Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trúng Tình Cổ, Nhưng Ta Thực Sự Phải Lòng Đại Phản Diện

Chương 2: Nguyên tác

« Chương TrướcChương Tiếp »
“…”

Sài Tiểu Mễ ngây ra mấy giây.

Đột nhiên nhớ ra cuốn tiểu thuyết này chính là thứ cô đã đọc trên máy bay lúc đi du lịch.

Để tìm hiểu trước về vu cổ Miêu Cương.

Cô đặc biệt tìm một cuốn tiểu thuyết đầy màu sắc huyền huyễn quỷ bí như vậy.

Trong thế giới này.

Quần hùng tranh bá, tà ma hoành hành.

Thời thế loạn lạc lên ngôi, nam chính là con trai của hào kiệt thời loạn, từ tay cha kế thừa kiếm trừ ma và tâm nguyện cùng lý tưởng chưa hoàn thành, dẫn theo một đám đồng minh chí hướng giống nhau tranh đoạt Trung Nguyên, cuối cùng bình loạn định thiên hạ.

Đồng thời cùng nữ chính trưởng thành trên suốt chặng đường, hẹn định chung thân.

Trong sách, nam phụ thứ hai có lòng dạ độc ác, trời sinh là mầm họa, thân là đại phản diện tà ác, muốn công bằng gϊếŧ sạch từng người trong đoàn nhân vật chính.

Nhìn đoàn nhân vật chính đầy thương tích, hắn liền cảm thấy thỏa mãn bùng nổ.

Đúng chuẩn tâm lý biếи ŧɦái.

Sài Tiểu Mễ cho rằng nam phụ thứ hai là vì yêu sinh hận, bởi vì ở giai đoạn đầu cốt truyện, hắn muốn gieo tình cổ cho nữ chính để chơi trò cưỡng ép yêu.

Đáng tiếc không thành.

Lúc phản diện gieo tình cổ, bị một nữ phụ chính nghĩa trong đoàn nhân vật chính phát hiện và ngăn cản. Cuối cùng nữ phụ pháo hôi kia bị cổ trùng gặm sạch, đến một sợi tóc cũng không còn, cái chết thê thảm đáng sợ.

[Ký chủ, nhiệm vụ của cô chính là ngăn cản phản diện gieo tình cổ cho nữ chính.]

Giọng của Bánh Quẩy vang lên đúng lúc.

Sài Tiểu Mễ chửi thề trong đầu: Đệt.

Hóa ra cô chính là cái pháo hôi nhỏ đến sợi tóc cũng không còn đó.

[Hệ thống phát hiện, một khi phản diện gieo tình cổ cho nữ chính, hắn sẽ lợi dụng nữ chính để thao túng nam chính. Thiết lập nhân vật của nam chính cái gì cũng tốt, nhưng lại là não yêu đương. Vì nữ chính, hắn không tiếc trở mặt với đoàn nhân vật chính, mặc cho chiến hỏa lan tràn, tà ma khắp nơi. Cuối cùng khiến nam chính bị thiên hạ phỉ nhổ, bị quần công mà chết dưới vạn tiễn xuyên tim, thiết lập nhân vật, cốt truyện, thế giới đều sụp đổ toàn diện.]

[Ký chủ, chỉ khi cứu được thế giới này, cô mới có thể sống lại.]

[Ký chủ, cô là điện, cô là ánh sáng! Cô là hy vọng của cả thôn!]

[Ký…]

“Dừng! Để tôi bình tĩnh đã.”

Sài Tiểu Mễ chống tường, vô định đi sâu vào trong.

Cô đang suy nghĩ ván này mình có bao nhiêu phần thắng.

Theo cốt truyện trong ký ức, gần đến kết cục, phản diện đã là cổ vương trẻ tuổi nhất Miêu Cương.

Không ai có thể đến gần hắn, càng không thể làm hắn bị thương, cuối cùng hắn chết vì bị cổ của chính mình phản phệ.

Đọc đến chương đó, Sài Tiểu Mễ ngây luôn.

Đại phản diện đầu truyện oai phong lẫm liệt, nói chết là chết.

Giống như tác giả vì muốn kết thúc HE mà ép hắn phải rời sân, thậm chí ngay cả thân thế của hắn cũng chưa giải thích rõ.

Thế là cô lập tức thoát truyện chấm một sao, mắng một câu “kết thúc dở!”, rồi không đọc tiếp nữa.

Sự thật chứng minh, đọc tiểu thuyết không nên tùy tiện chấm một sao, sẽ bị trả thù.

“Á đù má!”

Sài Tiểu Mễ mải nghĩ cốt truyện, hoàn toàn không chú ý hòn đá lồi dưới chân, ngã sấp mặt xuống đất.

Cùng lúc đó, trong hang động như có con vật gì bị kinh động, phát ra từng tràng tiếng “xì xì”.

“Hừ.”

Một tiếng cười nhạo cực nhẹ vang lên.

“Chỉ là một người ngoại tộc thôi mà, nhìn các ngươi bị dọa kìa, đồ ăn tự dâng tới cửa.”
« Chương TrướcChương Tiếp »