Chương 14

Dù vừa tránh được một phát súng nhưng La Sâm không hề chùn bước.

Anh bật dậy từ mặt đất, thanh dao găm sắc lẹm trong tay vạch ra một đường bạc lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.

Anh không màng tới đám tép riu xung quanh, ánh mắt khóa chặt vào tên Tọa Sơn Điêu đang lóng ngóng nạp đạn dược, sải bước lao tới.

"Chặn hắn lại! Mau chặn hắn lại!" Tọa Sơn Điêu hoảng loạn, vừa lùi lại vừa gào thét.

Hai tên đàn em cầm mã tấu lao về phía La Sâm.

Ánh mắt La Sâm không chút thay đổi, tay trái giơ lên đỡ lấy một đao, cơ bắp trên cánh tay anh ngay lập tức cứng lại như sắt đá, nhát đao ấy thế mà chỉ rạch rách lớp da thịt rồi bị kẹt lại ở xương.

La Sâm hừ lạnh một tiếng, trở tay đâm một nhát vào đùi một tên, tiếp đó là một cú lên gối cực mạnh, trực tiếp đánh vỡ hàm dưới của tên còn lại.

Quá tàn nhẫn.

Cảnh tượng gϊếŧ chóc nam tính đầy bạo lực và thuần túy này khiến Lâm Kiều Kiều cảm thấy run rẩy từ tận sâu trong linh hồn.

Cuối cùng, La Sâm cũng xông đến trước mặt Tọa Sơn Điêu.

Tên đó vừa định giơ nòng súng lên thì bàn tay to lớn của La Sâm đã kẹp chặt lấy nòng súng như gọng kìm sắt, mạnh mẽ hất ngược lên trên.

“Đoàng!” Phát súng thứ hai bắn lên trời.

Ngay giây tiếp theo, dao găm của La Sâm đã kề sát cổ Tọa Sơn Điêu, lưỡi dao lún sâu vào thịt ba phân, máu tươi men theo lưỡi dao chảy xuống.

"Thử cử động một cái xem?" Giọng La Sâm lạnh thấu xương như ác quỷ bò ra từ địa ngục, mặt anh lấm lem những vết máu bắn tung tóe từ cuộc chiến vừa rồi.

Đám đàn em thấy anh cả bị bắt thì lần lượt dừng tay, nhìn nhau đầy lo sợ.

"Cút." La Sâm thốt ra một chữ duy nhất.

Đám quân lính tôm tép kia vốn đã bị cách đánh bất chấp mạng sống của năm anh em nhà họ La dọa cho khϊếp vía, lúc này thấy đại thế đã mất, chúng bỏ lại mấy tên đồng bọn bị thương nặng, lê lết tay chân gãy rụng, bò lăn bò càng mà chạy trốn.

Sắc mặt Tọa Sơn Điêu xám xịt như tro tàn.

La Sâm không hề nương tay, tay vung dao lên hạ xuống. Anh biết ở nơi không bóng người này, nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân.

Khi mọi chuyện đã ngã ngũ, không khí thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc và mùi thuốc súng.

La Sâm tùy tiện vứt xác tên kia sang một bên, quay người đi về phía xe tải.

Dáng vẻ của anh bây giờ rất đáng sợ, toàn thân đầy máu, trong ánh mắt vẫn còn sót lại sát khí chưa tan.