- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 14
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 14
Con Ngọc Long này hẳn chính là linh thú trong miếng ngọc cổ Bàn Long, từ việc nó hấp thu linh khí vừa rồi xem ra, có lẽ một số đồ vật cũ có niên đại sẽ có lợi cho nó.
Vân Chu kín đáo liếc nhìn người bán hàng rong, thấy đối phương không hề hay biết gì, chắc là không nhìn thấy Ngọc Long, liền ra giá: “Năm mươi.”
Giá này không cao, giá thị trường của Thuận Trị Thông Bảo thông thường vào khoảng 80 - 150 tệ, nhưng chợ đồ cổ là phải ép giá, những người bán hàng rong này lúc hét giá chẳng hề nương tay.
Người bán hàng rong lộ vẻ mặt đau như cắt thịt: “Xì, tiểu huynh đệ ác thật đấy, một phát chém bay chín phần mười. Được, năm mươi thì năm mươi!
Chỗ tôi còn có Ung Chính Thông Bảo, Khang Hy Thông Bảo, đều là hàng cực phẩm của Bảo Phúc Cục, cậu có muốn xem không?”
“Cảm ơn, không cần đâu.” Vân Chu trả tiền xong, cầm đồng tiền rồi đi thẳng.
Năm bộ Tiền Ngũ Đế đã gom đủ, cậu phải nhanh chóng bán ra.
Sau khi cậu rời đi, người bán hàng rong nhìn thông tin chuyển khoản trên điện thoại cười khà khà.
Người trẻ tuổi này vẫn còn non quá, mấy đồng tiền ở sạp của gã đều là mua từ quê lên với giá năm tệ một đồng, trong đó có thật có giả, đồ không đáng tiền, gã cũng lười phân biệt.
Một phát từ năm tệ thành năm mươi, vốn lật gấp mười lần, không lỗ.
Sau khi lấy được đồng Thuận Trị Thông Bảo này, Vân Chu không ngừng chân chạy ngay đến trước một cửa tiệm tên là Đệ Nhất Tiền Trang.
Quy mô của tiệm này tuy không bằng Trân Bảo Các, nhưng lại là một cửa hàng chuyên mua bán tiền tệ, nhìn tên của nó là có thể đoán được phần nào.
Đến gần mới phát hiện, cửa tiệm này đóng chặt, bên trên dán một tờ thông báo.
Hóa ra ông chủ có việc đột xuất về nhà, ngày mai mới đến.
Thiếu niên đứng tại chỗ mím môi, vậy cậu cũng chỉ đành ngày mai quay lại.
...
Đêm khuya, sau khi Vân Chu đã ngủ say, một đám sương mù đen kịt đậm đặc kèm theo âm khí lạnh lẽo từ cửa sổ cuốn vào, tức thì cả căn phòng nhiệt độ giảm xuống mấy độ.
Sương đen hóa thành một người đàn ông cao lớn bên giường, tóc búi bằng ngọc quan, áo bào đen kéo dài chấm đất, sát khí bức người. Gương mặt anh hòa vào bóng tối, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Tiểu Ngọc Long như cảm nhận được gì đó, hiện ra từ cổ tay trắng nõn của thiếu niên, ngẩng đầu nhìn bóng người trước mặt, hai chiếc sừng rồng bằng ngọc trắng dựng đứng, hướng về phía người đàn ông phát ra tiếng kêu "ngao ô" non nớt.
“Có muốn về cùng ta không?” Giọng nói của người đàn ông rất cuốn hút, đồng thời mang theo chút trầm thấp, giống như tiếng đàn Cello thanh lịch.
Ngọc Long nhỏ nghiêng đầu nhìn anh, sau đó lắc mạnh đầu.
“... Được.” Người đàn ông không phản đối, chuyển tầm mắt sang thiếu niên đang ngủ say.
Vân Chu nằm nghiêng người quay mặt ra phía mép giường, tóc ngủ hơi rối, dưới tóc mái là ngũ quan tinh xảo, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ phủ bóng lên mí mắt, l*иg ngực mảnh khảnh khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Vì thời tiết nóng nực, bộ đồ ngủ trên người cậu vô tình bị tốc lên một góc, để lộ một đoạn eo trắng nõn, nhìn kỹ còn có thể thấy hõm lưng nho nhỏ phía sau, trông mềm mại, rất đáng yêu.
Bóng người cao lớn đứng tại chỗ chăm chú nhìn một lúc lâu, đầu ngón tay khẽ động, chiếc chăn mỏng vốn đã tuột khỏi người thiếu niên tức thì bay lên, che đi phần da thịt bị lộ ra.
Tiếp đó, bóng người hóa thành một làn sương đen chui ra khỏi phòng, như thể chưa từng xuất hiện.
...
Sáng sớm, Vân Chu thức dậy nấu một tô mì nước lèo, bên trên có một quả trứng ốp la vàng óng, đơn giản mà đủ dinh dưỡng.
Ăn xong liền bỏ hộp sắt vào túi, đeo ba lô đến Đệ Nhất Tiền Trang.
Vừa vào cửa, hai chậu trúc phú quý đặt trước cửa, trên tường treo mấy thanh kiếm gỗ đào và đồ hình Thái Cực Bát Quái, có tác dụng trấn sát.
Hai bên cửa tiệm là từng dãy tủ kính, bên trong trưng bày đủ loại tiền cổ. Từ tiền vải, tiền dao thời Xuân Thu Chiến Quốc, đến tiền đồng lỗ vuông sau này, rồi đến tiền bạc thời Dân Quốc, các loại tiền giấy phiên bản cận hiện đại, không thiếu thứ gì.
Một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang đứng sau quầy điều chỉnh vị trí tiền giấy, ông vừa tiễn hai vị khách, tâm trạng rất tốt, thấy Vân Chu liền cười hỏi: “Tiểu huynh đệ, muốn xem gì nào? Bây giờ mấy loại như Nhân Dân Tệ bản tuyệt chủng, ngân nguyên... mỗi năm đều tăng giá, giờ mua một bộ rất hời đấy.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 14