Chương 4

Tiết Hoài Thanh cảm thấy có chút kỳ lạ: "Nhà Vương Quyến ở khu biệt thự Bắc Loan, đêm hôm cậu ấy không ngủ mà chạy tới khu phố Hồng Hưng làm gì?"

Triệu Ngâm cắn một miếng màn thầu, lắc đầu.

Hơn mười giờ sáng mặt trời đã lên, lúc này ánh nắng đang độ rực rỡ nhất.

Những vệt sáng tối đan xen, chao nghiêng chiếu lên khắp người cô, giống như được dát lên một lớp kim quang dịu dàng.

Làn da cô đầy đặn, trắng trẻo mịn màng như sứ, đường nét xương cốt thanh mảnh tựa như một bức tranh cắt giấy.

Tiết Hoài Thanh nhìn thêm vài lần rồi cất điện thoại đi: "Ngâm Ngâm, tớ cứ cảm thấy cậu ở một mình không an toàn lắm, hay là thời gian này cậu tới nhà tớ ngủ đi?"

Triệu Ngâm suy nghĩ một chút, trong đầu hiện lên cảm giác bất an vi diệu mỗi khi về nhà dạo gần đây.

Cô cũng hơi động lòng, nhưng nhà của Thanh Thanh đông người, mình tới đó nhất định sẽ gây thêm nhiều phiền phức, liền nói: "Cảm ơn Thanh Thanh, để tớ suy nghĩ thêm đã."

Tiết Hoài Thanh thở dài, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của cô.

Triệu Ngâm ăn xong màn thầu, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, liền đứng dậy cầm khăn lau cùng Tiết Hoài Thanh lau lan can.

Nửa giờ sau, hai người làm xong việc, thu dọn công cụ định cùng nhau đi nhà ăn dùng bữa.

Đúng lúc đó, một quả bóng rổ vυ"t qua từ trên cao, đập thẳng về phía này.

"Bạch" một tiếng, quả bóng rơi xuống mặt đất cách phía trước Triệu Ngâm khoảng mười centimet, nảy lên mấy cái, sượt qua bộ đồng phục của cô rồi lăn lông lốc xuống phía dưới.

Trông giống như một chiếc đầu người linh hoạt đầy sức sống.

Triệu Ngâm ngước mắt lên, nhìn về phía mấy nam sinh đang đi tới với vẻ mặt không mấy thiện cảm.

Đám người này ai nấy đều cao to vạm vỡ, cơ bắp phát triển, dáng người thẳng tắp, ngũ quan anh tuấn. Khi nhìn về phía hai cô, ánh mắt bọn họ liếc xuống dưới, mang theo vài phần khinh miệt cao cao tại thượng.

Cả Triệu Ngâm và Tiết Hoài Thanh đều không có động tĩnh gì khác, chỉ đợi nhóm người này cảm thấy mất hứng rồi rời đi.

Nhưng điều khiến cô có chút bất ngờ là nam sinh đi đầu hình như có quen biết cô.

Sau khi đi tới gần, hắn dừng bước, hơi hếch cằm, gọi tên cô với vẻ mặt kiêu ngạo.

"Triệu Ngâm, cho cô mười vạn, mua một thùng nước mang đến sân golf."

Triệu Ngâm đúng là thỉnh thoảng có nhận việc chạy vặt kiếm thêm, nhưng cô không cho rằng sân golf lại thiếu một thùng nước.

Không cần nghĩ cũng biết đây là cái cớ tùy tiện của đám con cưng của trời để trêu chọc người khác.