Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Trúng Tình Cổ, Nhưng Ta Thực Sự Phải Lòng Đại Phản Diện

Chương 4: A ca

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trong lúc nguy cấp Sài Tiểu Mễ nảy ra ý, chẳng kịp nghĩ nhiều, liền đảo khách thành chủ, hai tay nắm lấy tay Ô Ly.

Còn kéo bàn tay lạnh lẽo của hắn áp lên mặt mình cọ cọ, xúc cảm dán trên mặt như lon nước ướp đá, Sài Tiểu Mễ hít một hơi, đổi sang vẻ mặt vô cùng thâm tình, chậm rãi nói: “Là anh... chàng sao? A ca, chàng chính là người xuất hiện trong giấc mơ của ta.”

“Rõ ràng ta mới lần đầu gặp chàng, nhưng lại có cảm giác như đã quen từ trước, đây chính là thứ người ta gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?”

Trên đời này, sự trói buộc lớn nhất chính là trói buộc tình cảm. Khi một người chết tâm sập đất yêu bạn, mà bạn lại không thể đáp lại, trong lòng tự nhiên sẽ sinh ra áy náy.

Chỉ cần Ô Ly nảy sinh một chút xíu áy náy thôi, hắn sẽ không dễ dàng gϊếŧ cô.

Tiểu Mễ, mày đúng là thiên tài!

“Buông ra, ai là A ca của ngươi!” Ô Ly đột nhiên chuyển sang tiếng Hán.

Trong tiểu thuyết có nhắc hắn biết tiếng Hán, tuy ngữ điệu nghe hơi gượng, nhưng không ảnh hưởng đến việc giọng thiếu niên vẫn hay như cũ.

Hắn mạnh tay hất văng tay cô, lùi lại hai bước trong hoảng hốt, tua khuyên tai lắc lư quét qua mặt hắn, đập vào cằm, môi mím thành một đường thẳng.

Trong tiếng leng keng hỗn loạn, bầy dơi đột nhiên tản ra bay vòng, tất cả đều chui vào sâu trong hang.

Trong bóng tối chỉ còn lại vô số con mắt đỏ lập lòe sáng tắt, từng con như đang núp trong bóng tối hóng chuyện.

“Ngu ngốc!” Ô Ly lạnh giọng quát: “A ca mà tùy tiện gọi được sao? Huống hồ nhìn ngươi là biết còn lớn tuổi hơn ta.”

A ca đương nhiên không phải gọi bừa.

Sài Tiểu Mễ nhớ rõ, trong trại Miêu, chỉ có thể gọi người trong lòng của mình là “A ca”, đây là cách xưng hô độc nhất vô nhị giữa những người yêu nhau.

Nếu chuyển sang hệ thống tiếng Hán, đại khái tương đương với bảo bối, anh yêu, ông xã các kiểu.

Sài Tiểu Mễ nhìn chằm chằm vành tai đỏ đến gần như nhỏ máu của hắn, trong lòng bật ra hai chữ: Có cửa.

Ai mà ngờ được chứ, phản diện ngang ngược một đời đến chết còn chưa từng nắm tay con gái, một lòng một dạ chỉ chăm chăm gieo tình cổ cho nữ chính. Lần gần thành công nhất còn bị nữ phụ pháo hôi phá hỏng chuyện tốt, bảo sao hắn tức đến mức khiến đối phương một mẫu xương cốt cũng không còn.

“A ca, mặc kệ chàng nói ta thế nào, cũng không thể xóa bỏ tình yêu ta dành cho chàng.” Sài Tiểu Mễ nói vô cùng chân thành, mắt đưa tình, tình ý sâu nặng: “A, cái thứ gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên chết tiệt này, trên đời có hàng ngàn hàng vạn thiếu niên tuấn tú, vậy mà ta lại chỉ rung động với mình chàng, thật kỳ lạ.”

“Im miệng!” Ô Ly dùng giọng điệu ác liệt cắt ngang lời Sài Tiểu Mễ.

Hắn vội vén tay áo rộng của trang phục Miêu lên, trên cẳng tay quấn quanh hình xăm của năm loại độc nhất.

Rắn, bọ cạp, rết, cóc, thạch sùng quấn lấy nhau, sống động như thật, phảng phất giây sau sẽ hóa thành hình thật bò ra khỏi cánh tay hắn.

Trong năm loài, chỉ có hình xăm bọ cạp là có màu nhạt đi, không còn đen đậm mà biến thành xám nhạt.

Ô Ly đặt đầu ngón tay lên hình bọ cạp đó, cụp mắt thấp giọng niệm một câu chú.

Giây tiếp theo, mu bàn tay Sài Tiểu Mễ chỉ thấy một cơn đau nhói ập tới, giống hệt lúc trước bị bọ cạp độc cắn một cái.

“A!” Sài Tiểu Mễ ôm mu bàn tay, đau đến méo mặt.
« Chương TrướcChương Tiếp »