- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 33
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 33
Còn có trường hợp không cẩn thận đặt đồng tiền bị gỉ có hại chung với các đồng tiền khác, qua một thời gian, phát hiện tất cả tiền đồng đều bị nhiễm loại gỉ có hại này, căn bản không thể loại bỏ.
Vân Chu cúi mắt nhìn đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền không rõ chữ viết trong tay, dùng ngón tay khẽ gẩy lớp gỉ dày nặng bên trên, hơi thất thần nghĩ: Ba nghìn tệ lần này e là không lấy lại được rồi.
Một đồng tiền cổ không nhìn rõ chữ viết, phẩm tướng cực kém lại không thể phân biệt thật giả, sẽ không có ai sưu tầm.
Chỉ có thể tự mình giữ lại.
Vân Chu khẽ thở dài, kết quả này cũng nằm trong dự liệu của cậu.
Không biết bà lão kia sau khi nhận được khoản tiền này, đã vượt qua khó khăn hay chưa?
Nếu vậy thì cũng không tính là lỗ.
Nghĩ như vậy, tâm trạng thiếu niên vẫn có chút phiền muộn, thậm chí nghĩ hay là thử dùng mấy phương pháp vừa rồi xem sao, lỡ như có thể loại bỏ được vết gỉ thì sao?
Họ hàng từng người một như hổ rình mồi, cậu bây giờ làm gì có tâm trí sưu tầm tiền cổ.
Đang lúc do dự không quyết, Tiểu Ngọc Long trên cổ tay lại hiện ra, rũ rũ lớp vảy màu bạc trắng trên người, há miệng ngáp một cái, dường như vừa ngủ no giấc.
Nó cuộn một vòng trên cổ tay Vân Chu, ngẩng đầu tò mò đánh giá con người đang nhíu mày trước mặt.
Tiểu Ngọc Long nhìn Vân Chu rồi lại nhìn đồng tiền trong tay cậu, khó hiểu nghiêng nghiêng đầu, phát ra một tiếng kêu non nớt: “Ngao ô...”
Vân Chu vuốt ve tới lui lớp vảy lành lạnh trên người nó, dùng cách này để giảm bớt sự bực bội trong lòng.
Tiểu Ngọc Long bị cậu vuốt ve đến mềm cả người, dùng chóp đuôi vỗ nhẹ từng cái lên cổ tay cậu, kêu với Vân Chu bằng giọng non nớt: “Ngao ô (đừng nhíu mày mà)!”
Thấy ánh mắt của con người này cứ dán vào đồng tiền trong tay, Tiểu Ngọc Long đột ngột quẫy đuôi một cái, nhoài người ra há miệng cắn lấy đồng tiền trong tay cậu.
Vân Chu: ?
Cậu nhìn thấy nước miếng trong veo từ cái miệng há lớn của Tiểu Ngọc Long chảy ra, dòng chất lỏng trong suốt chảy chảy, phủ lên đồng tiền còn rộng hơn cả thân mình nó.
Không, gọi là nước miếng không thích hợp lắm, phải gọi là nước dãi rồng quý giá mới đúng.
Vân Chu: “...”
Đây là đói quá nên quẫn làm liều sao? Lại đi gặm đồng tiền gỉ sét.
Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện, mấy chiếc vảy bạc trên người rồng ngọc lóe lên, rất nhanh liền tối đi, thay vào đó là vết gỉ trên đồng tiền dưới sự phục hồi của linh khí không ngừng bong ra, dần dần để lộ ra chữ viết đẹp đẽ ngay ngắn.
Vân Chu: !!!
Cậu kinh ngạc mở to mắt, hóa ra nước dãi của Tiểu Ngọc Long còn có tác dụng này, thật quá thần kỳ!
Linh khí hấp thu trước đó theo dòng nước miếng trong veo cùng nhỏ xuống đồng tiền, lớp gỉ đồng dày nặng chẳng mấy chốc đã bong ra hết, tiền cổ dần dần khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
Đồng tiền vốn loang lổ vết gỉ giờ chỉ còn lại một lớp gỉ xanh mỏng trên bề mặt, đạt đến cảnh giới màu xanh ngọc trong trẻo rực rỡ thực sự, cực kỳ có giá trị thưởng lãm, không thua kém hàng truyền thế hoàng lượng phẩm.
Chữ viết cả hai mặt trước sau cũng đều lộ ra hoàn toàn, rõ ràng ngay ngắn, phẩm tướng cực tốt.
Thấy tiền cổ đã được sửa xong, Tiểu Ngọc Long lập tức tủi thân, dáng vẻ đáng thương, tội nghiệp nhả đồng tiền ra, nghiêng đầu nôn khan mấy cái, cuộn người lại với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc cuộc sống.
Hu hu, cái thứ này thật sự rất hôi QAQ.
Vân Chu mang nó đến bồn rửa mặt, đưa cổ tay xuống dưới vòi nước, theo dòng nước chảy ra, Tiểu Ngọc Long vặn vẹo người súc miệng ùng ục, một lúc sau rũ rũ người, phun đầy nước lên mặt cậu.
“Hôm nay thật sự nhờ có cậu rồi, cảm ơn nhé.” Vân Chu không hề để ý lau khô giọt nước trên mặt, nâng cổ tay trái lên ngang tầm mắt nó, đôi mắt cong cong mang theo ý cười nhàn nhạt, như có ánh sao phản chiếu trong đó.
Hai chiếc sừng rồng nhỏ của Tiểu Ngọc Long run run, hướng về phía cậu kêu ngao ô một tiếng non nớt, ngượng ngùng dùng đuôi rồng quấn lấy cổ tay cậu, ngay cả vảy trắng bóng trên người cũng nhuốm màu hồng, tiếp đó liền hóa thành hư ảnh biến mất.
Dễ thương quá.
Vân Chu cười xoa xoa cổ tay, một lát sau mới nhặt đồng tiền trên bàn lên xem xét kỹ lưỡng.
Đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền này kích thước lớn hơn tiền tiểu bình thông thường, chất đồng dày nặng, chữ viết bên trên đã lộ ra hoàn toàn, mặt trước viết bốn chữ Vĩnh Lạc Thông Bảo bằng chữ Khải, đọc thẳng từ trên xuống dưới, từ phải qua trái, kỹ thuật đúc tinh xảo, đều tăm tắp, chữ viết thanh tú, vô cùng tinh mỹ.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 33