Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 13: Nhóm mua rau náo nhiệt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Túi phúc có mười phút đếm ngược. Lâm Dư vừa thấy rút thưởng xong liền lập tức tắt mạng, chỉ để lại một câu: “Streamer phải ngủ sớm, ngày mai còn dậy sớm đi giành mua rau.”

Cư dân mạng nhìn phòng livestream chuyển sang màn hình đen thui thì chìm vào trầm tư. Streamer bây giờ ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không nói, cứ thế trực tiếp tắt mạng ư? Bọn họ có còn là cha mẹ áo cơm của streamer nữa không vậy?

Khu dân cư Giang Sơn Đa Kiều.

Lưu Thiến làm xong thức ăn, chuẩn bị dỗ dành cháu gái ngoại của mình thêm một chút, cố gắng để con bé ăn nhiều rau xanh hơn.

Bà ấy khó khăn lắm mới dỗ được cháu ngoại tắt tivi rồi đi đến cạnh bàn. Đang mải suy nghĩ xem nên dùng cách gì để cháu gái ăn nhiều hơn, không ngờ cô bé lại khịt khịt mũi, đôi mắt sáng lên mấy phần. Cô bé đột nhiên trèo lên ghế, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, cầm lấy chiếc thìa rồi múc một thìa trứng xào cà chua nhét vào miệng. Sau khi nuốt xuống, cô bé lại cầm thìa nhắm về phía món dưa chuột ngâm đường.

Đến cuối cùng, cô bé còn đứng hẳn lên ghế, vừa ăn vừa nói: “Bà ngoại, rau này thơm quá, ăn ngon lắm.”

Lưu Thiến chợt sững sờ trước hành động này. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn lại còn biết nghe lời chịu ăn cơm của cháu ngoại, bà ấy vội vàng bảo: “Ngon thì ngày mai bà ngoại lại mua cho cháu nhé. Cục cưng ngoan, cháu phải ăn nhiều rau xanh vào thì mới có thể cao lớn được.”

Cô bé lắc đầu, đưa tay xoa xoa bụng: “Bà ngoại, cháu không cần cao lớn, cháu muốn cái bụng tròn xoe cơ.”

“Được được được, đồ quỷ nhỏ lanh lợi, bụng tròn xoe nào.”

Lý Hoành Phát vừa mới đi câu cá về. Ngay từ ngoài hành lang, ông ấy đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, còn tưởng là nhà ai mời được đầu bếp xuất sắc đến nấu cơm. Nào ngờ lúc mở cửa ra, mùi hương lại càng đậm đà hơn, hóa ra là truyền từ chính nhà mình.

Ông ấy có chút luống cuống cất gọn thùng và cần câu của mình: “Ây da, nấu món gì mà ăn vậy, thức ăn thơm quá đi.”

Ông ấy đi vào phòng bếp qua loa rửa tay, sau đó lập tức bưng bát đến trước bàn ngồi xuống, cắm cúi và lấy và để, lại còn không quên ngẩng đầu khen ngợi vợ mình: “Bà đi học trộm tài nấu nướng ở đâu thế?”

Lưu Thiến đảo mắt. Bà ấy nhìn cái thùng rỗng tuếch của chồng, đã chẳng còn buồn mỉa mai chuyện ngày nào ông ấy cũng đi câu nhưng trắng tay trở về nữa, bèn vươn tay lấy một quả cà chua từ trong tủ lạnh ra: “Đâu phải là công lao của tôi, đều là nhờ mấy mớ rau này cả đấy. Hôm nay cháu gái đã ăn không ít rau xanh đâu, đến cả thịt mà con bé cũng chẳng thèm ăn nữa rồi.”

Lý Hoành Phát nhận lấy quả cà chua rồi cắn luôn: “Cà chua này làm sao mà thần kỳ đến vậy được, vẫn là bà…”

“Ây da, ngon thật đấy. Quả cà chua này… Quả nhiên đều là công lao của mớ rau rồi.”

Lưu Thiến: “…”

Cô bé vừa mới ăn sạch chỗ cơm trong bát, ngẩng đầu lên thì phát hiện thức ăn trên bàn đã chẳng còn lại gì liền lập tức bật khóc: “Oa… Hu hu hu hu hu, hết rau mất rồi, bị ông ngoại ăn hết mất rồi. Cháu ghét ông ngoại, hu hu hu.”

Lưu Thiến vội vàng gõ một cái lên đầu Lý Hoành Phát: “Một người đàn ông to xác như ông có thể tém tém lại một chút lúc ăn được không hả, lại còn đi giành đồ ăn với trẻ con nữa.”

Lý Hoành Phát thoáng xấu hổ mà buông đũa xuống: “Còn rau không bà? Hay là nấu thêm một chút đi?”

Lưu Thiến đã bị ông ấy làm cho cạn lời: “Quả cà chua cuối cùng vừa nãy đã bị ông ăn mất rồi.”

Cô bé nghe thấy lời này thì khóc càng dữ dội hơn: “Hu hu hu hu, cháu muốn ăn rau cơ.”

Lý Hoành Phát ôm cô bé vào lòng mà dỗ dành: “Cục cưng ngoan, ngày mai ông ngoại lại đi mua rau cho cháu nhé.”

Lưu Thiến: “Rau này những 30 đồng một cân đấy, ông lấy đâu ra quỹ đen mà đi mua thế hả?”

Lý Hoành Phát và Lưu Thiến đều là nhân viên đã nghỉ hưu, hiện tại tiền lương hưu của hai người gộp lại cũng được gần sáu ngàn đồng, thế nhưng loại rau xanh giá 30 đồng một cân quả thực vẫn khiến người ta có chút hoảng hồn.

Nụ cười nơi khóe miệng Lý Hoành Phát trở nên cứng đờ: “Một cân giá 30 đồng thật á?”

Lưu Thiến đảo mắt, lấy điện thoại di động ra: “Chẳng lẽ tôi còn lừa ông sao? Ông xem nhóm mua rau của cô chủ Giang này đi, bên trong có rất nhiều người đều đang hỏi cô ấy ngày mai mấy giờ đến bán, đắt khách cực kỳ.”

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, có nhiều người nhắn tin trong nhóm như vậy, sao cô chủ Giang không trả lời thế nhỉ?”

Đứa trẻ vẫn còn đang được bế trong tay, trong chớp mắt giống hệt như một củ khoai lang nóng bỏng tay vậy. Lý Hoành Phát nuốt nước bọt, nhớ lại hương vị của bữa tối nay liền cắn răng quyết định: “Mua, ngày mai tôi sẽ dậy sớm đi giành mua.”

Ông ấy cũng không tin nổi nữa rồi, chỉ là một mớ rau thôi thì có thể khó mua tới nhường nào chứ.

Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa cùng với tiếng la khóc của trẻ nhỏ. Lưu Thiến và Lý Hoành Phát lập tức im bặt. Hai người liếc nhìn nhau, đồng thời bước về phía cửa.

Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang bế một cậu bé. Cậu nhóc kia đang khóc nước mắt nước mũi tèm lem, trên quần cũng dính đầy tro bụi, trên mặt còn hằn rõ một dấu tát.

Ngô Yến thấy cửa mở thì hơi lúng túng kéo kéo cậu bé, sau đó ngại ngùng lên tiếng: “Anh trai chị gái, thằng bé này lúc nãy ngửi thấy mùi thơm của thức ăn liền khóc lóc ầm ĩ đòi ăn, tôi thế này chẳng phải là…”

Những lời còn lại chị ấy thật sự ngại không dám nói ra miệng. Chị ấy cũng ngửi thấy được mùi thơm bay trong hành lang, nhưng chị ấy là người trưởng thành nên có thể khống chế được hành vi của bản thân, còn cái đứa trẻ hư đốn này thì không giống thế, quả thực là một món đồ khốn nạn.

Cậu bé cũng ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn về phía hai vợ chồng Lý Hoành Phát, trông đáng thương vô cùng.

Cõi lòng Lưu Thiến lập tức mềm nhũn đi một nửa, thế nhưng thức ăn trong nhà quả thật đã chẳng còn lại chút gì. Nếu như Lý Hoành Phát không ăn nốt quả cà chua kia thì vẫn còn có thể giải quyết được cục diện rối rắm này.

Bà ấy trừng mắt lườm Lý Hoành Phát một cái. Cứ như ma đói đầu thai vậy, nhìn thấy cái gì cũng cho vào mồm.

Ngô Yến thấy bọn họ không nói lời nào thì hận không thể tìm một cái lỗ nẻ chui ngay xuống đất: “Anh trai chị gái, đứa bé này thực sự là khóc quấy đến mức hết cách rồi, tôi có thể trả tiền mà. Hay là anh chị sớt lại một chút cho thằng bé nếm thử hương vị xem sao.”

Lý Hoành Phát xấu hổ nhìn trời nhìn đất, chỉ là không dám nhìn thẳng vào mắt hai người ngoài cửa.

Lưu Thiến chỉ đành lúng túng đáp: “Cô em à, thật sự là ngại quá, trong nhà quả thực đã không còn thức ăn nữa rồi. Nếu như tài nấu nướng của tôi mà giỏi thì cô lấy chút rau sang đây, tôi nấu cho đứa trẻ ăn cũng được. Thế nhưng toàn bộ sự tình này đều là do nguyên liệu đấy, mớ rau hôm nay tôi mua ăn rất ngon, bây giờ vừa mới ăn xong rồi, một chút dư thừa cũng chẳng còn đâu.”

Nói đoạn bà ấy lại lấy điện thoại di động ra: “Hay là để tôi kéo cô vào trong nhóm mua rau kia nhé, ngày mai cô chủ Giang vẫn còn bán rau đấy.”

Vừa nói bà ấy vừa mở máy hát: “Đứa trẻ nhà tôi cũng không chịu ăn rau. Hôm nay tôi mua rau của cô chủ Giang, con bé lại ăn lấy ăn để.”

Ngô Yến vẫn còn sót lại chút lý trí, biết rõ lời mà Lưu Thiến nói chắc chắn là thật. Dù sao thì ở cái thời đại này đã không còn giống như lúc trước nữa, đến ăn chực một miếng cơm cũng sẽ bị người ta phỉ nhổ, mặc dù bây giờ cũng chẳng có ai đi ăn chực cả, ngoại trừ chị ấy và đứa trẻ ranh này, thật sự là mất mặt chết đi được.

Chị ấy quét mã vào nhóm rồi cất lời cảm ơn, sau đó vội vàng dắt cậu nhóc ranh đi thẳng. Nếu như nán lại trễ hai bước nữa thôi, đứa trẻ lại sắp khóc ré lên rồi, đến lúc đó thì cả một dãy hành lang đều sẽ nghe thấy, càng mất mặt hơn.

Lưu Thiến nhìn theo cảnh Ngô Yến ôm đứa trẻ chạy về nhà. Trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, bà ấy dường như còn nghe được tiếng khóc thét của cậu bé thì lặng lẽ thở dài một hơi. Bà ấy cũng bắt đầu cảm thấy may mắn vì bản thân đã mua mớ rau đó để rồi phát hiện ra một kho báu như cô chủ Giang.

Thôn Tú Thủy.

Giang Vãn đi xem xong vườn rau thì mới nhẩn nha về nhà. Đợi sau khi bận rộn xong xuôi mọi chuyện, cô ngả lưng xuống giường rồi lấy điện thoại ra.

Một tràng tin nhắn ào ạt ùa tới. Thông báo trong nhóm chat từ sớm đã nhảy lên 99+, làm cho chiếc điện thoại giật lag đến mức độ hoạt động cũng chậm chạp hơn rất nhiều.

Bấm mở [Nhóm mua rau của tiểu Giang] ra, trong nhóm chỉ có hơn ba mươi người mà lại gửi đến hơn bốn trăm tin nhắn.

[Cô chủ Giang, ngày mai cô còn đến không? Mấy giờ cô đến vậy, từ sáng sớm tôi đã ra ngoài rồi.]

[Cô chủ Giang, rau nhà cô ăn ngon thật đấy. Chỉ có mấy loại này thôi sao? Còn loại rau nào khác nữa không?]

[Cô còn muốn lấy loại rau khác nữa à? Có mấy loại này thôi đã là tốt lắm rồi.]

[Lạy ông trời, lạy bồ tát. Cô chủ Giang, rau nhà cô thực sự ăn rất ngon. Cục cưng nhà tôi từ trước đến nay đều không thích ăn rau xanh, hôm nay còn khóc lóc ầm ĩ đòi ăn nữa đấy.]

[Sao cô chủ Giang không trả lời vậy? Nhanh lên, mau trả lời tôi đi, đứa trẻ đói bụng rồi, muốn ăn rau cơ.]
« Chương TrướcChương Tiếp »