Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 24

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ây, tiểu huynh đệ cậu đừng đi vội, giá cả đều có thể thương lượng mà. Cậu nói một giá đi, tôi xem có hợp lý không, hợp lý thì bán cho cậu.”

Người bán hàng rong lập tức sốt ruột, người này sao không theo chiêu trò thông thường vậy, quả nhiên là người mới.

“Hai trăm.” Vân Chu dừng bước, quay đầu nói.

“Xì, cậu nói bao nhiêu, hai trăm?” Người bán hàng rong kinh ngạc, người mới này cũng quá ác rồi, hai nghìn trả giá còn hai trăm, còn ác hơn cả dân chuyên nghiệp nữa.

“Hai trăm thì không được đâu.” Vẻ mặt khổ sở của người bán hàng rong hoàn toàn không phải giả vờ: “Thấp nhất một nghìn.”

Vân Chu: “Ba trăm.”

Người bán hàng rong: “Tám trăm.”

Vân Chu: “Bốn trăm.”

Người bán hàng rong: “Sáu trăm.”

Vân Chu quay người định đi: “Vậy thôi.”

Người bán hàng rong lập tức gọi cậu lại, cắn răng nói: “Bốn trăm thì bốn trăm, haiz, lỗ nặng rồi.”

Tuy miệng nói lỗ nặng, nhưng nghĩ cũng biết, không ai chịu lỗ vốn làm ăn cả. Như một chiếc bình đựng thuốc hít thế này, bốn trăm tệ gã có thể kiếm lời ba trăm rưỡi.

Lúc thu mua hàng đúng là cũng có loại đồ năm tệ mười tệ, nhưng với kỹ thuật chế tác đó, giả không thể giả hơn được nữa, người hơi biết chút nghề nhìn là biết giả ngay, kém xa loại đồ thủ công hiện đại làm công phu thế này.

Trong này có không ít là gã tìm được ở chợ đồ cũ, tuy giá hơi đắt một chút, nhưng rất dễ lừa người, nhìn là biết hàng cũ đã qua tay một thời gian.

Hôm nay gã đã bán được bốn năm cái bình đựng thuốc hít rồi, trong đó có một ông Tây, hê hê, mua thẳng giá gốc năm nghìn tệ.

Đồ ngốc, còn tưởng thật là pháp lang thái, loại pháp lang thái một cái đã lên đến cả triệu, năm nghìn tệ mua cái nắp bình còn không đủ!

Bình đựng thuốc hít quan diêu ngự chế thông thường, nắp bình đều là san hô hoặc ngọc thạch, một cái nắp bình nho nhỏ đã đáng giá mấy vạn tệ rồi.

...

Vân Chu nắm chiếc bình đựng thuốc hít nhỏ nhắn này trong tay, nóng lòng đi về phía Trân Bảo Các.

Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cho dù chiếc bình đựng thuốc hít này là giả, tổn thất bốn trăm tệ cậu cũng có thể chịu được, coi như bỏ tiền mua một bài học.

Nhưng bây giờ điều Vân Chu muốn biết nhất là, linh khí mà Tiểu Ngọc Long hấp thu rốt cuộc có liên quan đến thật giả của đồ vật hay không.

Nếu có liên quan, cậu sẽ nhờ đó mà hưởng lợi vô cùng; nếu không liên quan, cậu sẽ sớm từ bỏ ý nghĩ này, tìm kiếm phương pháp khác để trả hết nợ.

Ông chủ Ngô rõ ràng nhớ thiếu niên có dung mạo xuất chúng này, vừa vào cửa liền cười chào hỏi: “Tiểu huynh đệ hôm nay lại đến rồi, còn có bảo vật gia truyền tốt đẹp nào nữa không? Mau cho tôi xem nào.”

Vân Chu đặt chiếc bình đựng thuốc hít trong tay lên bàn: “Không phải gia truyền đâu ạ, là cháu vừa mua bên ngoài.”

“Ồ.” Ông chủ Ngô có chút thất vọng, sạp hàng bên ngoài vàng thau lẫn lộn, hàng thật chưa đến một phần trăm, ai ai cũng ôm tâm lý nhặt của hời, nhưng làm gì có nhiều đồ hời để mà nhặt thế.

Ở chợ đồ cổ, ngay cả chuyên gia cũng có lúc nhìn nhầm, huống chi là người trẻ tuổi mới vào nghề này.

Haiz, mười phần thì hết chín phần là bị người ta lừa rồi.

Vừa thấy là bình đựng thuốc hít, ông chủ Ngô càng không ôm hy vọng gì.

Buổi sáng vừa có một chàng trai hơn hai mươi tuổi cầm một chiếc bình đựng thuốc hít đến giám định, nói là mã não thời Thanh, kết quả là hàng giả, đồ giả hiện đại làm bằng thủy tinh, một xu cũng không đáng.

Thành của bình đựng thuốc hít bằng mã não thời Thanh có thể được khoét cực mỏng, thành mỏng như giấy, nhẹ như không có gì, còn phần miệng bình lại tương đối nặng.

Tùy tiện ném vào trong nước, miệng bình nhất định sẽ chúi xuống trước, như vậy bình đựng thuốc hít có thể nổi lên, còn được gọi là thủy thượng phiêu.

Tuy nhiên kỹ thuật hiện đại lại rất ít khi đạt được trình độ này, khoét thành bình mỏng như vậy, phải là cấp bậc đại sư, ít nhất ở mấy sạp hàng nhỏ là không thể thấy được thứ như vậy.

Thương cho chàng trai kia, mất trắng một nghìn tệ.

Ông chủ Ngô lắc đầu trong lòng, bắt đầu quan sát chiếc bình đựng thuốc hít trước mặt.

“Ể, là bình đựng thuốc hít vẽ bên trong? Chất liệu thạch anh tự nhiên... Lạc khoản là Diệp Trọng Tam, thời gian là năm Canh Tý tức là cuối thời Thanh khoảng niên hiệu Quang Tự, chữ viết phóng khoáng tự nhiên...”

Ông vừa cầm lên tay đã thấy có khả năng, lập tức lấy kính lúp tới, biết đâu chiếc bình đựng thuốc hít này lại đúng là hàng thật của Diệp Trọng Tam đại sư.
« Chương TrướcChương Tiếp »