Giọng nói này nghe dịu dàng trong trẻo, nhưng lại lạnh đến tận xương.
Thiếu niên nói bằng ngôn ngữ dị tộc, Sài Tiểu Mễ nghe không hiểu, may mà Bánh Quẩy có thể dịch đồng thanh cho cô.
Ngay cả không khí xung quanh cũng như đông cứng lại, tựa hồ kết một lớp sương lạnh.
Sài Tiểu Mễ ngẩng đầu nhìn qua.
Chỉ thấy trước mặt là một hồ nước rộng lớn, có một người đang ngâm ở giữa hồ, quay lưng về phía cô.
Dựa theo giọng nói vừa rồi, đó là một thiếu niên còn rất trẻ.
Hai bên mái tóc đen của hắn tết thành mấy bím dài xen lẫn dây bạc, được một vòng trang sức bạc tinh xảo buộc cao sau đầu, phần tóc còn lại như mực đậm xõa ra, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Ngoài phần sau đầu, chỉ có thể nhìn thấy đôi vai vuông gầy lộ trên mặt nước.
Trong hang rất tối, sở dĩ có thể nhìn rõ những thứ này là vì nước trong hồ phát ra ánh sáng xanh u u, còn lay động không ngừng.
Thiếu niên chậm rãi bước lên từ trong hồ, quanh người dập dềnh từng vòng gợn sóng.
Lúc này, Sài Tiểu Mễ mới nhìn rõ, thứ chảy xuống trên người hắn lại toàn là nước máu đỏ sẫm, nổi bật dị thường trên làn da trắng.
Tấm lưng thiếu niên từng chút lộ khỏi mặt nước.
Mắt thấy đường cong dưới vòng eo ngày càng hẹp sắp hiện rõ…
Trong chớp mắt, trước mắt hoa lên, kèm theo tiếng rít chói tai dày đặc, vô số con dơi treo lơ lửng người trên vách đá trong hang đồng loạt lao về phía cô.
Hai mắt đỏ ngầu, răng nanh dữ tợn, như bị nhiễm virus xác sống, nhìn khí thế này rõ ràng là muốn nuốt chửng cô.
Da đầu Sài Tiểu Mễ tê dại, theo bản năng giơ tay lên chắn.
Đám dơi lại như bị chấn nhϊếp, bay vòng quanh cô mà không dám tiến lại gần.
“Sao không ăn nữa?” Giọng thiếu niên đầy nghi hoặc truyền đến.
Bầy dơi tách ra một lối.
Không biết từ lúc nào hắn đã mặc xong quần áo, một thân trang phục người Miêu xanh lam rực rỡ, trên đó đính đầy hoa văn truyền thống phức tạp.
Trên cổ đeo vòng bạc chạm khắc hoa văn tinh xảo, từng lớp chồng lên nhau.
Hai chuỗi khuyên tai theo bước chân hắn khẽ lay động, phát ra tiếng leng keng giòn tan.
Thiếu niên đứng lại trước mặt cô.
Môi đỏ răng trắng, đuôi mày hơi cong, đây là một gương mặt đẹp đến mức có phần yêu dị.
Đặc biệt là đôi dị đồng trên mặt hắn, một bên màu hổ phách, bên kia là màu tím sâu thẳm.
Như hai viên bảo thạch rực rỡ được khảm vào đó, lấp lánh ánh sáng, dường như có thể đoạt hồn người khác.
Một luồng lạnh lẽo khủng bố từ lòng bàn chân Sài Tiểu Mễ dâng lên, xâm nhập toàn thân, cô lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ.
Trong tiểu thuyết, người có đôi dị đồng…
Ngoài phản diện Ô Ly, còn có thể là ai nữa!
[Bánh Quẩy, tôi cảm thấy tôi toi đời rồi…]
[Ký chủ, cố lên! Dựa vào sắc đẹp của cô, sắc đẹp!]
[Sắc đẹp cái quỷ, hắn còn đẹp hơn tôi, tôi muốn chém tác giả, viết đàn ông yêu nghiệt như vậy là để làm gì?]
Cả bụng oán thán còn chưa kịp trút hết, cổ tay cô đột nhiên bị người ta nắm chặt.
Tay thiếu niên lạnh như băng, không có chút nhiệt độ nào, đầu ngón tay còn dính nước.
“Ngươi… sao có thể?”
Hắn không thể tin kéo cổ tay Sài Tiểu Mễ lại gần, chăm chú nhìn chằm chằm mu bàn tay cô, miệng lẩm bẩm niệm chú, dường như đang xác nhận điều gì.
Sài Tiểu Mễ theo ánh mắt hắn nhìn xuống, chỉ thấy trên mu bàn tay mình rõ ràng xuất hiện một hình xăm bọ cạp đen!
Vị trí này chính là chỗ vừa rồi bị bọ cạp độc của thần thụ cắn một cái, không có vết thương, ngược lại lại xuất hiện một hình xăm.