Chương 20

Tiền bộ, tự nhiên phải cùng phiên bản, phẩm tướng thống nhất mới được coi là hàng cực phẩm, đặt một đồng phẩm tướng không tốt vào trong đó, trông rất lạc lõng.

Do đó, ông vừa nghe nói chỗ ông chủ Hoàng có một đồng tiền đúc của Bảo Nam Cục phẩm tướng cực tốt, liền tức tốc chạy tới, hy vọng đối phương không làm ông thất vọng.

Ông chủ Hoàng cười: “Lừa ai chứ nào dám lừa ngài, ai mà không biết ngài là nhà sưu tầm lừng danh nhất thành phố S, gia sản hơn trăm triệu. Đồng này mới thu mua hai hôm nay, ngài qua xem là biết ngay.”

Cát lão cầm đồng Ung Chính Thông Bảo này lên, phát hiện đây lại là hàng truyền thế hoàng lượng phẩm hiếm thấy, chất đồng ôn nhuận, chữ trên tiền rõ ràng, bao tương tự nhiên. Chữ mặt sau là chữ Mãn của hai chữ Bảo Nam, nét bút sắc bén, không có dấu vết sửa đổi khắc lại.

“Ừm, không tệ, quả thực không tệ.” Cát lão là đại gia sưu tầm tiền cổ, vừa cầm lên xem về cơ bản là có thể nhận ra thật giả, đây đúng là một đồng Ung Chính Thông Bảo Bảo Nam Cục hàng thật.

“Thế này đi, đồng tiền này tôi mua giá hai vạn tệ. Sau này có đồ tốt gì nữa, nhất định phải báo cho tôi biết trước.”

Cát lão cười ha hả, nhanh chóng dùng điện thoại chuyển khoản, cầm mân mê một lúc không muốn rời tay, sau đó lấy hộp đựng tiền sưu tầm chuyên dụng ra cất đồng tiền cẩn thận vào.

“Không vấn đề gì.” Ông chủ Hoàng cười đến không thấy mắt đâu, quả không hổ là Cát lão, thật hào phóng, mức giá này cơ bản là giá cao nhất trên thị trường rồi.

“À đúng rồi Cát lão, chỗ tôi còn có một đồng Đại Phúc Tiền Khang Hy Thông Bảo Bảo Phúc Cục, ngài có muốn xem không?”

“Ồ? Tiền Đại Phúc à? Loại này thì đúng là hiếm thấy.” Bước chân chuẩn bị rời đi của Cát lão khựng lại.

Năm phút sau, ông chủ Hoàng lễ phép chu đáo tiễn Cát lão lên chiếc Bentley màu đen đậu bên đường, trở về tiệm mặt vẫn còn tươi cười.

Điện thoại hiển thị đã nhận hai vạn tám nghìn tệ, hai đồng tiền vừa sang tay đã kiếm lời được một vạn tệ, đó là chưa tính Tiền Ngũ Đế và ba đồng Viên Đại Đầu kia.

Ông cũng không ngờ Cát lão lại trả giá cao như vậy, khiến ông kiếm được một khoản kha khá.

Đây chính là tác dụng của mối quan hệ, tiệm đồ cổ sau khi thu mua đồ vật, về cơ bản đều dựa vào việc bắc cầu bán cho khách quen để kiếm lời.

Nhưng người ngoài cũng đừng ghen tị, riêng việc tìm đồng tiền Bảo Nam Cục này cho Cát lão ông cũng đã mất mấy năm tìm kiếm, nay khổ tận cam lai cũng là xứng đáng.

...

Mặt trời lúc hai ba giờ chiều vẫn nóng nực như vậy, như muốn nướng chảy cả người ra.

Vân Chu không vội về nhà, mà đi dạo loanh quanh trong chợ đồ cổ. Cậu vẫn tập trung xem tiền xu, nếu có thể gom thêm được một bộ Tiền Ngũ Đế hoặc tìm được một đồng tiền phiên bản hiếm thì tốt rồi.

Muốn gom đủ Tiền Ngũ Đế, đầu tiên phải tìm chính là Ung Chính Thông Bảo, cũng là loại có số lượng còn lại ít nhất trong Tiền Ngũ Đế.

Tiếc là Vân Chu xem đi xem lại đến hoa cả mắt, cuối cùng chỉ tìm được hai đồng Ung Chính Thông Bảo hàng thật, còn lại toàn là giả.

Mà hai đồng hàng thật duy nhất này giá cũng cao đến đáng sợ, phẩm tướng chỉ có thể coi là bình thường, giá lại hét đến hơn ba trăm tệ, hoàn toàn không cần thiết phải mua.

Nhưng giữa chừng cậu lại thấy một đồng Khang Hy Thông Bảo La Hán Tiền, đặt lẫn lộn cùng những đồng tiền khác trong hộp.

Lúc đó chủ sạp đang nhiệt tình mời chào một vị khách mua tượng Phật, thấy sắp chốt đơn được rồi, vừa thấy Vân Chu hỏi đồng tiền không đáng giá, liền quăng bừa một câu: “Hai mươi tệ một đồng!” Rồi vội vàng đi lo vụ làm ăn lớn của gã.

Vân Chu rất dứt khoát trả hai mươi tệ, thành công lấy được đồng Khang Hy Thông Bảo La Hán Tiền này, sang tay chắc có thể kiếm lời khoảng một nghìn tệ, coi như nhặt được một món hời nhỏ.

Cái gọi là “La Hán Tiền” là một loại tiền chúc thọ được đúc đặc biệt cho lễ mừng thọ 60 tuổi của hoàng đế Khang Hy.

Khang Hy là hoàng đế tại vị lâu nhất của nhà Thanh, kéo dài 61 năm, vào dịp đại thọ 60 tuổi của ông, đã đặc mệnh cho Hộ bộ Bảo Tuyền Cục tinh đúc một lô “Tiền Vạn Thọ” làm kỷ niệm mừng thọ, mặt sau tiền xu hai bên trái phải là hai chữ Mãn “Bảo Tuyền”, biểu thị do Hộ bộ Bảo Tuyền Cục ở Bắc Kinh chế tạo.