Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 28

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nói rồi phi một tiếng: “Cầm mấy đồng tiền đồng nát làm bảo vật gia truyền, còn muốn ăn vạ? Tôi phi, cửa cũng không có đâu!”

“Ây, bà lão này, tôi thấy bà ấy mấy lần rồi, trời nóng thế này cứ đi đi lại lại ngoài chợ, chắc là lừa đảo?”

“Chưa biết chừng, ai dám đỡ có khi bị đổ vạ cho ấy chứ.”

“Đúng thế, bây giờ lừa đảo nhiều lắm, ai biết bà ta giở trò gì?”

“Chủ sạp này đã nói tiền đồng không đáng tiền rồi, còn hết quỳ lại đến dập đầu, làm ra thế này, haiz.”

Vân Chu vội vàng đẩy đám đông ra tiến lên xem xét, may mà bà lão chỉ bị say nắng ngất đi, không có vấn đề gì lớn.

Thấy cậu định đỡ, những người xung quanh còn khuyên cậu: “Chàng trai đừng lo chuyện bao đồng nữa, cẩn thận bị đổ vạ.”

Vân Chu khẽ lắc đầu, nửa dìu nửa cõng bà lão vào chỗ râm mát, cho bà uống chút nước.

Không lâu sau, bà lão từ từ tỉnh lại, đôi mắt đυ.c ngầu chảy nước mắt: “Chàng trai, là cậu à, cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt.”

Trong tay bà vẫn nắm chặt mấy đồng tiền được gói trong khăn lụa kia, chỉ là sau thời gian dài chạy vạy như vậy, hỏi cũng đã hỏi rồi, cầu cũng đã cầu rồi, không một ai chịu mua, đều nói đây là đồ không đáng tiền.

Bà bây giờ đã hoàn toàn tuyệt vọng, có lẽ bà và ông nhà số mệnh phải gặp kiếp nạn này.

Bà lão đang đau buồn không thể chịu nổi, bỗng nghe thiếu niên bên cạnh nói: “Bà ơi, bà có thể cho cháu xem đồng tiền trong tay bà một chút được không ạ?”

“Ây, ây, đương nhiên là được.” Bà lão lau nước mắt, đưa chiếc khăn lụa trong tay cho Vân Chu.

Thiếu niên mở lớp khăn lụa bên ngoài ra, cầm đồng tiền lớn hơn những đồng khác một vòng lên xem xét tỉ mỉ.

Tuy gỉ sét nghiêm trọng, nhưng chất đồng của nó thuần hậu, chữ viết mặt trước có thể nhìn ra hai chữ Vĩnh và Thông, kiểu chữ chính tông, thuộc phong cách chữ viết thời Minh Vĩnh Lạc. Mặt sau bên phải lỗ vuông có thể thấy nét ngang trên cùng, ngoài hai chữ “Tam Tiền” ra, không có khả năng nào khác.

Bởi vì tiền đúc thời Vĩnh Lạc chỉ có hai loại là tiền tiểu bình mặt sau trơn và Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền, chỉ cần đồng tiền này là thật, vậy chỉ có thể là “Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền”.

Lúc cậu quan sát đồng tiền, Tiểu Ngọc Long trên cổ tay gần như lập tức hiện ra, hơn hai mươi luồng linh khí từ đồng tiền bay ra, bị Tiểu Ngọc Long hút sạch vào miệng.

Một hàng vảy rồng đồng thời sáng lên, biến thành màu bạc chói mắt, Tiểu Ngọc Long thỏa mãn kêu ngao ô một tiếng, dùng đuôi hờ hững quấn lấy cổ tay Vân Chu, chiếc sừng rồng nhỏ màu trắng ngọc cọ cọ vào đầu ngón tay cậu, như đang làm nũng.

Linh khí dồi dào ẩn chứa trong đồng tiền càng làm cậu thêm chắc chắn vào suy đoán của mình: “Bà ơi, cháu thấy đồng tiền trong tay bà đúng là bảo vật hiếm có, cháu muốn mua lại ạ.”

“Hả?” Bà lão dường như vẫn chưa phản ứng kịp, ngây người nói: “Chàng trai, cậu nói thật sao? Cậu thật sự muốn mua?”

“Vâng. Cháu nhớ bà nói cần ba nghìn tệ, đúng không ạ?”

“Này, này... ông nhà tôi phải làm một cuộc tiểu phẫu, đúng là còn thiếu từng này tiền. Chỉ là, chỉ là người ta đều nói không đáng tiền, cậu có bị lỗ không?” Bà lão có chút lo lắng, dường như sợ lừa người khác, trên người vẫn còn giữ sự chất phác của thời đại đó.

“Không đâu ạ. Nếu là hàng thật, cháu còn có thể kiếm lời không ít nữa là.”

Vân Chu dịu giọng an ủi bà lão tóc bạc trắng, thực ra trong lòng cũng không chắc chắn lắm, nhưng cậu không hối hận vì đã đưa ra quyết định này.

Nếu không nhìn thấy thì thôi, nhưng nếu đã thấy rồi, cậu sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Thay vì sau này sống trong sự áy náy và hối tiếc vì đã không ra tay giúp đỡ, thà cứ làm theo trái tim mình. Đây là điều bố đã dạy cậu.

Đương nhiên, chiếc bình đựng thuốc hít vừa bán được đã cho Vân Chu hy vọng rất lớn, cho dù đồng tiền này không được người khác công nhận, cậu tin mình cũng có thể kiếm lại được ba nghìn tệ này.

Vân Chu cùng bà lão đến máy ATM rút ba nghìn tệ tiền mặt mới tinh, rồi tiễn bà lên xe buýt. Bà lão dày dạn sương gió mắt ngấn lệ, miệng không ngừng nói lời cảm ơn, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng thiếu niên nữa.

Vân Chu nhìn theo đối phương rời đi, rồi đến chợ nông sản mua một cân bắp bò tươi, chuẩn bị làm thịt bò kho tương.
« Chương TrướcChương Tiếp »