Chương 3

Triệu Ngâm cũng cười theo, cô quả thật không được thoải mái lắm nên cũng không từ chối.

Sau khi xem lễ kết thúc là một giờ dọn dẹp vệ sinh toàn trường.

Đám con em quý tộc lúc này đa số đều rời trường đi ăn trưa, nhiệm vụ được phân công của bọn họ tự nhiên có nhân viên vệ sinh tranh nhau làm.

Ai bảo các tiểu thư thiếu gia cho tiền hào phóng chứ?

Những người thực sự cần tham gia lao động chân tay chỉ có những học sinh đặc cách gia cảnh không tốt như Triệu Ngâm và Tiết Hoài Thanh mà thôi.

Nhiệm vụ trực nhật cố định hàng tuần của lớp một năm thứ hai là lau rửa lan can chạm khắc bên hồ Kim Tư Đốn, ý là muốn nuôi dưỡng phẩm hạnh tỉ mỉ kiên nhẫn của học sinh.

Trong vòi nước cảm ứng có thể điều chỉnh nước nóng lạnh, khăn lau là đồ dùng một lần.

Nhiệm vụ này không khó làm, chỉ là hồ nước quá lớn, lan can lại quá dài.

Triệu Ngâm ngồi trên ghế ngắm cảnh, lấy từ trong ngực ra chiếc màn thầu vẫn còn ấm, cắn từng miếng nhỏ.

Tiết Hoài Thanh vừa lau lan can, vừa tùy ý hỏi: "Ngâm Ngâm, Tống Hạm vẫn chưa về nước à?"

Triệu Ngâm hơi ngẩn người, lắc đầu.

Tiết Hoài Thanh lau một lúc, đi tới thân thiết ngồi bên cạnh cô nghỉ ngơi, lấy điện thoại ra xem chưa đầy hai phút, bỗng nhiên kinh hô: "Trường học lại có người chết rồi!"

Triệu Ngâm rũ mắt nhìn xuống: "Cái gì?"

Tiết Hoài Thanh nhíu mày: "Diễn đàn bùng nổ rồi, nói là người của lớp 2A9 khi thu dọn dụng cụ thể dục đã phát hiện ra một thi thể bị lột da, rồi bị nhét nguyên vẹn vào trong thùng đựng dụng cụ."

Tiết Hoài Thanh vừa trượt ngón tay xuống dưới nhanh chóng lướt qua các thông tin, vừa nói: "Nạn nhân là một nam sinh năm nhất tên là Triệu Việt, người thừa kế hợp pháp của tập đoàn tài phiệt Côn Đặc. Cục cảnh sát và kiểm sát viên đã đến trường, người của gia tộc Côn Đặc cũng đang trên đường tới đây."

Đầu ngón tay khựng lại, chân mày Tiết Hoài Thanh càng nhíu chặt hơn: "... Đêm qua còn có một người chết nữa, tên là Vương Quyến, lớp 2A3, khu phố Hồng Hưng."

Tiết Hoài Thanh chợt nhớ ra điều gì đó, ngước mắt lên hỏi: "Ngâm Ngâm, tớ nhớ nhà cậu có phải cũng ở đây không? Số 98 khu phố Hồng Hưng?"

Triệu Ngâm gật đầu.

"Vậy sáng ra cậu không phát hiện dưới lầu nhà mình có người chết sao?"

Triệu Ngâm ừ một tiếng, nói: "Tớ có thấy dây phong tỏa, nhưng không biết nạn nhân là bạn học trong trường. Sáng nay tớ vội ra ngoài nên cũng không để ý nhiều."