Ăn McDonald"s xong, Giang Vãn chuẩn bị đến trung tâm thương mại mua chút đồ. Đặc biệt là cái eo của bà cụ, cô cần phải mua thêm thuốc. Mặc dù linh lực có thể tạm thời làm dịu cơn đau và giúp thể chất tốt lên, nhưng ở môi trường hiện đại, cô vẫn phải dùng phương pháp hiện đại để giải quyết.
Cô lấy điện thoại ra, trong đó có chụp vài loại bao bì thuốc. May mà bà cụ có một thói quen, đó là không bao giờ vứt vỏ của những loại thuốc đã uống hết đi, bà chỉ bóc ra rồi xếp từng cái lại với nhau. Tính ra cũng được một xấp dày cộp, đem bán giấy vụn khéo cũng được hơn chục tệ.
Cô đến hiệu thuốc trong trung tâm thương mại mua đủ thuốc cho một tháng. Giang Vãn định bụng đợi qua khoảng thời gian bận rộn này sẽ đưa bà cụ đi bệnh viện kiểm tra lại một lần nữa, xem sau khi được linh lực tẩm bổ một thời gian thì tình trạng cơ thể của bà có chuyển biến tốt hơn chút nào không.
Sau đó, cô bước vào một cửa hàng rồi chọn vài bộ quần áo. Cô bé Giang Ninh tuy ngoài miệng không nói, nhưng khi nhìn thấy những bộ quần áo lộng lẫy trong tủ kính, cô bé vẫn quăng ánh mắt ngưỡng mộ sang đó. Giang Vãn làm sao mà chịu nổi, cô bế bổng Giang Ninh lên rồi đi thẳng vào trong cửa hàng.
“Ninh Ninh, em xem có thích chiếc váy nhỏ này không? Còn bộ này nữa, có đẹp không nào?”
Giang Vãn cầm một chiếc váy liền áo màu hồng lên, ướm thử vào người Giang Ninh thì thấy vừa in. Cô lại cầm thêm một chiếc áo cộc tay, trông có vẻ cũng rất hợp với cô bé.
Giang Ninh vò vò gấu áo, ánh mắt đầy lo lắng nhìn những người xung quanh vì sợ họ sẽ đuổi mình ra ngoài.
Trước kia, bà nội từng đưa tiền bảo cô bé ra tiệm tạp hóa của bà Vương ở đầu làng mua kẹo. Thế nhưng, một bà lão ở làng bên cạnh lại mắng mỏ, bảo nhà cô bé nghèo rớt mồng tơi như thế mà còn đòi mua kẹo ăn. Bà ta còn chửi cô bé là đồ vô lương tâm, là sao chổi, là đồ lỗ vốn.
Sau đó, chính bà Vương nhìn không thuận mắt nên mới cho cô bé hai viên kẹo rồi bảo không lấy tiền.
Từ đó trở đi, cô bé chẳng bao giờ dám đi mua đồ nữa, hai viên kẹo kia cũng chẳng dám ăn. Bây giờ nhìn nhân viên và khách hàng trong tiệm này, cô bé lại càng sợ hãi hơn.
“Chị... chị ơi, quần áo của em vẫn mặc được mà, hay là chúng ta đừng... đừng mua nữa đi chị.”
Giang Vãn hơi thắc mắc: “Hửm? Con gái thì phải có nhiều quần áo đẹp, năm nào cũng phải thay mới chứ. Em không thích mấy bộ này sao?”
Một cô nhân viên trẻ tuổi bước tới mỉm cười với Giang Vãn, sau đó cô ấy ngồi xổm xuống rồi dịu dàng nói với Giang Ninh: “Cô bé ơi, em xinh xắn quá, mặc quần áo gì lên người chắc chắn cũng đẹp hết. Em thích kiểu dáng như thế nào vậy?”
Nói đoạn, nhân viên bán hàng lại lấy một chiếc váy công chúa Lisa ra: “Bộ này thì sao, em nhìn xem có đẹp không nào?”
Mặc dù bình thường để bán được quần áo, cô nhân viên sẽ tâng bốc nhan sắc của khách hàng lên tận mây xanh, nhưng khi nhìn một lớn một nhỏ trước mắt, cô ấy cảm thấy mọi lời khen ngợi của mình đều xuất phát từ tận đáy lòng chứ chẳng hề phóng đại chút nào. Cô nhóc có khuôn mặt tròn trịa với ngũ quan tinh xảo, đôi mắt to tròn, khuôn miệng chúm chím và sống mũi cao thẳng. Ánh mắt cô bé rụt rè sợ sệt hệt như một chú thỏ con, lại mang đến vẻ đáng yêu lạ thường.
Còn người chị lớn hơn này thì khỏi phải bàn, ngũ quan trên khuôn mặt đều đẹp tới mức hoàn hảo. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, môi anh đào mũi ngọc, dưới hàng lông mày lá liễu cong cong là một đôi mắt trong veo như nước. Vóc dáng cô cao ráo thanh mảnh, toàn thân toát ra khí chất của một tiên nữ giáng trần, giọng điệu trò chuyện cũng rất đỗi dịu dàng khiến người ta khao khát được lại gần thân cận.
Ánh mắt của Giang Ninh lập tức bị chiếc váy nhỏ thu hút, nhưng cô bé vội ngẩng đầu nhìn Giang Vãn để thăm dò nét mặt của chị mình.
Giang Vãn nhận ra sự bất an của cô bé nên cũng cúi đầu xuống nhìn: “Ninh Ninh à, thích và muốn có một món đồ không phải là chuyện gì đáng xấu hổ đâu. Em thích thì chúng ta mua, không thích thì thôi, nhưng em phải dũng cảm nói ra. Bất cứ nơi nào chị dẫn em đến thì chị đều có thể đưa em ra được, em không cần phải lo lắng những thứ khác đâu.”
Ánh mắt Giang Ninh chợt đờ đẫn trong giây lát, tựa hồ đang suy ngẫm xem những lời Giang Vãn nói rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Sau đó, đôi mắt cô nhóc bỗng sáng bừng lên, cô bé chỉ vào chiếc váy công chúa Lisa kia: “Chị ơi, chiếc váy đó đẹp quá, em muốn thử ạ.”
Cô nhân viên nghe Giang Vãn nói dăm ba câu đã khiến cô em gái vốn đang chùn bước lập tức lấy lại can đảm thì không khỏi cảm thán trong lòng. Quả nhiên, lời nói của một số người luôn kiên định và đầy sức mạnh, tuy dịu dàng nhưng lại truyền cho người ta một nguồn dũng khí khó tả.
Cô ấy cầm chiếc váy công chúa Lisa trên tay lên, sau đó dắt lấy một bàn tay khác của Giang Ninh: “Cô bé ơi, đi nào, chị đưa em đi thử quần áo nhé.”
Giang Ninh ngoái đầu nhìn Giang Vãn một cái, sau đó mới ngoan ngoãn nắm tay nữ nhân viên đi về phía phòng thử đồ.
Lúc đứng dậy, cô nhân viên lại mỉm cười với Giang Vãn, ánh mắt ám chỉ cô cứ yên tâm.
Nhân lúc Giang Ninh đi thử đồ, Giang Vãn rẽ sang khu quần áo nam và khu người cao tuổi bên cạnh để mua cho Giang Nghi Hoa cùng bà cụ mỗi người vài bộ quần áo. Đã hơn một năm rồi người trong nhà chưa có quần áo mới để mặc, tất cả đều giặt đi giặt lại, khâu khâu vá vá mặc tạm. Hiện tại mùa hè đã tới, cô bèn mua thêm vài đôi dép lê. Sống ở nông thôn rất dễ làm hỏng giày dép, bởi thế nên cô đã mua cho mỗi người hẳn mấy đôi.
Cô đã trở về rồi, việc quan trọng nhất hiện giờ chính là nâng cao chất lượng cuộc sống của gia đình. Thêm nữa, nhìn thấy cảnh tượng tồi tàn thê lương của cả thôn Tú Thủy, cô cũng rất muốn thay đổi nó.
Đợi đến lúc Giang Ninh dắt tay cô nhân viên bước ra, Giang Vãn cũng đã mua sắm xong xuôi mọi thứ với tốc độ sấm sét.
Giang Ninh hơi xấu hổ nhào vào lòng Giang Vãn, vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.
“Lấy bộ này đi, không cần gói lại đâu, cứ mặc thế này về là được rồi.”
Giang Vãn mỉm cười với nữ nhân viên kia, sau đó cô lấy thêm vài bộ quần đùi áo cộc, gom cùng đống quần áo đã chọn cho Giang Nghi Hoa và bà cụ khi nãy: “Phiền chị thanh toán giúp tôi với.”
Cô nhân viên kia cũng không ngờ Giang Vãn lại sảng khoái tới vậy. Cô ấy đỡ lấy đống quần áo trên tay cô rồi vội vàng đáp lời: “Không phiền, không phiền chút nào.”
Nếu việc này mà cũng coi là phiền phức, vậy thì cô ấy thà cầu mong ngày nào mình cũng gặp rắc rối không ngừng còn hơn.
Dõi theo bóng lưng Giang Vãn dắt Giang Ninh rời đi, trong mắt cô nhân viên dường như muốn trào ra vô số trái tim nhỏ xíu: “Thật là đáng yêu quá đi mất, gia đình nhà người ta thế kia cơ mà, tại sao chị gái của mình lại chẳng đối xử với mình như thế nhỉ?”
Sau khi rời đi, Giang Vãn chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế. Cô chạy tới một siêu thị trong trung tâm thương mại để mua sữa bò, sô cô la, kẹo bánh đủ loại. Gom được hai túi nilon lớn nhỏ, cuối cùng cô lái chiếc xe ba gác đi mua thêm chút thịt thà rồi chuẩn bị về nhà. Bây giờ đã là ba giờ chiều, đợi cô thong thả chạy về tới nơi thì cũng vừa khéo đến giờ ăn cơm tối.
Trên đường đi, Giang Vãn bảo Giang Ninh đặt túi McDonald"s ra phía sau, nhưng cô bé nhất quyết đòi ôm vào trong lòng. Cô nhóc ríu rít bảo phải đem cho bà nội và anh trai ăn ngay lập tức. Dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của cô bé cứ như thể đang ôm khư khư một món trang sức vô giá nào đó vậy.
Nhìn Giang Ninh ôm túi McDonald"s đã nguội ngắt mà nụ cười tươi rói vẫn luôn vương trên môi, Giang Vãn thầm thề với lòng mình rằng nhất định phải kiếm thật nhiều tiền. Cô sẽ sắm một chiếc xe bán tải chở được bốn người, như vậy lúc đi bán rau còn có thể đưa cả nhà theo cùng, dù đi đâu cũng rất đỗi tiện lợi.
Đợi đến khi chiếc xe ba gác chạy xuyên qua rừng tre, hình ảnh ngôi nhà cũ kỹ dần hiện ra trước mắt. Giang Ninh là người đầu tiên nhảy tót xuống xe, chất giọng lảnh lót vang lên: “Bà nội, anh trai ơi, em và chị về rồi đây! Mau ra xem em mang gì về cho mọi người này...”
Âm thanh chợt im bặt, cô bạn nhỏ Giang Ninh vẫn giơ cao túi McDonald"s trên tay, đôi chân vốn dĩ đang chạy lon ton vội vã rụt lại. Cô bé khẽ gọi một tiếng: “Bà Tú Sơn.”