- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 21
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 21
La Hán Tiền được chế tác tinh xảo hơn nhiều so với tiền tiểu bình thông thường, chất đồng ưu việt, thân tiền dày nặng hơn, viền ngoài tròn trịa, lỗ vuông nhẵn nhụi ngay ngắn, nét chữ trên tiền đậm khỏe, là hàng cực phẩm khó kiếm của Bảo Tuyền Cục.
Đặc điểm chủ yếu nhất là, trong bốn chữ “Khang Hy Thông Bảo” ở mặt trước, chữ “Thông” là loại nhất điểm thông (một chấm), chứ không phải lưỡng điểm thông (hai chấm) thông thường. Chữ “Hy” cũng thiếu một nét sổ bên trái. Dựa vào hai chi tiết này là có thể phân biệt La Hán Tiền với tiền tiểu bình thông thường.
Vân Chu bỏ La Hán Tiền vào túi, linh khí vừa chạm vào đồng tiền tự nhiên lại bị Ngọc Long trên cổ tay hút đi mất.
Sau khi hấp thu linh khí, trong số hàng nghìn vảy trên người nó, có một hàng đã biến thành màu bạc sáng loáng, những cái khác vẫn là màu ngọc ban đầu.
Tuy không biết tại sao Tiểu Ngọc Long lại hấp thu linh khí, nhưng rõ ràng chỉ có tiền đồng thật mới có linh khí yếu ớt, hơn nữa phiên bản càng hiếm thì linh khí càng nhiều, như Khang Hy Thông Bảo La Hán Tiền thì nhiều hơn tiền đồng thông thường hai luồng linh khí.
Còn những đồng tiền giả kia thì hoàn toàn vô dụng.
Lúc Ngọc Long hấp thu linh khí, Vân Chu tranh thủ dùng đầu ngón tay sờ sờ hai cái sừng rồng nhỏ của nó, sừng rồng chỉ cỡ đầu bút bi, trắng bóng như ngọc, cứng cứng, giống như hai cái cục u nhỏ.
Ngọc Long bất mãn lắc lắc đầu, sừng của nó còn chưa mọc xong, người này cứ sờ như vậy, hơn nữa vừa nãy rõ ràng có linh khí cũng không cho nó, thật đáng ghét (〝▼皿▼).
Nó vẫy vẫy đuôi về phía kẻ xấu cứ sờ mình, thế nhưng vảy trên người lại theo cái chạm của đầu ngón tay mà từng lớp từng lớp nhuốm màu hồng, rất nhanh hóa thành hư ảnh biến mất.
“Ngại ngùng thế à.”
Vân Chu cong mắt rút tay về, lần này cuối cùng cũng sờ được rồi, cảm giác siêu tốt, lần sau nhất định phải xoa nắn thêm một lúc nữa.
Cùng lúc đó, Phong Đô Đại Đế đang ngồi ở vị trí đầu đại điện nghe thuộc hạ báo cáo bỗng đứng bật dậy, áo bào đen cuộn lên một đường cong sắc bén, thân hình cao lớn đứng bất động ở đó, khiến người ta không hiểu gì cả.
Đồng thời, đại điện vốn âm u lạnh lẽo dường như tự dưng nóng lên mấy phần, ngay cả âm khí cũng tan đi không ít.
Các quỷ sứ bên dưới run rẩy sợ hãi, không dám nhìn Phong Đô Đại Đế đang bị một đoàn sương mù dày đặc che phủ gương mặt, ai nấy đều cúi đầu đứng nghiêm.
Lẽ nào biến đổi khí hậu toàn cầu ảnh hưởng đến cả quỷ giới rồi? Hay là có chuyện lớn gì xảy ra?
Đang lúc suy nghĩ miên man, bóng người cao lớn phía trên lại ngồi xuống, giọng nói cuốn hút mang theo một tia khàn khàn khó tả: “Tiếp tục.”
Ngài đã gửi một luồng khí tức của mình vào miếng ngọc bội, không ngờ...
Con người này thật to gan.
...
Ở chợ đồ cổ, số sạp hàng bán tiền cổ chỉ có mấy chỗ đó, Vân Chu đã đi xem hết từ đầu đến cuối, tiền đồng thời Khang Hy, Càn Long, Gia Khánh thì không ít, nhưng không có Ung Chính Thông Bảo thì không thể ghép thành một bộ Tiền Ngũ Đế hoàn chỉnh.
Nhưng mà, lúc cậu cầm những đồng tiền này lên tay, toàn bộ linh khí đều bị Tiểu Ngọc Long trên cổ tay hút đi mất, Vân Chu được như ý nguyện sờ từ sừng rồng đến đuôi rồng.
Vảy trên người Ngọc Long còn mượt hơn cả lụa thượng hạng, mát rượi, sờ vào là không dừng lại được.
Lúc cậu chuẩn bị về, vô tình nhìn thấy một sạp hàng bày đủ các loại bình đựng thuốc hít, không khỏi sững người một chút.
Bố Vân lúc sinh thời thích sưu tập đủ loại đồ cổ, như bình đựng thuốc hít trong nhà cũng có hai cái, nhưng sau đó đều đem đi gán nợ rồi.
Bình đựng thuốc hít trông tinh xảo nhỏ nhắn, rất không bắt mắt, nhưng tuyệt đối đừng xem thường giá trị của nó.
Trong các buổi đấu giá gần đây, một chiếc bình đựng thuốc hít pháp lang thái vẽ nhân vật phương Tây thời Thanh Càn Long đã được bán với giá cao 14.32 triệu tệ, một bộ bình đựng thuốc hít phấn thái viền vàng vẽ Mười Tám La Hán thì bán được giá cao gần 40 triệu tệ.
Bình đựng thuốc hít được mệnh danh là “tác phẩm nghệ thuật bỏ túi hội tụ tinh hoa của nhiều loại hình thủ công mỹ nghệ”, rất được giới sưu tầm yêu thích.
Vân Chu đi đến trước sạp hàng, chỉ thấy bên trên bày hơn 20 bình đựng thuốc hít lớn nhỏ, cậu cầm một chiếc bình bằng sứ lên xem xét kỹ lưỡng, bên trên vẽ hoa văn hoa cỏ nhiều màu sắc, rất giống một cái bố cậu từng sưu tầm, nhưng độ tinh xảo thì kém xa.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 21