Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vân Chu chuẩn bị ra chợ đồ cổ tìm thử, dù sao bán theo bộ cũng có giá hơn nhiều so với bán lẻ từng đồng.

Ngoài tiền đồng, trong hộp sắt còn có ba đồng Viên Đại Đầu bằng bạc sáng loáng và mấy con tem.

Về tem thì Vân Chu không nghiên cứu, nhưng Viên Đại Đầu thì cậu không hề xa lạ.

Viên Đại Đầu là chỉ đồng bạc được đúc vào thời Dân Quốc khi Viên Thế Khải tại vị, thường gọi là Viên Đại Đầu, nói một cách chính xác thì gọi là Đồng bạc hình Viên Thế Khải mặt sau bông lúa Gia Hòa, có nhiều phiên bản khác nhau.

Khi Viên Thế Khải nhậm chức Đại Tổng thống, xã hội Trung Quốc trăm việc còn chờ khôi phục.

Sự xuất hiện của đồng bạc Viên Thế Khải không chỉ thống nhất chế độ tiền tệ toàn quốc, mà còn ổn định tâm lý xã hội ở mức độ lớn, bộ tiền bạc này dần thay thế tiền bạc của nhà Thanh trước đó, tạo nên một kỳ tích vĩ đại trong lịch sử cải cách tiền tệ, do đó Viên Đại Đầu năm Dân Quốc thứ 3 có giá trị sưu tầm rất lớn.

Ba đồng hiện có trong tay Vân Chu đều là phiên bản Viên Đại Đầu năm 3 Cam Túc Trường Anh, do tỉnh Cam Túc đúc, đồng tiền được khắc tinh xảo, rất được giới sưu tầm yêu thích.

Mặt trước của đồng bạc này là hình đầu Viên Thế Khải, phía trên ghi chữ “Trung Hoa Dân Quốc Tam Niên” (Năm thứ 3 Trung Hoa Dân Quốc), mặt sau có hình bông lúa Gia Hòa ghi chữ Nhất Viên (Một Đồng), đặc điểm rõ ràng nhất là ở mặt sau hình bông lúa, phía dưới bên phải hướng 5 giờ có một đoạn dải tua dài hơn bình thường, và nối liền với một bông lúa khác, dải tua này bên trái mảnh bên phải dày, tổng thể khá trơn tru, không có cảm giác bị sửa đổi khắc lại, số lượng còn lại trên đời khá ít.

Ba đồng Viên Đại Đầu trong hộp sắt đều được bảo quản rất hoàn chỉnh, bọc trong vỏ nhựa, nét chữ và hoa văn rõ ràng, là hàng cực đẹp hiếm có, một đồng chắc khoảng vài nghìn tệ, ba đồng sẽ không dưới một vạn tệ.

Vân Chu khẽ thở ra một hơi, số tiền này tuy không thể trả hết khoản nợ mấy chục vạn tệ, nhưng có còn hơn không, ít nhất hy vọng trả hết nợ lại nhiều thêm một chút.

Đang định đặt đồng tiền vào lại hộp, cổ tay trái đột nhiên lóe lên một vệt sáng trắng, một con Ngọc Long chỉ dài chừng mười centimet, to bằng ngón tay cái, cứ thế xuất hiện trên cổ tay cậu.

Ngọc Long toàn thân trắng bóng, vảy trên mình rồng hiện rõ từng chiếc, màu sắc như bạch ngọc Hòa Điền thượng hạng, đầu rồng ngẩng cao, đuôi rồng cuộn tròn, vô cùng linh động, nhỏ nhắn đáng yêu.

Ngọc Long ngáp một cái nho nhỏ, dường như vừa mới ngủ dậy, nhìn thấy đồng tiền cổ bên tay Vân Chu thì mắt sáng rực lên, hít mạnh một hơi về phía chúng.

Vân Chu thấy rõ ràng có mấy luồng linh khí màu trắng từ đồng tiền bay ra, lọt vào cái miệng đang há lớn của Ngọc Long. Con rồng chép chép miệng, có mấy chiếc vảy rồng tức thì sáng lên, biến thành màu bạc đậm hơn, trông vô cùng nổi bật.

Hấp thu xong, Ngọc Long dùng đuôi hờ hững quấn lấy cổ tay cậu, kêu một tiếng "ngao ô" non nớt, rồi lập tức lại biến mất trên cổ tay Vân Chu, như thể chưa từng xuất hiện.

Vân Chu: “...” Rốt cuộc đây là cái gì?

Nhưng trông cũng khá dễ thương.

Một con rồng bé tí xíu, màu sắc trắng bóng trong suốt, vảy thì lành lạnh, bốn cái móng rồng còn chưa lớn bằng móng tay cậu, khiến người ta nhìn là muốn sờ một cái.

Vân Chu hồi nhỏ từng nuôi không ít động vật nhỏ, nhưng gặp rồng thì đây là lần đầu tiên.

Tiếc là nó biến mất nhanh quá.

Cậu lại kiểm tra đồng tiền, không phát hiện có gì bất thường, cổ tay cũng không có động tĩnh gì, đành phải thôi.

...

Vân Chu lại một lần nữa đến chợ đồ cổ.

Lúc này vừa qua giữa trưa, ánh nắng càng thêm độc địa, chiếu vào da mang đến cảm giác bỏng rát đau nhói, phơi nắng lâu dưới trời này e rằng sẽ lột cả lớp da.

Người trên chợ đã vắng đi một nửa so với buổi sáng, những người bán hàng rong cũng mồ hôi nhễ nhại, người thì quạt phe phẩy, người thì cầm quạt điện nhỏ thổi vào người, có người thì ngồi phờ phạc trong bóng râm, ừng ực tu nước khoáng.
« Chương TrướcChương Tiếp »