Chương 17: Canh sườn lợn củ mài ngô ngọt với cà chua

“Cô chủ, còn cà chua với cà tím không? Dưa chuột cũng được, nếu thật sự không còn thì có dư chút mướp nào không?”

Anh ta nhìn cô chủ chuẩn bị lên xe đi về nhà, trong lòng chợt trào dâng một dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ không còn lại thứ gì hay sao?

Quả nhiên, Giang Vãn lắc đầu: “Không còn nữa, rau củ đã bán hết sạch rồi.”

Lâm Dư cảm thấy ánh sáng trong đôi mắt mình đã vụt tắt.

“Thế nhưng hôm nay tôi có món mới là ngô ngọt, ăn cũng rất ngon, cậu có cần không?”

Ánh sáng vừa vụt tắt trong mắt Lâm Dư lại bừng lên: “Ăn ngon không?”

Sau đó anh ta lại cảm thấy câu hỏi của mình hình như hơi thiếu muối, đi hỏi người bán hàng xem đồ có ngon không thì chỉ nhận được duy nhất một câu trả lời: “Đương nhiên là ngon rồi.”

Y như rằng, Giang Nghi Hoa lập tức nhảy từ ghế phụ của chiếc xe ba gác xuống, gật đầu thật mạnh với Lâm Dư: “Ngon lắm, ngô nhà em thực sự rất ngon.”

Sáng nay cậu ấy cũng luộc ngô để ăn. Chẳng hiểu vì lý do gì mà ngô luộc sáng nay lại ngon hơn gấp nhiều lần so với ngô mà cậu ấy bẻ từ ngoài ruộng về vào tối hôm qua.

Bà nội và em gái cũng bảo rằng ngô hôm nay ngon hơn hẳn ngô ngày hôm qua.

Lâm Dư liếc nhìn Giang Nghi Hoa một cái rồi khẽ thở dài: “Thôi bỏ đi, có thể cho tôi xem ngô một chút được không?”

Trong lòng Lâm Dư thầm nghĩ, những loại rau củ khác của nhà cô chủ đều ngon miệng thì chắc hẳn ngô ngọt cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ.

Giang Vãn kéo lớp màng nilon phủ trên ngô ra, để lộ hai sọt ngô ở bên trong. Ngay lập tức, mùi thơm của ngô lan tỏa ra xung quanh, giống hệt như hương vị của chiếc kẹo ngô thường hay ăn thuở ấu thơ.

Lâm Dư ngửi thấy mùi hương này thì an tâm hơn hẳn. Không cần phải suy nghĩ nhiều, ngô thơm như vậy thì chắc chắn ăn sẽ rất ngon. Xem ra ngô của cô chủ này cũng ra gì và này nọ lắm đây.

Với tinh thần đặt trọn niềm tin vào cô chủ và khứu giác của bản thân, anh chàng lên tiếng: “Cô chủ, tôi muốn mua năm mươi cân ngô.” Mười cái Túi phúc, mỗi Túi phúc năm cân, được đấy, như vậy là đủ ý nghĩa rồi.

“Thôi, cô chủ cho tôi năm mươi lăm cân đi.” Giữ lại năm cân cho mình ăn.

Giang Vãn bị con số của anh chàng làm cho sững sờ: “Năm mươi lăm cân sao? Cậu định nửa tháng không ra khỏi cửa, chỉ ở nhà ăn ngô thôi à?”

Lâm Dư cười gượng đầy bối rối: “Tôi gửi cho bạn bè, bạn của tôi hơi nhiều.”

Sau đó anh ta lập tức lảng sang chuyện khác: “Cô chủ à, mười giờ hôm qua tôi tới, nhà cô vẫn còn thừa lại bao nhiêu là rau, thế mà hôm nay tới đã bán hết sạch rồi. Xem ra rau nhà cô rất được hoan nghênh nhỉ.”

Giang Vãn vừa nhặt rau lên cân vừa đáp lời anh ta: “Bọn họ phần lớn đều tham gia vào nhóm trò chuyện, người này rủ người kia, lôi kéo cả người thân bạn bè cùng tới mua đấy.”

Lâm Dư kinh ngạc: “Nhóm trò chuyện sao? Còn có cả nhóm trò chuyện nữa à?”

Bây giờ bán rau cũng bắt đầu cạnh tranh khốc liệt đến mức này rồi sao? Lại còn lập cả nhóm trò chuyện cơ đấy?

Giang Vãn chỉ tay vào mã QR của nhóm trò chuyện được dán trên xe ba gác: “Ở đây này, cậu cũng có thể quét mã để vào nhóm, sau đó thì đặt trước rau củ.”

Lâm Dư trả tiền xong liền vội vàng quét mã gia nhập nhóm. Vừa mới vào nhóm, hàng loạt tin nhắn bên trong đã nhảy lên liên tục.

[Chà, có bạn mới vào này, hoan nghênh hoan nghênh.]

[Hôm qua lúc tôi vào nhóm mới chỉ có mười mấy người, bây giờ đã lên tới hơn tám mươi người rồi. Xem ra rau nhà cô chủ Tiểu Giang thật sự rất ngon.]

[Xem món canh sườn lợn hầm với cà chua và ngô ngọt của nhà cô chủ Tiểu Giang mà tôi làm đây này, (Hình ảnh.jpg/)]

Lâm Dư ấn mở bức ảnh ra. Anh ta nhìn món canh sườn lợn củ mài ngô ngọt với cà chua ở trong hình. Phía trên mặt nước canh nổi lềnh bềnh những váng mỡ màu vàng óng điểm xuyết sắc đỏ nhạt. Lúc dùng thìa múc lên, nước canh bên trong lại có màu trắng sữa. Lửa nhỏ liu riu đun hầm, nồi canh sủi lên những bọt bong bóng nhỏ xíu, trông vô cùng hấp dẫn.

Lâm Dư nhịn không được nuốt nước bọt cái ực. Lát nữa anh chàng nhất định phải đi chợ mua chút sườn lợn và củ mài về để nấu thử món canh này mới được.

Trong nhóm trò chuyện lúc này bỗng chốc sôi trào như một nồi nước sôi.

[Mẹ ơi, thoạt nhìn hấp dẫn quá đi mất.]

[Trời đất ơi, cứ tưởng cho nhiều nguyên liệu phụ như vậy thì giống như nồi cám lợn hầm tạp nham, cớ sao trông lại ngon mắt đến thế này? (Chảy nước miếng.jpg/)]

[Cô chủ Tiểu Giang đã đi chưa vậy? Tôi không chịu nổi đám người trong nhóm này nữa rồi. Tôi vừa mới mua hai cân cà chua, bây giờ tôi muốn qua đó mua ngô luôn, không biết có còn thừa lại chút nào không?]

Lâm Dư đọc dòng tin nhắn trong nhóm bèn lẳng lặng trả lời: [Cô chủ Tiểu Giang vẫn chưa đi đâu, vẫn còn ngô đấy, bạn mau tới mua đi.]

Anh ta vừa mới dứt lời thì đã nhìn thấy một chiếc xe Porsche màu trắng đỗ xịch lại trước mũi xe ba gác. Một người đàn ông mặc âu phục đen bước xuống từ ghế lái, mở cửa xe phía sau rồi đỡ một người phụ nữ lớn tuổi mặc sườn xám bước xuống.

Giang Vãn định thần nhìn kỹ, đây chẳng phải là vị khách đầu tiên tới mua rau của mình vào ngày hôm qua hay sao?

Cô khẽ nhếch khóe môi, cất giọng lanh lảnh sảng khoái: “Chị tới mua rau ạ?”

Dương Hiểu Vân nhìn cô rồi gật đầu: “Đúng thế. Cô chủ Tiểu Giang à, hôm qua chị mua rau nhà em về nấu cơm, mấy ranh con nhà chị ăn uống vui vẻ lắm, ăn hệt như lợn ấy. Thế nên hôm nay chị lại tới mua đây, có điều hơi trễ một chút, bây giờ còn thừa lại rau nào không em?”

Vốn dĩ sáng sớm Dương Hiểu Vân đã muốn đi chợ mua rau, thế nhưng hôm nay là thứ bảy, con trai con dâu cùng với con gái con rể đều về nhà nên mới bị chậm trễ đôi chút. Bình thường bà ấy toàn đi bộ ra chợ mua rau, nhưng hôm nay vì sợ đến muộn Giang Vãn đã đi mất nên vội vàng gọi tài xế trong nhà lái xe chở tới đây.

Giang Vãn gật đầu: “Chị ơi, vẫn còn rau ạ, có điều toàn là ngô ngọt thôi, chị xem thử có muốn mua nữa không?”

“Ngô á?”

Ngô thì tốt quá rồi, có thể xào hạt ngô, có thể luộc ngô, có thể hầm canh, lại còn có thể làm bánh ngô áp chảo nữa chứ.

Dương Hiểu Vân đứng bên cạnh chiếc xe ba gác. Bà ấy cầm một bắp ngô lên, lột lớp bẹ bên ngoài ra rồi ghé sát vào ngửi thử. Thơm quá đi mất, bản thân cũng đã sống gần sáu mươi năm trên đời, làm sao lại không phân biệt được loại rau nào ngon, loại rau nào dở kia chứ.

Thế là bà ấy lên tiếng: “Cô chủ Tiểu Giang, toàn bộ chỗ này chị lấy hết, em gói hết lại cho chị nhé.”

Giang Nghi Hoa nghe thấy lời này thì vẻ mặt chán chường lập tức bị quét sạch sành sanh. Cậu ấy bắt chước cách gọi của Giang Vãn: “Chị ơi, ngô này ăn ngon lắm, để em nhặt cho chị nhé.”

Dương Hiểu Vân nhìn Giang Nghi Hoa bèn thuận miệng trêu chọc: “Chà, cô chủ Tiểu Giang lại tìm đâu ra người phụ giúp thế này?”

“Đây là em trai của em ạ.” Giang Vãn xoa xoa đầu Giang Nghi Hoa, trong ánh mắt ngập tràn ý cười.

Lâm Dư cảm nhận được chiếc điện thoại di động trong tay đang rung lên điên cuồng. Anh chàng liếc mắt nhìn vào nhóm trò chuyện rồi tiếp tục trả lời: [Đừng tới nữa, ngô đã bán hết sạch rồi.]

Người bạn trong nhóm vừa mới nói muốn tới mua tức thì gào thét thảm thiết, gửi hẳn một tin nhắn thoại: [A a a a a a a a a, ngô của tôi, là ai! Kẻ nào đã nẫng tay trên ngô của tôi rồi!]

Có ai thấu hiểu cho nỗi đau này cơ chứ, giày đã thay xong xuôi cả rồi, vậy mà ngô lại bị trộm mất ngay trước mũi.

Lâm Dư với tâm địa xấu xa bèn vỗ vỗ vào mấy cái túi ni lông đang để dưới chân mình. Trọn vẹn mười túi lớn căng phồng, anh chàng lại tiếp tục phô trương sự giàu có của mình ở trong nhóm trò chuyện.

[Ây dà, không ngờ ngủ một giấc tới tận mười giờ sáng mà vẫn có thể mua được nhiều ngô đến nhường này. (Hình ảnh.jpg/)]

[Thì ra là cậu, cái tên này đúng là vô lại thật đấy.]

Một vòng tranh đoạt mới lại bắt đầu nổ ra bên trong nhóm trò chuyện. Giang Vãn cũng lấy điện thoại di động ra xem thử. Rất rõ ràng, so với ngày hôm qua thì bây giờ trong nhóm đã có thêm rất nhiều thành viên mới, bầu không khí trò chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng, thoải mái hơn hẳn, không còn cảnh cả màn hình toàn là icon hoa hồng và mặt cười nữa.

Thấy Lâm Dư vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ, cô nhịn không được bèn mở miệng hỏi một câu: “Cậu không đi sao? Hay là thấy đồ hơi nặng? Nếu nhà cậu không xa thì để tôi đưa cậu về nhé?”

Lâm Dư lắc đầu: “Không sao đâu cô chủ Tiểu Giang. Tôi đã đặt dịch vụ của Chuyển phát nhanh Phong Phong rồi, lát nữa nhân viên sẽ qua đây lấy đồ.”

Ngành dịch vụ chuyển phát nhanh bây giờ làm việc thật sự rất tận tâm, lại còn có thể đến tận nơi lấy hàng mọi lúc mọi nơi nữa chứ. Giang Vãn âm thầm ghi nhớ điều này, sau này nếu như triển khai bán hàng qua mạng thì cô cũng sẽ gọi nhân viên giao hàng tới tận nhà để lấy đồ.

Thời đại đang ngày càng phát triển, mọi thứ đều trở nên vô cùng tiện lợi.

Nhìn thấy mọi người trong nhóm thi nhau khoe ảnh chụp đồ ăn, Giang Vãn quyết định, đợi tới lúc đó cô cũng sẽ mang các món ăn do Giang Nghi Hoa nấu lên khoe ở trong nhóm trò chuyện.