Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 30

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vì để giữ lại căn nhà cũ kỹ lâu năm này, còn phải đến từng nhà, khúm núm cầu xin họ cho vay tiền, hận không thể quỳ xuống trước mặt đám họ hàng này.

Vu Hương Lan vừa nghĩ đến dáng vẻ nhếch nhác của chị gái mình, trong lòng liền vô cùng sảng khoái.

Đúng là báo ứng! Đáng đời!

Nhưng chỉ như vậy bà ta vẫn chưa hả giận, lúc tâm trạng không tốt là phải qua đây móc mỉa châm chọc Vu Hinh Lan một phen.

Bà ta không vui, Vu Hinh Lan cũng đừng hòng sống yên ổn.

Vu Hương Lan nghĩ đến ông chồng thật thà cục mịch của mình lại dám lén lút tìm tiểu tam bên ngoài, lại nhìn khuôn mặt tuy tiều tụy nhưng vẫn khó che giấu vẻ đẹp của Vu Hinh Lan, trong lòng ghen tức đến nghiến răng nghiến lợi, giơ tay định hất đổ đĩa thịt bò kho tương kia xuống đất!

Nếu không phải bà ta sức yếu, hận không thể lật cả cái bàn.

Tao cho chúng mày ăn này! Dựa vào cái gì mà hai mẹ con chúng nó sống thoải mái như vậy, còn Vu Hương Lan bà ta lại khổ sở thế này!

Chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay va vào mặt bàn phát ra tiếng kêu leng keng, còn chưa kịp chạm vào đĩa, đã bị một bàn tay thon dài như ngọc nắm chặt lấy xương cổ tay.

Vu Hương Lan đau đến “á á” kêu loạn, bàn tay giữ chặt bà ta trông gầy yếu, nhưng lại cực kỳ có lực, bà ta chỉ cảm thấy cổ tay mình như bị một chiếc kìm sắt kẹp chặt, ngay cả khớp xương cũng phát ra tiếng “rắc rắc” như không chịu nổi.

“Buông tay! Vân Chu, mày điên rồi, tao là dì út của mày!”

Vu Hương Lan kinh hãi la hét, đứa cháu ngoại này của bà ta không phải xưa nay hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền sao, từ lúc nào thái độ lại cứng rắn như vậy.

Vân Chu mạnh mẽ hất tay ra, mu bàn tay của Vu Hương Lan đập mạnh vào góc bàn, phát ra một tiếng kêu trầm đυ.c.

Chỉ nghe tiếng động đó là biết, mu bàn tay chắc chắn đã bầm tím một mảng lớn, cổ tay bà ta cũng đỏ ửng cả lên, bị siết hằn rõ dấu ngón tay đỏ tươi, chạm vào là đau điếng.

Vu Hương Lan gần như tức điên lên, hai mẹ con này lại dám đối xử với bà ta như vậy!

Bà ta không dám nổi giận với Vân Chu cao hơn mình cả cái đầu, liền trút giận lên Vu Hinh Lan: “Vu Hinh Lan, đừng quên mày còn nợ nhà tao hai mươi vạn đấy! Vốn định để chúng mày ít lâu nữa trả, bây giờ tao đổi ý rồi, ngày mai... ngày mai chúng mày trả tiền ngay!”

Vân Chu cười lạnh một tiếng, đôi mắt trong veo tràn ngập băng giá, ánh mắt nhìn từ trên cao xuống mang theo cảm giác áp bức: “Vậy ba mươi vạn dì nợ bố mẹ cháu trước kia khi nào trả?”

Tính cách đanh đá của Vu Hương Lan lập tức bộc lộ ra, giọng nói the thé: “Ba mươi vạn nào? Mày có bằng chứng không? Không có bằng chứng thì đừng có ngậm máu phun người! Hừ, chỗ tao có giấy vay nợ mẹ mày viết đây này.”

Bà ta cố ý lấy giấy vay nợ trong túi ra huơ huơ trước mặt hai người, nhìn vành mắt đỏ hoe của Vu Hinh Lan, cười vô cùng đắc ý: “Còn cần tao đọc không? Trên này viết rõ ngày trả nợ là cuối tháng tám năm nay, cách bây giờ chưa đến hai tháng.

Đến lúc đó không trả được, cho dù mày có quỳ xuống cầu xin tao cũng vô dụng!”

Vu Hương Lan còn định nói nữa, bị Vân Chu mất kiên nhẫn cắt ngang: “Được. Sau hai tháng, hai mươi vạn này sẽ trả cho dì không thiếu một xu. Nhưng ba mươi vạn dì nợ trước kia, cũng phải trả lại cho mẹ cháu không thiếu một xu.”

Không đợi đối phương phản ứng, cậu nhếch môi nói tiếp: “Dì út, dì tưởng mình không viết giấy nợ là xong hết mọi chuyện sao? Hàng xóm láng giềng ai mà không biết vốn làm ăn của dì đều là do bố mẹ cháu bỏ ra, không có vật chứng, nhưng nhân chứng thì nhiều lắm đấy.”

Vu Hương Lan nhìn nụ cười bên môi Vân Chu sững sờ một lúc, trên mặt hiện lên vài phần hoảng loạn, nhưng bà ta vẫn mạnh miệng yếu lòng nói: “Mày đừng hòng lừa tao, thời gian qua lâu như vậy rồi, ai còn nhớ chuyện trước kia nữa?”

Tuy nói vậy, nhưng trong lòng bà ta cũng có chút không chắc chắn.

Dù sao thì nhà họ Vân lúc đó nổi tiếng là giàu có và hào phóng, hàng xóm láng giềng gần đó đều biết, cũng có không ít người biết chuyện nhà bà ta vay tiền mở siêu thị.

Đến khi nhà họ Vân phá sản, lúc Vu Hinh Lan đến cầu xin bà ta, vốn dĩ bà ta không muốn cho đối phương vay tiền.
« Chương TrướcChương Tiếp »