- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 47
Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
Chương 47
Giọng nói hơi trầm thấp, trong âm điệu kéo dài không xen lẫn bất kỳ sự cố ý nào, ngược lại đầy dư vị, ngắt nghỉ đúng chỗ, còn dễ nghe hơn cả tiếng đàn Cello thanh lịch.
Vân Chu chỉ cảm thấy giọng nói của người đàn ông này hay đến mức mê hoặc lòng người, nghe vào tai đều là một sự hưởng thụ khó tả.
“Thích ạ.” Cậu trả lời như vậy.
Thực ra không hiểu tại sao Đại Đế lại biết chuyện ngọc bội, chỉ là đầu óc như có men say không thể suy nghĩ.
“... Cậu thích là tốt rồi.” Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên, đối diện với ánh mắt thiếu niên, hai người nhất thời nhìn nhau không nói gì.
Vân Chu cảm thấy mặt mình có lẽ hơi đỏ, dù sao trong thời gian cực ngắn cậu đã trải qua cú sốc kép từ nhan sắc mỹ miều và giọng trầm ấm, hơn nữa Phong Đô Đại Đế không hề sắc bén và nghiêm túc như cậu tưởng tượng, ngược lại có chút... Ây, nói thế nào nhỉ?
Cậu loại bỏ hai từ “ngây thơ” và “đáng yêu” ra khỏi đầu mình, cố gắng nghĩ những từ khác để thay thế, nhất thời vẫn chưa tìm được.
“Sau này có bất kỳ chuyện gì không giải quyết được đều có thể đến tìm ta. Thời gian không còn sớm nữa, cậu về nghỉ ngơi trước đi.”
Đại Đế nhìn sâu Vân Chu một cái, ống tay áo rộng vung lên, mây mù cuồn cuộn che khuất tầm mắt thiếu niên, rất nhanh cậu liền thoát khỏi giấc mơ, trở về thế giới hiện thực.
Vân Chu trở mình, lại bị đồ vật bên cạnh cấn vào người, bật đèn lên xem, hóa ra là cuộn tranh kia.
Cậu mở cuộn tranh ra, trên tranh vẽ phác họa bóng dáng cao lớn và mày mắt như vẽ của Phong Đô Đại Đế, tuấn dật phi phàm.
Thiếu niên nhìn nhìn, cảm thấy hơi khó ngủ. Hy vọng lúc Đại Đế nhận được thỏ giấy nhỏ, hai người còn có thể gặp lại.
Cậu nghĩ như vậy, ôm cuộn tranh vào lòng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ba ngày sau, Vân Chu đến tiệm vàng mã lấy đồ vàng mã đặt làm riêng về.
Mỗi con thỏ chỉ lớn bằng lòng bàn tay, xinh xắn đáng yêu, vừa vặn để cầm trong lòng bàn tay, vì là đặt làm riêng nên trông vô cùng tinh xảo.
Nghe nói người thợ làm đồ vàng mã này đã làm hơn ba mươi năm rồi, là một lão sư phụ giàu kinh nghiệm, chỉ có lão sư phụ như vậy mới có tay nghề tinh xảo đến thế.
Đặc biệt là đôi thỏ tai cụp kia, hai cái tai mềm mại rũ xuống, đôi mắt vừa to vừa tròn, Vân Chu nhìn một cái đã thích mê, có chút không nỡ đốt đi.
...
Sở Giang Vương và Tống Đế Vương, hai trong số Thập Điện Diêm Vương, đang cùng Đại Đế bàn bạc vấn đề hình phạt của các quỷ có quá nặng hay không, vừa ngẩng đầu lên đã thấy trên chân Đại Đế tự dưng xuất hiện một con thỏ lớn bằng lòng bàn tay, toàn thân lông xù, bốn cái chân ngắn cũn đang cố sức cào cấu áo bào đen của Đại Đế, dường như muốn đi xuống.
Không chỉ trên chân, trên vai, bên chân Đại Đế đều xuất hiện những con thỏ nhỏ như vậy, còn có một con thỏ tai cụp nhỏ xíu xuất hiện trên đỉnh đầu Đại Đế, hai cái tai dài thượt rũ xuống, coi mái tóc dày rậm làm ổ của nó, cứ thế cuộn người lại nhắm mắt.
Sở Giang Vương: ...
Tống Đế Vương: ...
Hai vị Diêm La nhất thời không nói nên lời, lập tức cúi đầu giả vờ như không nhìn thấy gì, hận không thể tự chọc mù hai mắt.
Phong Đô Đại Đế toàn thân bao phủ bởi âm khí đậm đặc, người thống trị tối cao của toàn bộ Minh giới, lại, lại bị thỏ nhấn chìm, thậm chí có một con bò lêи đỉиɦ đầu Đại Đế, quá hỗn xược!
Hai vị Diêm La quả thực sợ đến hồn bay phách lạc, rốt cuộc là ai to gan như vậy, lại dám đốt loại vật tế này cho Đại Đế!
Nhưng mà, vật tế cúng thông thường sẽ không xuất hiện trước mặt Đại Đế.
Nếu không nhân gian có hàng ngàn vạn người thờ cúng, vật tế mỗi ngày làm sao nhận cho xuể?
Chỉ có người thờ cúng do đích thân Đại Đế chỉ định mới có thể dâng vật tế lên, hai vị Diêm La lén nhìn nhau, vẻ mặt kín đáo sâu xa.
“Các ngươi lui xuống trước đi.”
"... Vâng."
Bắc Tịch bế con thỏ trên đỉnh đầu xuống, nắn nắn đôi tai mềm mại của nó, đặt nó trong lòng bàn tay, con thỏ nhỏ xíu, giống như một cục kẹo bông gòn màu trắng.
Đại Đế vô cùng hài lòng, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của con thỏ, trong lòng nghĩ, quả nhiên thiếu niên thích mình.
Đồ vật gửi đến đúng ý ngài.
Vân Chu cũng gặp được Phong Đô Đại Đế ôm thỏ trong mơ, người đàn ông tuấn mỹ vô song trên đầu và vai đều cuộn tròn những cục bông nhỏ màu trắng tuyết, trên tay còn ôm hai con, khiến thiếu niên đáng yêu đến mức tim muốn tan chảy.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Huyễn Huyễn
- Trở Về Năm 18 Tuổi, Tôi Trờ Thành Bậc Thầy Giới Đồ Cổ Và Đổ Thạch!
- Chương 47