Chương 42

Nghĩ đến bộ mặt của đám người kia, ý cười trên mặt bà rõ ràng nhạt đi.

Bao nhiêu năm qua, đã khiến bà nhận thức rõ ràng thế nào là đồ vong ân bội nghĩa trở mặt không nhận người thân, năm đó nhà họ Vân đối với đám họ hàng này không thể nói là muốn gì được nấy, nhưng nhà ai có khó khăn đều sẽ giúp một tay.

Nhưng đến lúc hai mẹ con bà sa cơ lỡ vận, từng người một trốn thật xa, không một ai chịu giúp đỡ. Nếu không phải sợ bị người đời đàm tiếu sau lưng, đám người này nào có quan tâm đến sống chết của họ.

Mỗi dịp lễ Tết, Vu Hinh Lan đều phải đến từng nhà tặng quà, còn phải chịu đựng sự chế giễu của đám bạch nhãn lang này, sớm đã chịu đủ rồi.

Đợi đến khi trả hết nợ nần, bà lập tức cắt đứt quan hệ với đám người này.

Vân Chu ngồi xuống bên cạnh mẹ, khoác tay bà nửa yêu cầu nửa làm nũng: “Mẹ, nếu chúng ta có tiền rồi, mẹ có thể nghỉ công việc bảo mẫu ở cữ được không ạ, làm lâu không tốt cho sức khỏe đâu.”

“Chuyện này.” bà có chút do dự, công việc này tuy mệt nhưng lương cũng cao, bảo bà nghỉ ngay lúc này.

Vân Chu ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Mẹ nghe con nói, lúc đầu mẹ tại sao lại làm bảo mẫu ở cữ? Là vì chúng ta nợ quá nhiều. Nhưng bây giờ chúng ta có tiền rồi, không chỉ có thể trả hết nợ mà còn dư không ít, mẹ tại sao lại phải để mình mệt mỏi như vậy?”

“Nhưng mà...”

“Mẹ, bố chính vì tim không tốt, mới không chịu nổi đả kích mà đã rời xa chúng ta, con không hy vọng mẹ cũng...”

Vân Chu nghĩ đến kết cục kiếp trước của mẹ, vành mắt đột nhiên đỏ hoe, đôi mắt phủ một lớp sương mờ, chỉ cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy xuống.

Vu Hinh Lan nhìn vành mắt đỏ hoe của con trai, trong lòng hoảng hốt, vội vàng đồng ý: “Được, được, mẹ lập tức nghỉ việc, Chu Chu đừng khóc nhé.”

Vân Chu lấy giấy ăn bên cạnh lúng túng lau lau mũi, rõ ràng tuổi tâm lý của cậu đã hai mươi tư hai mươi lăm rồi, còn khóc nhè như trẻ con, cảm thấy hơi mất mặt.

Vu Hinh Lan lại cười xoa đầu thiếu niên, mặt tràn đầy yêu thương.

Khoảng thời gian này con trai như đột nhiên lớn lên, có chút không quen, Chu Chu như thế này mới là dáng vẻ bà quen thuộc nhất.

Tối hôm đó, hai mẹ con ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn, lại đi xem một bộ phim mới về.

Ngày hôm sau Vu Hinh Lan liền giữ lời hứa, gọi điện thoại cho chủ thuê đưa ra yêu cầu nghỉ việc, và bày tỏ lời xin lỗi của mình.

Chủ thuê vô cùng hài lòng về bà, thậm chí định tăng lương để giữ lại, tiếc là đối phương đã quyết ý ra đi, đành phải bất đắc dĩ để người đi.

...

Trong nhà thờ nhỏ của gia đình đặt bài vị của bố Vân, trên tường treo một bức ảnh đen trắng cỡ lớn của bố Vân.

Người đàn ông trung niên trong ảnh dù đã ngoài bốn mươi vẫn anh tuấn đẹp trai như cũ, mỉm cười nhẹ nhàng, dường như chưa bao giờ rời đi.

Vân Chu lặng lẽ nhìn bức ảnh, đóng cửa phòng lại, dùng bật lửa đốt hương nến và tiền giấy mua hôm nay, hương cắm vào lư hương thờ trên bàn, tiền giấy đốt lên đặt trong chậu lửa từ từ cháy.

Mỗi tháng cậu đều đến thắp hương, và đốt một ít tiền giấy qua đó, chỉ sợ bố ở dưới âm phủ sống không tốt.

Tuy chẳng có cơ sở khoa học gì, tóm lại, coi như là một sự tưởng nhớ đi.

Bây giờ nhà đã hoàn toàn hết gánh nặng, nên lần này cậu mua tiền giấy đặc biệt nhiều, khiến ông chủ tiệm vàng mã cũng phải ngạc nhiên một phen.

Vân Chu quỳ ngồi trên đệm hương bồ, nhìn tiền giấy từng chút một cháy lên, kể lại hết những chuyện gần đây cho ông nghe: “Bố, khoảng hai tuần trước con tìm thấy trong nhà cũ tiền cổ bố sưu tầm hồi trẻ, bên trong còn có một miếng ngọc bội thần kỳ...”

Cậu xoa xoa cổ tay trái hơi lành lạnh, nghĩ đến Tiểu Ngọc Long trắng nõn nhỏ nhắn chắc đang cuộn người ngủ, vẻ mặt bất giác dịu đi, đem chuyện mình bán tiền cổ, cũng như chuyện dựa vào rồng ngọc trong ngọc bội để phân biệt đồ cổ kể hết ra.

Những chuyện này quá mức khó tin, cậu không thể kể cho bất kỳ ai, chỉ có thể nói với người bố đã khuất.

Vân Chu ném tiền giấy vào chậu lửa, hạ giọng nói: “Bố, mấy hôm trước dì út lại đến. Đám họ hàng này thật đáng ghê tởm, từng người một đều là bạch nhãn lang, lúc trước bố giúp họ chắc chắn không ngờ sẽ thành ra thế này đúng không?”