Chương 38

Anh ta chỉ muốn nhìn đối phương thêm một lần nữa, sau đó khắc ghi thật sâu khuôn mặt của chàng trai vào trong lòng.

Như vậy cho dù sau khi chết uống canh Mạnh Bà, anh ta cũng sẽ không quên đối phương, anh ta nhất định sẽ tìm được cậu ấy.

Tất cả mọi người đều nghĩ anh ta điên rồi.

Nhưng anh ta biết mình không điên, anh ta chỉ là đã hiểu ra một số chuyện.

Lúc Phó Ngôn bị tiêm thuốc an thần, bị trói hai tay, buộc phải nằm trên giường, anh ta vẫn luôn suy nghĩ, tại sao mình không sớm phát hiện ra tình cảm của bản thân?

Thực ra Vân Chu và bạch nguyệt quang của anh ta chẳng hề giống nhau.

Người anh ta thích không phải Nguyễn Tuyết, thứ anh ta thích chỉ là một đoạn tình yêu trong sáng nhất thời niên thiếu, là một loại thuần khiết và tốt đẹp mà anh ta không bao giờ có thể sở hữu được nữa sau khi bước vào xã hội.

Tiếc là anh ta lại như một kẻ ngốc không nhìn rõ, cho đến khi không thể cứu vãn được nữa.

Lúc đó mẹ của Vân Chu vừa mới qua đời, chàng trai mỗi ngày đều mơ màng, mất phương hướng, theo bản năng tìm kiếm người thân cận nhất bên cạnh để nương tựa, mà cậu không có ai khác, chỉ có mình anh ta.

Nhưng còn bản thân anh ta thì sao?

Lại nói ra những lời tàn nhẫn nhất với chàng trai, còn đuổi cậu ấy đi.

Đôi mắt Phó Ngôn tức thì nhuốm màu đỏ tươi, bắt đầu điên cuồng giãy giụa tứ chi, đập vào thành giường kêu vang ầm ầm, dây thừng cọ xát vào cổ tay tạo thành từng vệt máu.

Bác sĩ ào ào tràn vào, mũi kim sắc nhọn đâm xuyên qua da anh ta, chất lỏng lạnh lẽo từ từ chảy vào cơ thể.

Anh ta hôn mê bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại phát hiện mình đã quay về năm hai mươi tuổi.

Sau khi xác định lại nhiều lần rằng mình đã trùng sinh, đôi mắt u ám của Phó Ngôn cuối cùng cũng có chút ánh sáng.

Đây là cơ hội ông trời ban cho anh ta, anh ta nhất định sẽ nắm bắt thật tốt.

Phó Ngôn tin rằng, giống như kiếp trước, Vân Chu nhất định sẽ lại yêu anh ta, còn anh ta cũng sẽ bù đắp thật tốt cho đối phương, bù đắp những sai lầm mình đã phạm phải.

Thật tốt quá, mọi thứ đều có thể làm lại.

...

Vân Chu chỉ cứng người trong giây lát rồi bình tĩnh lại, cười nhẹ với người đàn ông trung niên: “Chào Phó tiên sinh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Cháu là Vân Chu, ngài gọi cháu là Tiểu Chu là được ạ.”

Ánh mắt Phó Ngôn dừng lại trên hai lúm đồng tiền nho nhỏ bên má thiếu niên, phát hiện đối phương vẫn sạch sẽ thuần khiết như trong ký ức của anh ta, đẹp đến mức khiến người ta rung động.

Anh ta cảm thấy tim mình đập rất nhanh, cổ họng cũng hơi ngứa.

Phó Ngôn kéo cà vạt, đang chuẩn bị giới thiệu bản thân, thì thấy thiếu niên trực tiếp lướt qua anh ta, nói với người đàn ông trung niên đứng bên cạnh: “Ông chủ Hoàng, may nhờ có sự giới thiệu của ngài, nếu không hôm nay cháu đã không gặp được Phó tiên sinh.”

Ông chủ Hoàng cười đáp lại một câu, sau đó ngồi sang một bên hàn huyên với bố anh ta là Phó Cảnh.

Tay kéo cà vạt của Phó Ngôn cứng đờ, nhưng ánh mắt lại không nỡ rời đi, nhìn thiếu niên chằm chằm không chớp mắt: “Tôi tên Phó Ngôn. Tôi...”

Vân Chu liếc nhìn anh ta một cái, lạnh nhạt gật đầu: “Chào anh.”

Tiếp đó liền quay đi, cúi mắt nhìn tách trà trong tay.

Phó Ngôn dùng ánh mắt gần như tham lam nhìn chằm chằm vào thiếu niên mày thanh mắt sáng, đồng thời trong lòng có mấy phần chua xót.

Thiếu niên sẽ không bao giờ dùng đôi mắt mang ý cười nhìn anh ta như trước kia nữa. Nhưng không sao, anh ta sẽ làm quen lại với Vân Chu, theo đuổi Vân Chu, cho đến khi thiếu niên yêu mình mới thôi.

Ánh mắt nhìn thẳng chòng chọc của Phó Ngôn khiến mày mắt Vân Chu hoàn toàn lạnh đi, trong dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn muốn ói.

Cậu chỉ muốn nhanh chóng bán được đồng tiền cổ, sau đó rời khỏi đây.

Lúc Phó Cảnh uống xong tách trà đầu tiên, Vân Chu trực tiếp lấy đồng tiền ra, đẩy đến trước mặt đối phương: “Phó tiên sinh, làm phiền ngài rồi.”

Phó Cảnh mở hộp nhựa, lấy kính lúp ra quan sát tỉ mỉ.

Khi ông nhìn thấy bản quét 3D của đồng tiền này trong email, trong lòng đã chắc chắn mấy phần, bây giờ chẳng qua chỉ là đối chiếu cẩn thận vật thật với hình ảnh, rồi so sánh thêm một số chi tiết mà thôi.

Nếu nói về Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền, e rằng cả Hoa Quốc không ai quen thuộc hơn ông.