Chương 16: Bán rau cũng thuê chim mồi?

Mới sáng sớm, Hạ Tuấn Kiệt đã bị bà nội kéo dậy. Cậu thanh niên đi theo bản đồ chỉ đường để đi đến cổng chợ thức ăn.

Tối qua cậu ấy thức chơi trò chơi đến tận ba giờ sáng, theo lý bình thường thì phải đến một hai giờ chiều mới tỉnh giấc, thế nhưng Lạc Thục Hoa lại gọi cho cậu ấy mười mấy cuộc điện thoại để giục ra chợ lấy rau.

Hết cách, cậu thanh niên đành mặc nguyên bộ quần áo ngủ, chân xỏ dép lê, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài tới chợ. Cậu ấy cũng muốn xem thử rốt cuộc là kẻ lừa đảo nào mà lại dám lừa gạt người già, bán rau với giá ba mươi tệ một cân.

Đột nhiên nhìn thấy rất nhiều ông bà lão đang xếp hàng ở ngay cổng chợ, cậu ấy không nhịn được tò mò mà sáp lại gần rồi hỏi thăm ông lão đang đứng phía trước: “Ông ơi, mọi người xếp hàng ở đây thì tính tiền công như thế nào vậy ạ, tám mươi tệ một ngày sao?”

Ông lão kia ngoảnh đầu lại, thấy người hỏi là một thanh niên trẻ tuổi thì cũng chẳng mấy bận tâm: “Làm gì có giá tám mươi tệ một ngày, ít nhất cũng phải một trăm năm mươi tệ đấy, người nhà tôi ăn nhiều lắm.”

Một trăm năm mươi tệ một ngày á? Bây giờ tiền công thuê chim mồi lại cao đến thế cơ à? Hay là mấy ông bà này đang nói đùa vậy, người trong nhà có ăn nhiều đến mấy thì cũng đâu thể nhè đầu chủ quán ra mà vặt lông như thế chứ.

Nghĩ đến việc một trăm năm mươi tệ có thể nạp mua được một bộ trang phục trong trò chơi, cậu ấy hoàn toàn quẳng luôn lời dặn dò ra chợ lấy rau của bà nội ra sau đầu. Cậu thanh niên quyết định cứ xếp hàng nhận tiền trước đã, đợi lấy được tiền xong xuôi rồi hẵng đi lấy rau cũng chẳng muộn màng gì.

“Ông ơi, mọi người đứng xếp hàng ở đây thì mất khoảng bao lâu vậy ạ?” Hạ Tuấn Kiệt ậm ừ một tiếng rồi hỏi dò về thời gian làm việc.

Ông lão nhìn lên phía trước, thấy vẫn còn khoảng hai mươi người nữa bèn thuận miệng đáp lời: “Xếp hàng thì mất bao lâu cơ chứ? Chừng mười phút nữa là tới lượt thôi.”

Mười phút mà kiếm được những một trăm năm mươi tệ sao?

Hạ Tuấn Kiệt chỉ hơi ngốc nghếch một chút chứ không phải là kẻ bị ngốc thật sự, cậu ấy chợt nhận ra hình như nhóm người này chẳng phải là chim mồi. Thế là cậu thanh niên lại lên tiếng hỏi: “Ông ơi, mọi người xếp hàng ở đây là để nhận đồ miễn phí hay là đang làm chim mồi thế ạ?”

“Chim mồi gì chứ? Nhận đồ miễn phí cái gì cơ? Tôi đang đứng xếp hàng chờ mua rau mà?” Ông lão cũng ngơ ngác không kém. Trông bề ngoài ông ấy có vẻ tằn tiện thật đấy, thế nhưng lương hưu mỗi tháng cũng được hơn sáu ngàn tệ, cớ sao phải đi làm chim mồi làm gì? Thời gian đó để đi đánh cờ, câu cá cùng mấy ông bạn già không sung sướиɠ hơn hay sao?

Ông lão lườm Hạ Tuấn Kiệt một cái. Chẳng hiểu sao một cậu thanh niên trai tráng cao to, khỏe mạnh như thế này mà đầu óc lại không được linh quang cho lắm.

Lúc này Hạ Tuấn Kiệt mới mở to hai mắt, cậu ấy đưa mắt nhìn về phía trước thì thấy một chiếc xe ba gác cùng với một cô chủ nhỏ đang đứng bán rau: “Đó chính là cô chủ Tiểu Giang sao?”

“Chà, cậu cũng biết cơ à. Đúng rồi đấy, đây chính là cô chủ Tiểu Giang, cậu từng mua rau ở đây rồi sao?”

Hạ Tuấn Kiệt lắc đầu nguầy nguậy. Cậu ấy chưa từng mua bao giờ, thế nhưng bà nội của cậu lại là khách quen ở nơi này.

Cậu thanh niên không xếp hàng nữa mà đi thẳng lên phía trước. Ông lão thấy cậu ấy tách khỏi hàng ngũ bèn vươn tay kéo lại: “Cậu làm cái gì thế hả, cậu mà bước ra ngoài là công xếp hàng nãy giờ coi như bỏ phí đấy nhé.”

“Dạ, cháu có đặt hàng trước rồi ạ.”

Ông lão cạn lời. Cả đời này ông ấy ghét nhất là mấy kẻ thích ra vẻ ta đây.

Hạ Tuấn Kiệt đi lên phía trước, cậu ấy phát hiện ra những ông bà lão này đều đang thật sự mua rau chứ không phải là đến chiếm tiện nghi. Vốn dĩ cậu thanh niên còn định chất vấn xem cô gái kia có phải là kẻ lừa đảo hay không, thế nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Giang Vãn, cậu ấy lại chẳng thốt nên lời.

Cô đang mặc một bộ quần áo tay ngắn quần dài mộc mạc nhất, gương mặt không hề trang điểm nhưng lại mang một vẻ đẹp trong trẻo đến lạ thường. Trên trán Giang Vãn rịn ra từng giọt mồ hôi lấm tấm vì bận rộn. Mặc dù ánh nắng mặt trời đang gay gắt nhưng da mặt cô không những không ửng đỏ mà vẫn giữ được vẻ trắng trẻo, mịn màng.

“Xin chào, cậu muốn mua rau sao? Hay là đã đặt hàng từ trước rồi?”

Giang Vãn nhìn thấy Hạ Tuấn Kiệt cứ ngẩn người ra thì khẽ nhíu mày. Gương mặt cô xẹt qua tia khó hiểu, người này kỳ lạ thật đấy, sao cứ đứng ngây ngốc dưới trời nắng gắt mà chẳng nói chẳng rằng câu nào vậy?

Hạ Tuấn Kiệt bừng tỉnh, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối: “Tôi… tôi muốn mua rau. À, không phải, tôi đến lấy rau, tôi đã đặt hàng từ trước rồi.”

Cậu ấy cảm thấy bản thân mình đúng là một kẻ tồi tệ. Người ta chỉ bán chút rau thì có làm sao đâu cơ chứ, giá cả đã được niêm yết rõ ràng, lại chẳng hề ép buộc ai phải mua, thế mà cậu ấy lại dám nghi ngờ cô gái kia là kẻ lừa đảo sao?

“Cậu có thể mở tin nhắn đặt hàng ra cho tôi xem được không? Tên tài khoản trong nhóm của cậu là gì vậy?”

Hạ Tuấn Kiệt rút điện thoại di động ra, ấn mở ảnh chụp màn hình lên rồi đáp: “Tài khoản Hoa Khai Phú Quý đặt ạ.” Nói xong, cậu ấy cảm thấy hơi ngại ngùng nên lại đặc biệt bổ sung thêm một câu: “Hoa Khai Phú Quý là bà nội của tôi.”

Mãi đến khi lấy được rau, Hạ Tuấn Kiệt vẫn còn hơi ngơ ngác. Lúc quay người bước đi, cậu thanh niên không nhịn được mà ngoái đầu lại nhìn cô chủ Tiểu Giang thêm một lần nữa. Cô gái này quả thực rất xinh đẹp, nhan sắc cũng chẳng kém cạnh gì so với mấy nữ ngôi sao màn bạc mà bạn học trong lớp của cậu đang theo đuổi.

Cậu ấy tiện tay cầm một quả cà chua lên rồi cắn một miếng đánh “rộp”. Hả? Chuyện gì thế này?

Tại sao quả cà chua này lại có thể ngon đến mức này chứ? Phải cắn thêm một miếng nữa mới được.

Sao ăn thêm một miếng rồi mà hương vị vẫn cứ tuyệt vời như vậy? Nước ép cà chua men theo kẽ tay chảy ròng ròng, nhỏ giọt xuống mặt đất. Hạ Tuấn Kiệt vội vàng há miệng ra để hứng lấy, sau đó nhét trọn cả quả cà chua vào trong miệng. Cậu thanh niên nhìn bốn quả cà chua còn sót lại ở trong túi ni lông, ngẫm nghĩ một lát rồi lập tức quay lại xếp hàng: “Chị ơi, em muốn mua thêm một ít cà chua nữa.”

Còn về phần trang phục trong trò chơi điện tử kia á, đó là cái gì chứ? Có ngon bằng cà chua được không?

Đợi đến khi hơn mười giờ sáng, số lượng rau củ đã được bán sạch sẽ, những đơn đặt hàng trước cũng đã được khách đến lấy hết, chỉ còn sót lại khoảng một trăm cân ngô mà thôi.

Giang Nghi Hoa đã bắt đầu cảm thấy lo lắng. Hôm qua lúc em gái đi bán rau cùng chị gái thì đã bán hết sạch sành sanh cơ mà, sao hôm nay lại còn thừa đến tận hai sọt ngô lớn thế này. Nếu như không bán hết, chắc chắn cậu ấy sẽ bị em gái chê cười cho mà xem.

Cậu chàng cúi gầm mặt xuống, vẻ mặt ủ rũ: “Chị ơi, ở đây chẳng còn mấy ai qua lại nữa rồi, chúng ta đổi sang chỗ khác đi.”

Khoảng thời gian lượng người đổ về chợ thức ăn đông đúc nhất chính là từ bảy giờ đến mười giờ sáng. Chỉ cần qua khoảng thời gian này thì số lượng người mua sẽ giảm đi rất nhiều. Thứ nhất là vì thời gian đã trễ, mọi người đều phải về nhà nấu cơm. Thứ hai là vì lúc này mặt trời cũng đã lên cao, thời tiết vô cùng nắng nóng.

Giang Vãn nhìn số ngô trên xe ba gác, cô cũng khẽ thở dài một tiếng. Những người khách quen thì chỉ tranh nhau mua các loại rau giống hệt ngày hôm qua, còn những người khách mới thì lại cảm thấy ngô chưa bóc bẹ sẽ không nhìn thấy tình trạng hạt ngô ở bên trong nên cũng chẳng mặn mà với việc mua bán.

Thế nên số lượng ngô mới bị ế lại nhiều đến mức này.

Thôi bỏ đi, đi về nhà vậy.

Giang Vãn thầm tính toán ở trong đầu, hôm nay cô cũng đã bán được gần ba trăm cân nông sản, thế nhưng vì ngô chỉ bán với giá hai mươi lăm tệ một cân nên thu nhập mới chỉ dừng lại ở mức hơn tám ngàn tệ, vốn dĩ cô còn tưởng hôm nay có thể phá vỡ kỷ lục một vạn tệ cơ đấy.

“Hoa Hoa à, lại đây dọn dẹp chút đi em, hôm nay vất vả cho em rồi, để chị mời em ăn kem nhé.”

Giang Nghi Hoa đưa tay lên phủi phủi những hạt bụi không hề tồn tại trên quần, vẻ mặt vẫn còn chút chán chường: “Chị ơi, chúng ta không bán nữa sao?”

Giang Vãn nhìn vẻ mặt buồn thiu như cún con của em trai thì nhẹ nhàng an ủi: “Chúng ta đã bán được rất nhiều đồ rồi đấy, còn nhiều hơn cả hôm qua nữa kìa, dư lại một chút cũng chẳng sao đâu. Về nhà sớm để bầu bạn với bà nội và em gái chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Giang Nghi Hoa vừa nghe thấy số lượng hàng hóa bán ra còn nhiều hơn hôm qua thì lập tức gạt bỏ mọi muộn phiền: “Dạ vâng, vậy chúng ta cùng về nhà với bà nội và em gái thôi.”

Giang Vãn dùng màng nilon mỏng để che kín đống ngô trên xe ba gác nhằm tránh cho chúng bị phơi nắng trên đường về nhà. Cô vừa định khởi động xe để ra về thì đã nhìn thấy một người đàn ông giơ gậy tự sướиɠ chạy tới từ đằng xa: “Cô chủ ơi, đợi đã, đợi đã, tôi muốn mua rau.”

Giang Vãn nhìn gương mặt của anh ta thì thấy hơi quen quen, hình như ngày hôm qua anh chàng này cũng từng tới mua rau rồi thì phải.

Lâm Dư lúc này quả thực đang cảm thấy vô cùng hối hận. Hôm qua sau khi kết thúc buổi phát sóng trực tiếp, vốn dĩ anh ta đã định đi ngủ ngay lập tức. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao cứ nghĩ tới chuyện sau này sẽ được thưởng thức những loại rau củ thơm ngon đến nhường kia, anh chàng lại cứ nằm trằn trọc trên giường mà chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Sau khi gửi Túi phúc cho người hâm mộ, bọn họ thưởng thức xong thì ai nấy đều chớp chớp đôi mắt to tròn rồi lên tiếng hỏi anh ta: “Anh Cá ơi, rau củ của anh ăn ngon miệng lắm luôn đấy. Cầu xin anh hãy mua thêm cho tôi một chút nữa đi, tôi sẽ tặng anh một chiếc Đẩu Đẩu số một.”

“Anh Cá à, anh đúng là siêu phàm quá đi mất, thế mà lại có thể mua được loại rau củ thơm ngon đến nhường này. Chẳng trách anh lại là một blogger sở hữu hàng triệu người hâm mộ.”

“Anh Cá ơi, tài khoản Đẩu Đẩu của anh đã đạt mốc năm triệu người hâm mộ rồi kìa, anh thật sự quá đỉnh.”

Cứ nằm mơ mộng hão huyền như vậy, đợi đến lúc anh ta giật mình tỉnh giấc thì đồng hồ đã điểm gần mười giờ sáng. Bao nhiêu suy nghĩ trong đầu anh chàng liền tan biến hết sạch, chỉ còn sót lại duy nhất một ý nghĩ: Xong đời rồi, sắp không mua được rau nữa rồi!