Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!

Chương 41

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mà lúc này Vân Chu lại sống rất thoải mái dễ chịu.

Hiện giờ trong tài khoản của cậu đã có khoản tiền khổng lồ gần một trăm sáu mươi vạn tệ, sau khi trả hết nợ còn dư khoảng tám mươi vạn tệ, thêm mấy chục vạn nữa là có thể mua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách trong thành phố.

Nhà cũ đã lâu không được sửa chữa, rất nhiều thiết bị đã cũ kỹ, giao thông cũng vô cùng bất tiện. Vân Chu sớm đã muốn mẹ chuyển ra ngoài, tiếc là vẫn luôn không có điều kiện.

Tuy nhiên bây giờ, cậu tin rằng mình rất nhanh có thể thực hiện được tâm nguyện này.

Còn về tiền nợ họ hàng, thiếu niên cười lạnh một tiếng, cậu không hề vội vàng.

Một tháng nữa chính phủ sẽ ban hành thông báo giải tỏa nhà cũ, đến lúc đó tất cả họ hàng sẽ nhận được tin tức sẽ có một khoản tiền đền bù khổng lồ.

Đợi đến lúc những người này tranh giành nhau, đánh đến đầu rơi máu chảy thì ném tiền vào mặt họ, khiến kế hoạch của họ tan thành mây khói, chẳng phải là sướиɠ điên rồi sao?

Dù sao cũng là trút giận thay mẹ.

Vân Chu đã không thể chờ đợi muốn nhìn thấy biểu cảm của bác cả và bác gái, ồ, còn có dì út nữa, đến lúc đó nhất định sẽ vô cùng đặc sắc.

Vu Hinh Lan vẫn đang ở nhà chủ thuê trông trẻ, giữa chừng nhận được điện thoại của con trai, nói có chuyện quan trọng muốn nói trực tiếp với bà.

Bà còn tưởng là chuyện bàn bạc điền nguyện vọng.

Đứa nhỏ này gần đây không biết đang bận gì, chẳng hề vội vàng, lại còn muốn ở lại thành phố S.

Nhưng điểm chuẩn của thành phố S mỗi năm đều rất cao, điểm số này của con trai e rằng không vào được Đại học S, thà đi học ngành tài chính hot nhất của trường đại học 211 tỉnh bên cạnh còn hơn.

Tuy nói vậy, nhưng bà cũng sẽ không ngăn cản Vân Chu đăng ký ngành học khác, con trai đã trưởng thành rồi, mọi chuyện đều phải xem sở thích của nó, bà sẽ luôn ủng hộ.

Vân Chu nhìn bóng dáng vội vã chạy tới và khuôn mặt tiều tụy của mẹ, trong mắt lóe lên sự đau lòng, giả vờ vô cùng kinh ngạc vui mừng: “Mẹ, mẹ còn nhớ lần trước con nói với mẹ, bố hồi trẻ có sưu tầm mấy món bảo bối không? Hôm nay chủ tiệm đồ cổ thông báo cho con, có một khách hàng lớn đã mua hết mấy món đồ cổ đó rồi!”

Vu Hinh Lan sững sờ một chút, bà đã quên mất chuyện này rồi: “Vậy, họ trả giá cao không?”

Tiếp đó lại nói thêm: “Chỉ cần tàm tạm là được rồi, dù sao giữ lại những thứ này cũng chẳng có tác dụng gì.”

Vân Chu cười cong mắt: “Mẹ đoán xem họ trả giá bao nhiêu?”

Vu Hinh Lan nhìn biểu cảm của con trai, tim đập thình thịch: “Lẽ nào có... hơn bảy mươi vạn?”

Lời vừa nói ra đã cảm thấy mình quá tham lam, chồng bà lúc đó còn chưa mở công ty, tiếp xúc với đồ cổ cũng không nhiều, làm sao mua được thứ gì đáng tiền chứ.

Trong đôi mắt cong cong của thiếu niên như có ánh sao lấp lánh, rực rỡ chói mắt, giọng nói cũng mang theo ý cười: “Không chỉ thế đâu ạ, đủ một trăm năm mươi vạn.”

“Cái gì?”

Động tác cầm cốc nước của Vu Hinh Lan khựng lại, suýt nữa tuột tay làm vỡ cốc, giọng run run nói: “Chu Chu, con nói bao nhiêu? Nói lại lần nữa.”

“Mẹ, mẹ không nghe nhầm đâu ạ, là một trăm năm mươi vạn.” Mười vạn còn lại cậu chuẩn bị dùng làm vốn mua đồ cổ.

Trong mắt Vu Hinh Lan tức thì hiện lên ánh lệ, cơ thể không kìm được mà khẽ run lên.

Trời ơi, điều này có nghĩa là, khoản nợ năm năm của họ cứ thế được trả hết rồi sao?

Mọi thứ quả thực như một giấc mơ!

Vân Chu: “Vì người mua là khách hàng nước ngoài, thủ tục chuyển nhượng khá phức tạp, nên khoảng một tháng sau mới có thể thanh toán. Nhưng mẹ yên tâm, ông ấy đã chuyển trước năm mươi vạn tiền đặt cọc rồi, hợp đồng cũng đã ký.”

Đây đương nhiên là cậu bịa ra.

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.”

Vu Hinh Lan nghe câu trước tim lệch một nhịp, tưởng con trai bị người ta lừa, nghe đến đoạn sau mới yên lòng.

Vân Chu cân nhắc nói: “Mẹ, hay là đợi chúng ta gom đủ rồi hãy trả tiền cho dì út và những người khác nhé, ừm, cũng không nên bên trọng bên khinh.”

Vu Hinh Lan cũng nghĩ đến, năm mươi vạn tiền đặt cọc không đủ trả cho tất cả họ hàng, trả người này không trả người kia, chỉ sợ lại gây ra sóng gió.

Hơn nữa ngày ghi trên giấy nợ chính là hai tháng sau, chi bằng đến lúc đó trả một thể.
« Chương TrướcChương Tiếp »