Ô Ly nhàn nhạt nhấc mắt, nhìn về phía vẻ mặt đau đớn của cô.
Hắn cuối cùng đã xác nhận một chuyện.
Con tình cổ mà hắn nuôi dưỡng bấy lâu, không biết từ lúc nào, vậy mà lại gieo nhầm lên người nữ tử trước mặt.
Ngay cả chính hắn cũng không hay biết.
Cho nên cô yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên, hoàn toàn không có gì lạ.
Con tình cổ này là hắn dùng máu ở đầu tim nuôi lớn, những loại tình cổ bình thường căn bản không thể so sánh, uy lực tự nhiên cũng mạnh gấp trăm lần.
Đây vốn là cổ mà hắn tỉ mỉ chuẩn bị cho vị công chúa ở Lương Nhai Châu, hiện giờ lại âm sai dương lệch* rơi vào người khác. May mà màu của độc bọ cạp vẫn chưa hoàn toàn nhạt đi, chỉ là uy lực đã giảm mạnh.
(*Do sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhầm lẫn tình cờ, khiến kết quả lệch khỏi dự tính ban đầu.)
Sài Tiểu Mễ xoa mu bàn tay, lén lút đánh giá thiếu niên trước mặt.
Chỉ thấy hắn trầm mặt không nói lời nào, sát ý trong mắt tụ lại rồi dần dần tan đi.
Gϊếŧ, hay không gϊếŧ?
Nếu gϊếŧ đối phương, tình cổ khác với những cổ thuật khác, hắn là người hạ cổ, bản thân cũng sẽ chịu một phần phản phệ.
Quan trọng hơn là, phần sức mạnh đã nhạt đi của độc bọ cạp cũng sẽ theo cái chết của đối phương mà biến mất. Trừ khi giải cổ, nếu không uy lực không thể khôi phục về màu đậm ban đầu.
Vậy thì tạm thời giữ lại vậy, hắn phải nhanh chóng tìm được cách giải cổ.
Nữ tử này nhìn ngốc nghếch, thịt lại trắng trắng mềm mềm, nuôi béo thêm chút nữa, đến lúc giải cổ xong, ném nữ tử này vào hang cho đám dơi được nuôi trong hang tối của hắn ăn cũng chưa muộn.
Đúng lúc này, ngoài cửa hang đột nhiên truyền đến tiếng người.
“Đồ tạp chủng! Tộc trưởng bảo ngươi lấy máu nuôi cổ trùng, sao lề mề nửa ngày còn chưa ra!”
“Hôm nay còn phải săn heo núi đầu đen, mai đưa đi tế bái. Ngươi mà dám lười biếng, bọn ta về nói với tộc trưởng, lột ngươi một lớp da!”
“Ăn gan hùm mật báo rồi à? Sao không trả lời! Đồ chó tạp chủng nghe thấy chưa!”
“…”
Bánh Quẩy trong đầu đồng thanh dịch những câu tiếng Miêu này cho Sài Tiểu Mễ.
Trong đó, từ cô nghe nhiều nhất chính là “tạp chủng”.
Đây là… đang nói Ô Ly sao?
Thiếu niên lặng lẽ đứng đó, hàng mi dài mảnh như lông quạ phủ xuống một bóng râm nhàn nhạt dưới mí mắt.
Dường như hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời kia.
Một lúc lâu sau, hắn mới đi tới bên cạnh cô, liếc xéo cô một cái rồi ra lệnh: “Đi theo sau ta, tiếp theo không được nói chuyện. Ta bảo ngươi làm gì thì làm nấy, hiểu chưa?”
Không ngoài dự đoán, nữ tử đang bị tình cổ khống chế lúc này nghe lời hắn răm rắp.
Sài Tiểu Mễ gật đầu như giã tỏi: “A ca, chàng bảo ta đứng ta tuyệt đối không ngồi, chàng bảo ta đi đông ta tuyệt đối không đi tây. Chàng là… thần của ta!” Chỉ cần đừng gϊếŧ ta, cái gì cũng thương lượng được.
“Nếu ngươi còn dám gọi thêm một tiếng A ca, ta sẽ nhổ lưỡi ngươi.”
Mặt Ô Ly lạnh lùng như băng, giọng điệu âm trầm, không giống đang đùa chút nào.
Sài Tiểu Mễ ngoan ngoãn sửa miệng: “Được rồi A đệ.”
Thiếu niên không muốn bị gọi già, vậy cô gọi trẻ hơn là được.
Vừa dứt lời, Sài Tiểu Mễ bỗng cảm thấy trong miệng ngứa ngứa, như có con côn trùng nhỏ bò vào miệng, cô đưa tay bắt.
Trong lúc vội vàng, cô chợt phát hiện mình không phát ra được chút âm thanh nào, lưỡi quét một vòng trong miệng vẫn sạch sẽ, làm gì có con trùng nào.