mắt ra, phát hiện mình cư nhiên giống như con bạch tuộc quấn chặt lấy người La Sâm, một chân còn gác lên eo anh một cách cực kỳ mất lịch sự.
Còn La Sâm thì đang đen mặt, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, hiển nhiên là cả đêm qua không ngủ ngon.
"Tỉnh rồi à? Chịu buông ra chưa?" La Sâm nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Lâm Kiều Kiều hét lên một tiếng, co rụt chân tay lại như bị điện giật, mặt đỏ bừng đến mức như sắp rỉ máu.