- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 45
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 45
Sau này là sau này, bây giờ là bây giờ, cho dù là hiện tại cậu cũng sẽ không để đám người kia bắt nạt mình.
Bố Vân lại hỏi thăm tình hình sức khỏe của mẹ Vân Chu v.v... Cuối cùng mới do dự ho một tiếng: “Ngày mai con mua mấy con thỏ giấy đốt cho Đại Đế.”
Thiếu niên mặt đầy nghi hoặc: “Đại Đế?”
Bố Vân: “Phong Đô Đại Đế, người thống trị tối cao của âm gian, quản lý toàn bộ Minh giới.”
Vân Chu: “Ồ... được ạ. Vậy con đốt cho ngài ấy thế nào?”
Bố Vân: “Thông thường trong tiệm vàng mã đều sẽ thờ tượng đồng của Đại Đế, con đi thỉnh một pho về, lúc đốt thì thầm niệm danh hiệu của Đại Đế là được.”
Vân Chu: “...Ồ.”
Bố Vân: “Nhất định phải nhớ, tuyệt đối đừng quên.”
Vân Chu: “Vâng.”
...
Vân Chu ngày hôm sau tỉnh dậy, cảnh tượng trong giấc mơ tối qua vẫn còn rõ mồn một, cậu nhận ra muộn màng rằng tối qua bố đã báo mộng cho mình.
Chuyện này thật kỳ lạ, dù sao năm năm qua bố chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của cậu.
À đúng rồi, trong mơ bố còn nhấn mạnh nhiều lần là phải đốt thỏ giấy cho Phong Đô Đại Đế.
Ừm, hóa ra người thống trị tối cao của Minh giới lại thích động vật đáng yêu như vậy sao?
Cậu ngồi dậy khỏi giường, thay áo phông và quần jean sạch sẽ, đôi chân dài được bọc trong chiếc quần jean màu xanh đậm trông càng dài và thẳng, đôi giày vải dưới chân được chải sạch bong, mang theo hương vị của nắng.
Thiếu niên dùng đầu ngón tay chấm nước ép mấy sợi tóc ngố dựng đứng trên đầu xuống, dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lại, mấy sợi tóc ngố ngay lập tức được chỉnh trang ngoan ngoãn nằm yên, mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ bồng bềnh mềm mại, dưới tóc mái là đôi mắt màu trà vừa to vừa sáng, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Sau khi ăn sáng cùng mẹ xong, cậu cầm điện thoại tìm kiếm tiệm vàng mã gần nhất, địa điểm hơi hẻo lánh, đi xe buýt mất hơn nửa tiếng.
Xuống xe xong, Vân Chu men theo đường phố tìm một lúc lâu mới thấy tiệm vàng mã này.
Diện tích không quá lớn, nhưng đồ vật bên trong lại rất phong phú, có biệt thự ba tầng bằng giấy, tứ hợp viện bằng giấy, xe sang bằng giấy, còn có ngựa giấy, quần áo giấy v.v..., có những thứ làm khá tinh xảo, gần như có thể gọi là đồ thủ công mỹ nghệ rồi, nhưng hình như không có thỏ con bằng giấy.
Người trông tiệm là một phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi, dắt theo một bé gái khoảng mười hai mười ba tuổi, cô bé tết tóc bím, đang nằm bò trên chiếc bàn đã được dọn dẹp sạch sẽ để viết bài tập.
Vân Chu cười nhẹ với cô bé đang tò mò nhìn mình, cô bé lập tức đỏ mặt, quay đầu đi viết bài tập.
“Dì ơi, cho cháu hỏi chỗ dì có thỏ con bằng giấy không ạ?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Thỏ giấy? Loại này ít người cần, nên không làm. Nếu muốn thì chỉ có thể đặt làm riêng, giá đắt hơn loại thông thường.”
Vân Chu: “Bao nhiêu tiền ạ?”
Người phụ nữ: “80 tệ một đôi.”
Vân Chu suy nghĩ một lát, cảm thấy số 6 khá may mắn: “Lấy ba đôi, sáu con ạ.”
Người phụ nữ: “240 tệ, trả trước tiền cọc 100, ba ngày sau đến lấy. Kiểu dáng cậu xem thử.” Nói rồi lật một cuốn album ảnh cho cậu xem.
Vân Chu nhìn thấy mấy loại thỏ, thỏ tai cụp, thỏ trắng nhỏ và cả thỏ xám, đều khá dễ thương: “Ba loại này mỗi loại một đôi đi ạ. À đúng rồi, ở đây có tượng ngồi của Phong Đô Đại Đế không ạ?”
Người phụ nữ: “Có.”
Vân Chu nhìn thấy pho tượng đồng trên bệ thờ, cao khoảng hơn 30 centimet, cảm giác gây ra cho cậu... Ừm, đúng là khá vạm vỡ, to lớn, râu rất rậm, hai mắt sáng quắc có thần, chẳng trách có thể trấn áp được quỷ thần bốn phương.
Cậu liếc mắt một cái liền thu hồi ánh mắt, bảo bà chủ gói tượng đồng lại.
Vân Chu bỏ ra 2000 tệ thỉnh pho tượng đồng Phong Đô Đại Đế về, hẹn ba ngày sau quay lại lấy thỏ.
Sau khi về nhà, cậu đặt pho tượng đồng trong từ đường, thắp ba nén hương.
Nghe bố nói ông ở âm gian sống không tệ, xem ra Đại Đế cai quản rất tốt, như vậy cậu cũng yên tâm rồi.
Tiểu Ngọc Long ngủ no giấc hiện ra trên cổ tay trái cậu, kêu với Vân Chu một tiếng non nớt, thấy đối phương không rảnh để ý đến nó, liền tò mò ngẩng đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Lúc nhìn thấy pho tượng đồng được thờ phụng trước bệ thờ, nó như bị sét đánh trúng, cả con rồng đều trở nên cứng đờ.
“Ngao ô!”
Tiểu Ngọc Long phát ra một tiếng rồng ngâm hung dữ khác hẳn tiếng kêu non nớt thường ngày, điên cuồng quẫy đuôi, quấn lấy cổ tay Vân Chu hận không thể dùng hết sức bú sữa mẹ kéo cậu ra cửa.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 45