Chương 5

Lâm Kiều Kiều mặt cắt không còn giọt máu. Cô tất nhiên biết nước quý giá thế nào, vừa rồi chỉ là bản năng sinh tồn, giờ phản ứng lại, cô lập tức thấy vừa áy náy vừa hoảng sợ: "Xin lỗi... tôi... tôi sẽ bồi thường cho các anh."

"Bồi thường?" Anh hai La Lâm vốn im lặng nãy giờ bỗng đẩy gọng kính, khóe miệng nở một nụ cười lạnh: "Ở đây, có tiền cũng không mua được nước. Em uống nước cứu mạng của chúng tôi, lấy cái gì để đền? Lấy mạng sao?"

Lâm Kiều Kiều bị giọng điệu âm u của anh dọa cho run bắn lên, theo bản năng thu mình về phía lòng La Sâm.

Theo cô thấy, tuy người anh cả này trông hung dữ nhất nhưng vừa rồi chỉ có anh bằng lòng cho cô uống nước, chắc là người dễ nói chuyện nhất.

Cú rụt người này khiến cơ thể mềm mại ấm áp đâm sầm vào l*иg ngực anh.

Cơ thể La Sâm lập tức cứng đờ trong chốc lát, cảm giác mềm mại và ấm áp đó giống như có luồng điện chạy dọc sống lưng anh.

Anh không đẩy cô ra, ngược lại còn thuận thế vươn bàn tay to lớn tới, ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh tưởng như chỉ cần bẻ là gãy của cô.

Cảm xúc dưới lòng bàn tay mềm mại đến khó tin.

"Nếu bồi thường không nổi thì cứ làm theo quy tắc trên con đường này vậy." Giọng La Sâm trở nên hơi khàn đυ.c, mang theo một chút nguy hiểm.

"Quy... quy tắc gì cơ?" Lâm Kiều Kiều run giọng hỏi, đôi mắt to tròn viết đầy vẻ ngây thơ và kinh hoàng.

La Sâm cúi đầu, những ngón tay thô ráp mơn trớn một vết bẩn trên má cô, chậm rãi lau đi, để lộ ra một mảng da thịt trắng ngần như mỡ đông.

"Trên tuyến đường này, đã uống nước của người đàn ông thì chính là vợ của người đấy. Có chạy cũng vô ích." Vừa dứt lời, ánh mắt của bốn người anh em còn lại lập tức trở nên nóng rực hơn.

"Vợ sao?" Lâm Kiều Kiều trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn anh: "Nhưng mà... các anh có tận năm người..."

Anh ba La Mộc cười híp mắt sáp lại, tay mân mê con dao găm sáng loáng, nhưng giọng điệu lại dịu dàng đến rợn người: "Vợ à, năm anh em chúng tôi từ nhỏ đã mặc chung một chiếc quần, không phân chia ranh giới. Ý của anh cả cũng chính là ý của chúng tôi."

"Không... không được..." Lâm Kiều Kiều hoảng loạn lắc đầu, chuyện này thật quá mức hoang đường.

La Sâm nhìn dáng vẻ kinh hãi thất sắc của cô, đáy mắt lướt qua một tia cười kín đáo.

Thực ra anh chỉ đang dọa cô để xem lai lịch cô thế nào, sẵn tiện ra uy một chút. Nhưng dáng vẻ cô vợ nhỏ bị dọa sợ này thực sự là... quá thú vị.