Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Thập Niên 70: Được Các Anh Cao To Đen Thơm Đoàn Sủng

Chương 20

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đêm càng lúc càng sâu. Tiếng gió bên ngoài dần nhỏ lại, nhưng tiếng thở trong lều lại ngày một nặng nề hơn.

Lâm Kiều Kiều mơ màng ngủ thϊếp đi.

Trong cơn mơ, cô cảm thấy mình giống như một con lợn sữa đang bị gác trên lửa nướng, nóng đến mức muốn tìm một nơi mát mẻ để rúc vào.

Theo bản năng, cô bắt đầu tìm kiếm "nơi mát mẻ" trong lúc ngủ.

Tuy thân nhiệt của La Lâm ở bên phải có thấp hơn một chút, nhưng anh lại quay lưng về phía cô, chẳng có chỗ nào để cọ vào.

Còn La Sâm ở bên trái... dù người anh cũng rất nóng, nhưng cái khóa thắt lưng bằng kim loại ở ngang hông anh lại lạnh ngắt.

Lâm Kiều Kiều trong cơn mê ngủ hoàn toàn bị bản năng chi phối.

Cô lật người, giống như một con bạch tuộc nhỏ, cả người dán chặt lấy La Sâm.

La Sâm căn bản là không ngủ được. Ôm một khối ngọc mềm hương thơm thế này trong lòng, trừ phi là bậc thánh nhân, bằng không là đàn ông thì ai cũng chẳng thể chợp mắt.

Anh đang nhắm mắt đếm cừu, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Đột nhiên, một cơ thể mềm mại nóng hổi dán sát vào. Đôi má của Lâm Kiều Kiều cọ vào cơ ngực cứng như đá của anh, một chân cô vì muốn hạ nhiệt nên cực kỳ không ngoan ngoãn mà gác lên eo anh, rồi cứ thế trượt dần xuống dưới...

Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn kia lại càng không chịu yên, cứ sờ soạng lung tung trong bóng tối, cuối cùng thực sự tìm thấy cái khóa thắt lưng mát lạnh đó, rồi mãn nguyện áp chặt tay vào.

"Ưʍ... mát quá..." Cô hừ hừ lầm bầm như đang nói mớ.

Toàn bộ cơ bắp trên người La Sâm trong nháy mắt cứng đờ như hóa đá.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy sợi dây thần kinh trong đầu mình "phựt" một tiếng rồi đứt đoạn.

Vị trí mà bàn tay nhỏ bé kia đang áp vào thực sự là chỗ hiểm.

Chỉ cách một lớp vải mỏng manh, anh có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại và nhiệt độ từ lòng bàn tay cô.

Chết tiệt!

La Sâm đột ngột mở trừng mắt trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ máu.

Anh nghiến chặt răng hàm, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, trên trán rịn ra những hạt mồ hôi li ti.

Đây là một sự tra tấn. Là cực hình.

Nhưng anh không dám cử động. Anh sợ mình vừa động đậy sẽ làm cô thức giấc, và càng sợ hơn là hễ động vào thì anh sẽ không khống chế nổi con dã thú đang gầm thét trong người mình mà làm ra chuyện gì điên rồ.

La Lâm ở bên cạnh dường như cảm nhận được điều gì đó, định xoay người lại xem sao.
« Chương TrướcChương Tiếp »