Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 35

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thước kẹp, kính lúp, cân điện tử độ chính xác cực cao và các loại dụng cụ đo lường khác lần lượt được đặt bên cạnh.

Ông chủ Hoàng đeo găng tay trắng, cẩn thận đặt đồng tiền lên dụng cụ, chỉ sợ làm sứt mẻ đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền này. Nếu là hàng thật, chỉ một chút tổn hại thôi cũng là tổn thất của cả giới tiền cổ!

Vân Chu cứ thế đợi một tiếng đồng hồ, nước trà trong tách đã nguội hẳn, không còn chút hơi nóng nào.

Cậu nhìn ông chủ Hoàng mồ hôi đầm đìa quan sát, đo lường xong đồng tiền cổ này, rồi lại vội vàng lấy ảnh của bảo tàng Ma Đô ra so sánh, đối chiếu từng li từng tí, xem xét cực kỳ nghiêm túc.

Đối phương dường như có chút không chắc chắn, rất nhanh đã gọi một cuộc điện thoại, nhờ chuyên gia quét hình ảnh 3D của đồng tiền này, tiến hành so sánh chồng ảnh với đồng tiền của bảo tàng Ma Đô.

Vân Chu liếc nhìn điện thoại, cậu đến từ 9 giờ sáng, bây giờ đã hơn 11 giờ.

Tâm trạng cậu cũng từ kích động ban đầu trở nên bình tĩnh hơn nhiều, vì cậu tin vào năng lực của Tiểu Ngọc Long, tin rằng đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền này là hàng thật.

Ông chủ Hoàng mày nhíu chặt, ông xem xét từ kích thước, trọng lượng, chất đồng, chữ viết và cả vết gỉ xanh xuất thổ, đều cảm thấy đồng tiền cổ này rất có khả năng là thật.

Chỉ là bây giờ kỹ thuật làm giả quá cao siêu, các phương pháp làm giả như phương pháp sửa khắc, phương pháp đúc lại, phương pháp khảm vá, phương pháp dán ghép, phương pháp làm cũ màu sắc nhiều vô kể, chỉ cần hơi không chú ý là sẽ mắc lừa.

Trước đây có một đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền được lan truyền rầm rộ trên thị trường, ông cũng đã xem ảnh, gần như không có khuyết điểm gì, so sánh hoa văn có thể đạt hơn 80%.

Lúc đó đã gây ra một phen chấn động không nhỏ trong thị trường tiền cổ, mọi người bàn tán xôn xao, không ít người cho rằng đây là đồng hàng thật duy nhất ngoài đồng ở bảo tàng Ma Đô, giá bị thổi lên rất cao, có người thậm chí ra giá cao hai triệu tệ muốn thu mua.

Nhưng đồng tiền đó cuối cùng lại bị kiểm tra ra vấn đề về sự phân bố của gỉ đồng, xét từ thời gian, địa điểm khai quật, môi trường cất giữ, mức độ gỉ sét của đồng tiền lẽ ra phải cao hơn, tự nhiên hơn.

Haiz.

Ông chủ Hoàng xem đi xem lại đồng tiền cổ trong tay, thở dài, ông có chút không chắc chắn.

Nếu là thật, ông có thể kiếm bộn tiền rồi, gặp được người bạn sưu tầm thật lòng yêu thích đồng tiền này, vừa sang tay là có thể lãi không chỉ gấp đôi.

Nhưng lỡ như là giả, ít nhất phải lỗ hơn một triệu tệ, tương đương với lợi nhuận mấy năm của cửa hàng rồi.

Cửa hàng kiểu của ông không giống như cửa hàng chuyên bán đồ sứ thư họa, người ta đúng là ba năm không mở hàng, mở hàng ăn ba năm.

Gặp khách hàng hào phóng, tùy tiện bán một món đồ sứ đã là hàng chục triệu tệ, còn kinh doanh tiền cổ đều là buôn bán nhỏ lẻ.

Ông chủ Hoàng miệng đắng ngắt, vừa mới nói chàng trai này chỉ mang đến một đồng La Hán Tiền, thoáng cái đã cho ông một bất ngờ lớn thế này, quả thực là củ khoai lang nóng bỏng tay!

Ông không cam tâm bỏ qua lợi ích lớn như vậy, lại không muốn gánh chịu rủi ro lớn thế này, trong lòng vô cùng lo lắng.

À đúng rồi, ông chủ Hoàng nhớ ra mình còn chưa hỏi đồng tiền cổ này từ đâu mà có, có lẽ sẽ có manh mối mới.

Vân Chu nghe đối phương hỏi, cười một tiếng: “Ông chủ Hoàng, ngài còn nhớ bà lão mấy hôm trước không ạ?”

“Ý cậu là... mua từ tay bà lão đó sao?” Ông chủ Hoàng sững sờ, điều này hoàn toàn ngoài dự liệu của ông.

Không phải ông hay quên, mà là ông đã nhìn thấy dáng vẻ của mấy đồng tiền kia, còn tự tay sờ qua. Gỉ sét loang lổ, chữ viết không nhìn rõ thì không nói, ngay cả toàn bộ thân tiền cũng bị oxy hóa trở nên giòn, rơi xuống đất cũng có thể vỡ.

Quan trọng nhất là, loại gỉ có hại này rất khó loại bỏ, hơi bất cẩn là sẽ làm hỏng thân tiền, ngoài việc niêm phong cất đi thì không còn cách nào khác.

Ông chủ Hoàng không thể tin nổi nhìn đồng tiền cổ trong tay, chỉ thấy chữ viết rõ ràng, kiểu chữ chính tông, thân tiền nguyên vẹn, chỉ phủ một lớp gỉ xanh mỏng trên bề mặt, phẩm tướng cực tốt.

Cái gì?

Đây là đồng tiền ông thấy hôm đó sao? Làm sao có thể chứ?
« Chương TrướcChương Tiếp »