Lúc này thấy một thiếu niên ăn mặc bình thường đi ngang qua sạp hàng, họ đến ý nghĩ mời chào cũng không có. Nhìn cách ăn mặc là biết không mua nổi rồi, trời nóng thế này, haiz, thôi cứ tiết kiệm nước bọt chờ vị khách nhà giàu tiếp theo vậy.
Vân Chu đi dưới ánh nắng thiêu đốt, rõ ràng mặt trời đang gay gắt trên đầu nhưng cậu lại không cảm thấy chút nóng nực nào, trên người càng không đổ một giọt mồ hôi, vô cùng sảng khoái.
Hiện tại cậu còn thiếu một đồng Thuận Trị Thông Bảo là có thể ghép đủ năm bộ Tiền Ngũ Đế, thế là cậu đi đi lại lại đảo mắt qua các sạp hàng, thấy chỗ nào có bày tiền đồng mới dừng chân.
Tiền đồng thông thường đa phần không đáng tiền, đặc biệt là loại có số lượng phát hành lớn như Khang Hy Thông Bảo, Càn Long Thông Bảo, bị người bán hàng rong đặt tùy tiện trong hộp giấy, gỉ sét loang lổ, có đồng đến chữ cũng không nhìn rõ, còn có rất nhiều hàng giả.
Vân Chu đi đi dừng dừng xem liền mấy sạp hàng, cuối cùng tìm được một đồng Thuận Trị Thông Bảo phẩm tướng tạm ổn.
Đồng Thuận Trị Thông Bảo này bề mặt có một lớp gỉ xanh nông nông, là tiền đồng xuất thổ.
Tuy không bằng hàng truyền thế hoàng lượng phẩm, nhưng chữ trên tiền rõ ràng, vết gỉ không ảnh hưởng đến tính thẩm mỹ của bản thân đồng tiền, có thể ghép thành một bộ cùng những đồng Tiền Ngũ Đế khác.
Vân Chu hỏi giá, người bán hàng rong thấy thiếu niên trước mặt non choẹt, mắt đảo một vòng, giơ ra năm ngón tay: “Giá chốt năm trăm, ít hơn không bán!”
Tiếp đó uống ừng ực mấy ngụm nước, bắt đầu thao thao bất tuyệt khoác lác: “Tiểu huynh đệ, đây không phải Thuận Trị Thông Bảo bình thường đâu, mà là tiền mẫu! Cậu có biết tiền mẫu là gì không? Chính là bản đúc thử đầu tiên, sau này tất cả tiền xu đều được chế tạo dựa theo tiền mẫu. Tiền mẫu sau khi đúc thử thường đều phải tiêu hủy, số lượng còn lại trên đời cực kỳ hiếm."
Người bán hàng rong quạt lấy quạt để: “Nói thật, năm trăm tôi còn thấy lỗ ấy chứ. Nhưng trời nóng thế này buôn bán cũng không dễ dàng gì, lần này bán rẻ cho cậu vậy, coi như kết bạn.”
Vân Chu xoa xoa đồng tiền, khẽ cười, mày mắt giãn ra, hai má lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông, khiến người bán hàng rong ngẩn người.
Người trẻ tuổi này trông đẹp thật, trời nóng thế mà không hề bị rám nắng, da còn trắng hơn nhiều cô gái nhỏ, lẽ nào là cậu ấm nhà giàu đến trải nghiệm cuộc sống?
Không đợi gã nghĩ xa xôi, chỉ nghe giọng nói trong trẻo của đối phương vang lên: “Số lượng tiền mẫu đúng là rất hiếm, thông thường chỉ có một hai đồng, nhưng đồng này của ông tuyệt đối không phải.
Thứ nhất, tiền mẫu Thuận Trị Thông Bảo chất đồng thượng hạng, dày hơn tiền đồng thông thường; thứ hai, chữ trên tiền mẫu do đích thân hoàng đế Thuận Trị viết, nét vuông vức liền mạch, mạnh mẽ rắn rỏi, mỗi nét đều như dao khắc ra, đồng này của ông lại không đạt đến trình độ đó.
Cuối cùng, mặt sau của tiền mẫu Thuận Trị Thông Bảo có đúc chữ Mãn, còn mặt sau đồng tiền của ông bên phải lỗ vuông là chữ Chiết, cho thấy là do cục đúc tiền của tỉnh Chiết Giang chế tạo.”
Nghe xong những lời của thiếu niên, người bán hàng rong không khỏi há hốc miệng.
Gã vạn lần không ngờ tới, một thiếu niên trông chỉ mười bảy mười tám tuổi lại có thể hiểu rõ về tiền đồng đời Thanh như vậy, điều này ở giới trẻ bây giờ thật quá hiếm thấy.
“Haha, này, tôi thấy tiểu huynh đệ cũng là người trong nghề, vậy cậu ra giá đi, hợp lý thì tôi bán... Ây, ây, tiểu huynh đệ?”
Lúc này Vân Chu đang hai mắt sáng rực nhìn con Ngọc Long nhỏ trên cổ tay trái lại xuất hiện lần nữa, há miệng hít một hơi về phía đồng tiền trong tay cậu, đồng thời một mảng vảy rồng trên người nó lại sáng lên, lấp lánh ánh bạc, vô cùng đẹp mắt.
Nhưng còn chưa đợi cậu sờ thử, tiểu Ngọc Long đã ngáp một cái, lại biến mất trên cổ tay trái.
Tiếc quá, không sờ được.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa thấy, Vân Chu như có điều suy nghĩ.
Dường như chỉ khi cậu chạm vào tiền đồng thật, con Ngọc Long này mới xuất hiện, vừa nãy xem bao nhiêu tiền giả, cái vật nhỏ trên cổ tay này không hề có động tĩnh gì.
Cậu từng đọc được trong sách cổ, truyền thuyết nói rằng ngọc cổ có linh tính, linh thú được chạm khắc bên trên hấp thụ linh khí nuôi dưỡng hàng nghìn năm, một số sẽ có ý thức của riêng mình, có thể tồn tại tách rời khỏi vật chứa.