Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Thập Niên 70: Được Các Anh Cao To Đen Thơm Đoàn Sủng

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Ực." Trong thùng xe yên tĩnh, không biết là ai đã nuốt nước miếng một hơi rõ to, âm thanh vang lên rõ mồn một.

Một bình nước bị Lâm Kiều Kiều uống hết hơn nửa trong một hơi. Khi cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm và buông tay ra, cô mới nhận ra không khí xung quanh quái dị đến đáng sợ.

Sự tĩnh lặng này không phải là cái chết chóc của hoang mạc, mà là một sự đè nén trước khi cơn bão ập đến. Không khí như có những tia lửa đang lách tách nhảy múa.

Cô rụt rè ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm, âm u của La Sâm.

Trong ánh mắt ấy không chỉ có sự dò xét mà còn chứa đựng một khát vọng chiếm hữu nguyên thủy và đầy tính xâm lược.

La Sâm thu lại bình nước, anh chẳng hề chê bai việc cô đã chạm môi vào đó, cứ thế ngửa đầu uống cạn chỗ nước còn lại.

Hành động hôn gián tiếp này khiến vành tai Lâm Kiều Kiều bỗng chốc đỏ bừng lên.

"Tên gì? Từ đâu tới? Tại sao lại ở trên xe của tôi?" Giọng La Sâm trầm thấp, mang theo uy quyền của người thường xuyên ra lệnh.

Anh đứng từ trên cao nhìn xuống, giống như đang thẩm định con mồi của chính mình.

Lâm Kiều Kiều rụt người lại, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Tôi... tôi tên Lâm Kiều Kiều, là thanh niên tri thức xuống nông thôn. Tôi đã trốn ra... xin các anh, đừng đưa tôi về, quay về tôi sẽ chết mất."

Nói rồi, nước mắt cô tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây. Đây không phải là diễn kịch, mà khi nghĩ đến lão già góa vợ kinh tởm kia, cô thực sự cảm thấy sợ hãi. Mỹ nhân rơi lệ, đẹp như hoa lê trong mưa.

Anh tư La Diễm là người đầu tiên chịu không nổi, anh gãi gãi đầu, đỏ mặt tía tai nói với La Sâm: "Anh cả, anh xem em ấy khóc thê thảm thế kia, đáng thương quá. Chắc chắn là bị ức hϊếp dữ lắm."

Anh năm La Thổ cũng sán lại gần, giống như một con chó lớn tò mò mà hít hà: "Anh cả, trên người em ấy thơm quá, không giống người xấu đâu."

"Im miệng." La Sâm lạnh lùng lườm hai cậu em một cái, sau đó ánh mắt lại rơi trên người Lâm Kiều Kiều, trở nên đầy thâm ý: "Lâm Kiều Kiều? Cái tên này đúng là hợp đấy, yêu kiều mềm mại."

Anh tùy tay ném bình nước không cho anh ba, thân hình cao lớn tiến lại gần thêm một bước, khiến Lâm Kiều Kiều hoàn toàn bị bao phủ trong bóng râm của mình. "Em có biết đây là nơi nào không?"

La Sâm chỉ vào bãi cát mênh mông ngoài xe: "Đây là vùng không người. Bình nước này chính là mạng sống của năm anh em chúng tôi."
« Chương TrướcChương Tiếp »