- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 40
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 40
Du͙© vọиɠ chiếm hữu mãnh liệt như vậy, anh ta vậy mà đến giây phút cuối cùng mới phát hiện ra.
Phó Ngôn tự giễu cười một tiếng, anh ta đúng là thằng ngốc số một thiên hạ.
Hoạt động tâm lý phong phú của thằng ngốc số một thiên hạ không một ai thèm để ý.
Phó Cảnh nhìn đồng tiền trong tay trầm ngâm nói: “Nếu đặt ở nhà đấu giá, giá chốt của đồng Vĩnh Lạc Thông Bảo mặt sau Tam Tiền này chắc sẽ không dưới hai trăm vạn tệ, thậm chí rất có thể còn cao hơn. Nhưng nếu là bán cho sưu tầm cá nhân, giá sẽ thấp hơn một chút.
Nếu cậu định bán ra, tôi trả một trăm sáu mươi vạn tệ thu mua, không biết mức giá này cậu thấy thế nào?”
Vân Chu đang định gật đầu, Phó Ngôn bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Hai trăm vạn.”
Phó Cảnh tức thì nhíu mày nhìn anh ta.
Đứa con trai ông vốn luôn tự hào từ nhỏ mấy ngày gần đây cứ như bị trúng tà, hội thẩm định bình thường thích đi nhất cũng không đi, triển lãm đồ sưu tầm cũng không tham gia, chạy khắp nơi tìm một người.
Cụ thể là người nào thì ông vẫn chưa tra ra, nhưng dáng vẻ này của Phó Ngôn nhìn là biết có bệnh.
Hôm nay lại không biết nổi điên cái gì, còn có người tự thấy mình ra giá thấp sao?
Xem ra phải mau chóng tìm một đại sư đến đây.
Vân Chu cũng nhíu mày.
Phó Ngôn lần này vừa gặp mặt đã nhìn cậu chằm chằm không hề che giấu, có phải lại muốn để cậu làm thế thân như trước kia không?
Kiếp trước cậu và Phó Ngôn ở bên nhau ba năm, đến cuối cùng mới biết mình là thế thân. Nếu cậu biết sớm hơn, ngay từ đầu đã không đồng ý, thật quá ghê tởm!
Phó Cảnh và Vân Chu hai người ngầm hiểu ý không để ý đến anh ta, rất nhanh đã ký hợp đồng.
Một phút sau, Vân Chu nhận được thông báo chuyển khoản, nhìn dãy số không phía trên, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.
Ông chủ Hoàng cũng nhận được mười sáu vạn tệ tiền thủ tục phí, vui đến mức cười tít cả mắt.
Chàng trai này thật biết điều, còn chưa đợi mình nhắc đã chủ động chuyển tiền qua rồi, thật không tệ.
Thấy thiếu niên định rời đi, Phó Ngôn lập tức đuổi theo muốn nắm lấy cổ tay cậu, vào khoảnh khắc chạm vào đầu ngón tay đối phương bỗng cảm thấy hổ khẩu đau nhói, chỉ thấy hổ khẩu không biết bị cái gì cắn một cái, đang ào ào rỉ máu.
Cùng lúc đó, một luồng khí tức cực kỳ âm hàn từ vết thương chui vào cơ thể, khiến anh ta lạnh đến run rẩy một cái.
Mùa hè nóng nực, dưới nhiệt độ cao 36 độ, anh ta vậy mà không cảm nhận được chút hơi ấm nào của ánh mặt trời, ngay cả máu dường như cũng đông thành băng.
Phó Ngôn run lẩy bẩy ôm hai cánh tay nhìn ra cửa, phát hiện bóng dáng thiếu niên đã sớm biến mất, đành phải run rẩy quay về.
Phó Cảnh nhìn thấy bộ dạng này của con trai mình, đau đầu liếc nhìn anh ta một cái: Haiz, quả nhiên lại phát bệnh rồi, tối nay phải gọi đại sư đến.
Phó Ngôn về nhà liền sốt cao.
Cả người anh ta như ngâm trong nước đá lạnh lẽo, ngay cả khe xương cũng lạnh buốt, quấn chăn nằm trên giường không ngừng run rẩy.
Đại sư đến, đại sư lại đi.
Lại một vị đại sư khác đến, đại sư lắc đầu rồi cũng đi.
“Âm khí mạnh như vậy quả thực hiếm thấy, chúng tôi thật sự là lực bất tòng tâm.” Cuối cùng, Tông Mãn đại sư đứng đầu giới huyền học cũng được nhà họ Phó mời đến, nhưng vẫn bó tay hết cách, thở dài nói với Phó Cảnh.
“Nhưng điều đáng mừng là, luồng âm khí mạnh mẽ này không làm tổn hại đến tính mạng của Phó thiếu gia, chỉ khiến cậu ấy chịu chút khổ sở mà thôi, chắc không có gì đáng ngại.”
Đúng như lời đại sư nói, Phó Ngôn sốt ba ngày ba đêm sau đó dần dần khỏe lại, nhưng sau khi hạ sốt lại liên tục gặp ác mộng, tinh thần uể oải.
Mỗi đêm anh ta đều mơ thấy cảnh Vân Chu gặp tai nạn xe hơi được đưa đến bệnh viện, mà anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể đối phương dần dần lạnh đi, tim đau thắt lại, tuyệt vọng đến gần như muốn chết.
Nhưng sau khi tỉnh lại anh ta lại hoàn toàn không nhớ được nội dung giấc mơ, thứ lưu lại cho anh ta chỉ có đau khổ và trống rỗng.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Phó Ngôn cảm thấy mình sắp bị dày vò đến sụp đổ rồi!
Anh ta chỉ có thể cố gắng kiềm chế bản thân không nghĩ đến những chuyện liên quan đến Vân Chu, chỉ có như vậy, mới có thể có được giây phút yên bình.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 40