Chương 2: Về quê làm ruộng

Giang Vãn quay về ký túc xá của chương trình tuyển chọn tài năng, cô vừa thu dọn hành lý vừa đặt sẵn vé máy bay để trở về nhà.

Chẳng biết có phải nhờ từng được linh lực gột rửa khi ở giới tu chân hay không mà cô vẫn còn nhớ như in những chuyện xảy ra từ ba trăm năm trước.

Cô nhớ rõ quê hương của mình là thôn Tú Thủy, một làng quê nhỏ thuộc quyền quản lý của thị trấn La Hạ, huyện Bình Dương, thành phố Vân Châu.

Nơi ấy non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, cuộc sống vô cùng dễ chịu và tựa như một chốn bồng lai tiên cảnh tách biệt với thế gian ngoại hải.

Cha mẹ cô từng là hộ giàu có nhất thôn Tú Thủy. Thuở trẻ, hai người kinh doanh hoa quả trên thị trấn rồi tích cóp được một khoản tiền, sau đó họ hưởng ứng lời kêu gọi vực dậy kinh tế nông thôn của nhà nước nên đã thầu lại cả ngọn núi sau làng để trồng kín cây ăn trái.

Một năm trước, trong lúc ra ngoài tìm đầu ra cho nông sản, cha mẹ cô không may gặp tai nạn xe cộ rồi cả hai đều qua đời vì không cứu chữa kịp thời.

Gia đình giờ đây chỉ còn lại người bà nội sáu mươi bảy tuổi, vì thời trẻ phải làm lụng nặng nhọc nên hiện tại thân thể mang đầy bệnh tật.

Cùng với cậu em trai ngốc nghếch mười tám tuổi, do hồi nhỏ bị ngã xuống nước dẫn đến sốt cao đến mức hỏng não nên trí tuệ mãi mãi dừng lại ở tuổi lên bảy.

Và một cô em gái năm tuổi vừa mới chào đời khi cha mẹ đã lớn tuổi, hai chị em chưa có nhiều cơ hội gặp mặt nhau.

Giang Vãn khẽ nhíu mày, cô cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại tăng thêm mấy phần nên chỉ biết lẳng lặng thở dài, chặng đường phía trước xem ra còn lắm gian truân và xa xôi trắc trở.

Trong lúc dọn đồ đạc, cô vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng loa phát thanh từ phía sân khấu truyền lại. Dư Ninh đã lấy tư cách là thí sinh dự bị để thay thế thành công, chính thức trở thành thành viên cuối cùng được ra mắt.

Giang Vãn hoàn toàn chẳng bận tâm xem ai là người thay thế, bởi cô đang nắm thóp của bọn họ trong tay nên đoán chừng Ngô Tú Tú và Dư Ninh cũng không dám giở trò càn rỡ.

Cô khẽ thu lại tâm tư rồi chăm chú dọn dẹp đồ đạc của mình. Khi ánh mắt đảo qua chậu cây cảnh đặt bên giường, cô bỗng thẫn thờ một chút. Do không có ai chăm sóc nên chậu cây đã bắt đầu héo úa, cô liền theo bản năng điều động linh lực xung quanh rồi chậm rãi rót vào trong thân cây.

Chậu cây vốn dĩ đã khô héo không còn chút sức sống bỗng nhiên hồi sinh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những chiếc lá bắt đầu chuyển sang màu xanh mướt, dáng vẻ rũ rượi ban nãy cũng tràn ngập sức sống tươi mới.

Bất chợt, một cơn đau nhói truyền đến từ l*иg ngực kèm theo cảm giác váng đầu hoa mắt làm Giang Vãn phải dừng ngay động tác, sắc mặt cô cũng trở nên nhợt nhạt.

Linh khí ở thế giới này quá mức thưa thớt, hơn nữa thể xác này của cô hiện tại cũng vô cùng yếu ớt.

Cô ngồi thẫn thờ bên mép giường và bắt đầu suy nghĩ. Phía ngoài cửa sổ chỉ toàn là những tòa nhà cao tầng chọc trời chứ không hề có sức sống của tự nhiên, thế nên lượng linh khí ít ỏi đến mức thảm hại cũng là điều dễ hiểu.

Chẳng biết ở thôn Tú Thủy thì tình hình có khá khẩm hơn chút nào không.

“Vãn Vãn, cậu thật sự không định lập nhóm sao? Thật ra hợp đồng kỳ hạn của nhóm chỉ có một năm thôi, cậu cố gắng kiên trì chịu đựng một chút là qua mà. Một năm sau, khi cậu đã có danh tiếng rồi thì hoàn toàn có thể chọn hướng chuyển hình sang làm diễn viên.”

Một giọng nữ từ bên ngoài truyền vào với ngữ điệu dịu dàng và thân thiện như thể đang muốn thương lượng với cô.

Giang Vãn quay đầu lại nhìn thì ra đó là cô bạn cùng phòng ký túc xá tên Tɧẩʍ ɖυ Du.

Đây cũng là người duy nhất mà cô có thể coi là bạn bè trong suốt chương trình tuyển chọn tài năng này.

Tɧẩʍ ɖυ Du cũng không lọt vào danh sách lập nhóm, thế nhưng ngay từ trước đêm chung kết thì cô ấy đã tìm được công ty quản lý và chuẩn bị phát triển theo con đường diễn xuất chuyên nghiệp.

Giang Vãn khẽ lắc đầu từ chối: “Mình tính về quê rồi, bà nội mình tuổi tác đã cao nên rất cần có người ở bên cạnh chăm sóc.”

Tɧẩʍ ɖυ Du vốn biết rõ hoàn cảnh gia đình của Giang Vãn nên khẽ thở dài một tiếng: “Được rồi, vậy nếu cậu cần giúp đỡ điều gì thì cứ thoải mái liên lạc với mình bất cứ lúc nào nhé.”

Nếu sau này cậu muốn quay trở lại thì cũng có thể nói với mình một tiếng.

Nhưng khi nghĩ đến những tin tức bôi nhọ đang tràn lan khắp trên mạng xã hội, Tɧẩʍ ɖυ Du lại thôi không thốt ra câu nói đó nữa, suy cho cùng dáng vẻ của Giang Vãn trông quá đỗi dịu dàng và hiền lành nên có lẽ thật sự không thích hợp để dấn thân vào giới giải trí đầy rẫy thị phi.

Dứt lời, cô ấy liền chuyển ba nghìn nhân dân tệ qua tài khoản WeChat của Giang Vãn, vì lo bạn mình sẽ từ chối nên cô ấy vội vàng nói thêm: “Nhà cậu cách Kinh thành khá xa, hơn nữa khi mới về quê chắc chắn sẽ có nhiều việc phải tiêu đến tiền, số tiền này cứ coi như mình cho cậu mượn tạm, lúc nào dư dả thì trả lại cho mình sau cũng được.”

Dù rằng cô ấy vốn dĩ đã xác định sẽ không nhận lại khoản tiền này. Giang Vãn nhìn thông báo chuyển khoản hiển thị trên màn hình điện thoại rồi im lặng một lát, thực ra cô vừa đòi lại được hơn bảy mươi nghìn từ chỗ Ngô Tú Tú nên hiện tại bản thân không hề túng thiếu.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ lo lắng của Tɧẩʍ ɖυ Du, cô tự nhủ sẽ tìm một dịp thích hợp để gửi trả lại sau, đôi mắt đẹp của cô khẽ cong lên mang theo nụ cười rồi dịu giọng nói: “Mình cảm ơn cậu nhé.”

“Ôi dào, chúng mình là bạn bè thân thiết mà lại khách khí thế làm gì, chỉ là mình thấy hơi mủi lòng vì phải xa cậu thôi, hức hức.”

Tɧẩʍ ɖυ Du vừa nói vừa sà vào ôm chầm lấy Giang Vãn rồi sụt sùi nức nở: “Mặc dù cậu hát thì lệch tông, nhảy thì cứng ngắc như khúc gỗ, thế nhưng cậu vẫn là một Giang Vãn tốt nhất trên đời này! Lũ người kia chẳng hiểu gì về cậu cả nên mới rảnh rỗi đi thêu dệt tin đồn nhảm nhí khắp nơi!”

Giang Vãn nghe vậy thì chỉ biết câm nín, thầm nghĩ toàn là khuyết điểm thế này thì thà rằng cậu đừng khen còn hơn.

Dẫu vậy, cô vẫn đưa tay ra ôm lại cô bạn theo bản năng rồi dịu dàng vỗ về: “Ngoan nào, không sao đâu mà. Thời đại bây giờ công nghệ phát triển như thế thì việc gặp nhau đâu có gì khó khăn, tụi mình vẫn có thể gọi video và nhắn tin nói chuyện với nhau suốt được mà!”

Gương mặt Tɧẩʍ ɖυ Du đầm đìa nước mắt, cả đôi mắt lẫn chóp mũi đều đỏ ửng lên, cô ấy nhìn chăm chú vào Giang Vãn rồi nghiêm túc gật đầu mạnh một cái: “Ừm, cậu nhất định không được phép quên mình đâu đấy!”

“Làm sao mình quên cậu cho được? Chỉ sợ sau này cậu trở thành ngôi sao lớn rồi thì lại giả vờ không quen biết mình thôi.”

“Hì hì, không có chuyện đó đâu mà! Ơ này Vãn Vãn, chậu cây cảnh bên giường của cậu chẳng phải từ lâu đã héo rũ rồi sao, thế nào mà bây giờ trông nó lại xanh tươi và mọng nước thế kia?”

Tɧẩʍ ɖυ Du vốn có tính cách hoạt bát và nhanh nhảu, vừa thấy ánh mắt mình va phải chậu cây xanh kia là liền lập tức thốt ra nỗi thắc mắc trong lòng ngay.

“Khụ khụ, chậu cũ mình vứt đi từ lâu rồi, đây là chậu cây mới mình vừa mua để tặng cho cậu đấy.”

“Thật không hả? Vãn Vãn, cậu tốt với mình quá đi mất! Mình hứa sẽ chăm sóc chậu cây này thật tốt và coi nó như con đẻ của mình vậy, hu hu, từ giờ trở đi chỉ còn mỗi nó ở bên cạnh bầu bạn với mình thôi.”

Giang Vãn vừa tốt nghiệp đại học xong là đã tham gia ngay vào chương trình tuyển chọn tài năng này, cô cũng không thuê nhà ở bên ngoài nên đồ đạc tích cóp lại chẳng có bao nhiêu, sau khi dọn dẹp gọn gàng thì tính ra chỉ cần một chiếc ba lô cùng một chiếc va li là đã giải quyết xong xuôi.

Sau khi nói lời từ biệt với Tɧẩʍ ɖυ Du, cô kéo theo chiếc va li hành lý và chuẩn bị rời đi.

Vừa đi xuống dưới sảnh ký túc xá, cô đã thấy một bóng người đang đứng khuất trong góc tối, người nọ nhìn Giang Vãn đang kéo chiếc va li còn to hơn cả dáng người của mình liền đột ngột lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Giang Vãn, cô thật sự đã quyết định rời đi rồi sao?”

Giang Vãn nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì nhận ra người vừa nói chính là Ngọc Giao, quán quân giành vị trí số một kiêm đội trưởng của nhóm nhạc vừa ra mắt trong chương trình tuyển chọn tài năng Chân Ngã.

Cô khẽ gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, mình đã quyết định xong rồi, thành thật xin lỗi cậu.”

Cho dù việc này không phải là tâm nguyện ban đầu của cô nhưng sự ra đi đột ngột này chắc chắn vẫn sẽ gây ra những ảnh hưởng không hề nhỏ đối với cả nhóm.

Trên thực tế, ngay cả khi cô không chủ động đề xuất rút lui thì nhà sản xuất Ngô Tú Tú cũng đời nào để cô thuận lợi gia nhập nhóm, thế nên việc này chỉ khác nhau ở chỗ là do chính miệng cô nói ra hay là đợi đến lúc bị cô ta ép công bố mà thôi.

Cô vốn chẳng có sở thích tự ngược đãi bản thân, thế nên một khi đã bị người ta gài bẫy tính kế thì cô tuyệt đối sẽ không chọn cách bao dung độ lượng để làm vừa lòng kẻ khác.

Ánh mắt Ngọc Giao vẫn giữ vẻ lạnh lùng xa cách, cô ấy cũng không lộ ra quá nhiều cảm xúc trước câu trả lời này mà chỉ thờ ơ buông một câu: “Hi vọng cậu sẽ không phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay.”

Chắc chắn là không.

Bản thân cô sẽ không bao giờ hối hận.

Giang Vãn tự nhủ thầm trong lòng như vậy để củng cố thêm ý chí của mình.

Sau khi trải qua một đêm dài chờ đợi ở sân bay, Giang Vãn đã lên chuyến bay sớm nhất trong ngày. Khi chiếc phi cơ lao vυ"t qua đường chân trời, nhìn ngắm ánh bình minh rực rỡ ngoài cửa sổ, lòng cô bỗng dâng lên một nỗi niềm xót xa xen lẫn bồi hồi, bởi dẫu sao cô cũng đã rời xa nơi này suốt ba trăm năm nên giờ đây có chút e ngại khi sắp sửa đối mặt với quê hương.

Nhưng khi cảm nhận được những tia linh khí nhỏ nhoi đang không ngừng nhảy múa nơi đầu ngón tay thì tâm trạng cô mới phần nào nhẹ nhõm trở lại.

Nhờ có chút linh khí hộ thân này nên việc làm ruộng sau khi về quê coi như đã được bảo đảm một phần, hơn nữa bản thân cô cũng đã có kinh nghiệm cày cấy suốt ba trăm năm ở giới tu chân nên có thể coi đây là công việc hoàn toàn đúng với chuyên môn của mình.

Chuyến bay hạ cánh xuống thành phố Vân Châu, sau đó cô phải mất thêm một tiếng đồng hồ ngồi tàu cao tốc mới tới được huyện Bình Dương, rồi từ trung tâm huyện lỵ lại tiếp tục bắt xe khách đường dài đến thị trấn La Hạ, sau cùng mới có thể thuê một chiếc xe ôm để di chuyển vào thôn Tú Thủy.

Nơi này quả thực có thể dùng bốn chữ hẻo lánh vô cùng để hình dung.

Vừa bước ra khỏi ga tàu cao tốc, Giang Vãn liền mở điện thoại lên để kiểm tra số dư tài khoản rồi quyết định gọi hẳn một chiếc xe taxi để đi thẳng về nhà: “Bác tài ơi, cho cháu về thôn Tú Thủy với ạ.”

Bác tài xế lái taxi khẽ gãi gãi đầu đầy vẻ bối rối: “Cái thôn Tú Thủy đó nằm ở đoạn nào thế cháu? Bác chỉ rành đường sá ở trên trung tâm huyện này thôi, hoặc nếu cháu muốn đến thị trấn nào thì bác còn biết đường chạy chứ còn mấy cái làng xã nhỏ lẻ dưới thị trấn thì bác chịu chết, không mò ra đường được đâu.”

Giang Vãn nghe vậy đành ngậm ngùi đổi ý: “Dạ, vậy bác chở cháu đến thị trấn La Hạ cũng được ạ.”

Gương mặt bác tài xế lập tức rạng rỡ hẳn lên, ông vui vẻ nhận lời ngay: “Được rồi, thị trấn La Hạ thì bác biết rất rõ, tuy đường đi hơi xa một chút nhưng ở đấy có một con suối nhỏ nổi tiếng lắm, chim hót hoa nở, phong cảnh hữu tình đẹp đẽ vô cùng.”

Nói xong, ông liền giúp Giang Vãn cất gọn hành lý vào cốp sau rồi đóng cửa xe lại và nhanh chóng nhấn ga cho xe lăn bánh.

Chiếc xe ô tô chạy xuyên qua vùng trung tâm huyện lỵ náo nhiệt đầy tiếng còi xe rồi rẽ hướng đi thẳng về phía nam. Cảnh vật ngoài cửa kính cũng dần thay đổi từ những khối nhà cao tầng san sát thành những dãy núi trùng điệp bao bọc xung quanh, thi thoảng bên lề đường mới xuất hiện vài nếp nhà tranh thưa thớt của người dân bản địa.

Vất vả lắm mới tới được địa phận thị trấn La Hạ, những tòa nhà cao tầng giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những ngôi nhà mái bằng thấp bé và trên gương mặt của mỗi người dân nơi đây đều tràn ngập nụ cười chất phác, đôn hậu.

Giang Vãn thanh toán tiền cước xong liền mở cửa bước xuống xe, cô rảo bước đi tới cạnh một người đàn ông đang dựng xe máy ở ven đường rồi cất tiếng hỏi: “Anh ơi, anh có chạy vào thôn Tú Thủy không ạ? Giá cả thế nào anh nhỉ?”

“Thôn Tú Thủy hả em, có chạy chứ, năm tệ nhé.”

Giang Vãn một tay xách chiếc va li to đùng, tay còn lại vịn vào đuôi xe rồi nhanh nhẹn sải chân trèo lên yên sau khiến anh lái xe ôm giật bắn cả mình, liền buột miệng cằn nhằn: “Này cô em ơi, em đi đứng kiểu gì mà liều mạng thế hả, phải để anh dùng dây chằng buộc chặt cái va li này lại vào đuôi xe đã rồi em mới leo lên ngồi chứ.”

Cô vội xua xua tay trấn an anh tài: “Không sao đâu mà anh ơi, sức lực của em lớn lắm, tự giữ được ạ.”

Đi được một quãng đường, anh lái xe ôm bắt đầu tò mò hỏi chuyện: “Cô em này, em vào cái thôn Tú Thủy kia để làm việc gì thế? Nơi đấy hẻo lánh và khuất nẻo lắm, nhìn cách ăn mặc lịch sự, hợp thời trang thế này của em thì trông chẳng giống người dân bản xứ ở vùng ấy chút nào.”

Giang Vãn chỉ nhẹ nhàng đáp lời cho qua chuyện: “Dạ, nhà em ở ngay trong thôn đó ạ.”

“Ồ, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong được nha cô em, hóa ra nhà em ở trong đó thật à. Anh thì là người ở thôn Phi Long ngay sát vách đây thôi.”

Giọng điệu của anh lái xe ôm lộ rõ vài phần kiêu hãnh và tự hào, bởi thôn Phi Long của bọn họ chính là ngôi làng phát triển nhất nhì trên khắp địa bàn thị trấn La Hạ này. Nơi đó có địa thế tựa sơn hướng thủy vô cùng đắc địa lại còn mở được thêm mấy nhà hàng nông trang kinh doanh rất khấm khá, năm nào thôn của anh cũng vinh dự có tên trong danh sách biểu dương khen thưởng của ban ngành thị trấn.

Nói xong, anh ta lén liếc nhìn biểu cảm của Giang Vãn qua chiếc gương chiếu hậu của xe máy thì thấy cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh và không nói một lời nào. Anh lái xe ôm chợt chột dạ tự trách bản thân đã quá khoe khoang, dù sao thôn Tú Thủy kia cũng là cái tên luôn bị bêu gương phê bình gay gắt trong các cuộc họp thường niên của thị trấn do toàn là những hộ nghèo bám trụ. Cứ chiếu theo nguyên văn lời của ông trưởng trấn nhận xét thì nơi ấy chính là cái kiểu: “Lười biếng không chịu tiến thủ, suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào ruộng đồng chứ chẳng biết tư duy làm kinh tế gì cả.”

Ý thức được điều đó nên anh lái xe ôm liền im bặt, không tiếp tục ba hoa về ngôi làng của mình nữa mà chỉ lẳng lặng tập trung cầm lái để đưa vị khách đường xa về nơi cần đến.