Chương 21: Nhà họ Cố ở Kinh thành

Kinh thành, bán đảo Lam Loan, nhà họ Cố.

Một người đàn ông trung niên mặc trang phục quản gia cất tiếng hỏi: “Tiên sinh vẫn không chịu ăn cơm sao?”

Người làm lắc đầu đáp: “Tiên sinh nói, bây giờ ngài ấy vẫn chưa muốn ăn.”

Quản gia Bạch thở dài một hơi: “Lui ra đi, gọi bác sĩ Lý chuẩn bị sẵn sàng để truyền dịch cho tiên sinh bất cứ lúc nào.”

Nếu tiên sinh vẫn không chịu ăn, bọn họ lại phải gọi bác sĩ tới truyền dịch dinh dưỡng.

Cố Hoài Xuyên vừa ôm thùng chuyển phát nhanh về đến nhà thì liền nghe thấy quản gia Bạch và người làm đang nói chuyện. Nhìn dáng vẻ sầu não của ông ấy, cậu ấy bèn hỏi: “Chú nhỏ vẫn không chịu ăn cơm sao?”

Quản gia Bạch nhìn thấy Cố Hoài Xuyên bước vào, ông ấy liền cúi người chào: “Cậu chủ, cậu đi khuyên tiên sinh đi, cứ không ăn uống như vậy thì không ổn đâu.”

Cố Hoài Xuyên nhét thùng xốp trong tay cho quản gia Bạch: “Chú Bạch, chú bảo đầu bếp làm xong mấy món này trước đi.”

Quản gia Bạch nhìn thùng xốp trong tay, bên trong là vài quả cà chua cùng hai quả cà tím. Mùi vị ngửi rất thơm, nhưng mà… cà chua và cà tím, chắc chắn tiên sinh cũng sẽ không ăn. Khoảng thời gian này, bọn họ đã thử qua mọi công thức nấu nướng, tiên sinh chỉ miễn cưỡng ăn hai miếng vào lúc sắp chết đói mà thôi.

Cố Hoài Xuyên bước lên tầng hai, gõ cửa phòng chú nhỏ, vẻ mặt vô cùng bất lực: “Chú nhỏ, chú ăn chút cơm đi, nếu không bà nội biết được lại phải lo lắng đấy.”

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng một lát, sau đó một giọng nói lạnh lùng xa cách vang lên: “Bên phía mẹ, chú sẽ nói rõ ràng với bà ấy, hiện giờ chú đang làm việc.”

Ý tứ ngầm chính là bảo Cố Hoài Xuyên đừng làm phiền anh.

Hiện tại Cố Thành cảm thấy cả người không còn chút sức lực nào, nhưng anh lại chẳng có chút hứng thú nào với thức ăn trong nhà. Cố Thành cũng biết con người thì phải ăn cơm, nhưng anh càng sợ hãi cảm giác vừa nuốt một miếng đã buồn nôn hơn.

Nghe thấy giọng nói của đứa cháu trai bên ngoài, anh càng không có sức để trả lời, chỉ đành lấy điện thoại ra nhắn tin cho bác sĩ gia đình: “Đến Lam Loan ngay bây giờ đi, mang theo cả dịch dinh dưỡng nữa.”

Cố Hoài Xuyên vốn mang tính cách trời không sợ đất không sợ, cho dù chú nhỏ có nói không ăn cơm, cậu ấy cũng không hề nao núng. Cố Hoài Xuyên trực tiếp đẩy cửa phòng ra, xốc nách chú nhỏ của mình đi ra ngoài: “Chú nhỏ, dạo này cháu mới kiếm được mấy loại rau củ ngon lắm, chú nếm thử xem.”

Cố Hoài Xuyên cũng cảm thấy thật kỳ diệu. Trưa nay cậu ấy nhận được một kiện hàng, sau khi mở ra thì phát hiện bên trong toàn là rau củ. Lúc này Cố Hoài Xuyên mới nhớ tới chuyện bản thân từng tùy tiện tặng siêu xe cho một người phát sóng trực tiếp, người đó đã liên lạc và nói muốn gửi tặng rau củ cho cậu ấy. Vốn dĩ Cố Hoài Xuyên chẳng thiếu thốn dăm ba loại đồ ăn vặt vãnh này, nhưng khi nghe đến rau củ, cậu ấy lại xui khiến thế nào mà để lại địa chỉ.

Buổi trưa sau khi nhận hàng, cậu ấy đã ăn thử một quả cà chua, mùi vị vô cùng thơm ngon. Thế là Cố Hoài Xuyên lập tức ôm số rau củ còn lại chạy đến nhà chú nhỏ. Cậu ấy có linh cảm, chắc chắn chú nhỏ sẽ thích những thứ này.

Vốn dĩ Cố Thành đã rất yếu ớt, bây giờ bị Cố Hoài Xuyên xốc nách lôi đi, anh chỉ có thể tức giận trong sự bất lực: “Buông chú ra, chú tự đi được.”

Đến phòng ăn, Cố Hoài Xuyên ấn Cố Thành ngồi xuống ghế, sau đó gọi người làm dọn món.

Quản gia Bạch đích thân bưng đồ ăn lên. Đó chỉ là hai món đơn giản gồm cà chua xào trứng và cà tím om dầu. Món ăn vừa được dọn ra, hương thơm đã xộc thẳng vào mũi, đánh thức cả vị giác lẫn khứu giác của con người.

Cố Thành liếc nhìn các món ăn trước mặt, mùi vị đúng là rất thơm. Thế nhưng anh cũng từng ăn qua vô số món ngon vật lạ, và không có ngoại lệ nào, tất cả đều vô cùng khó nuốt.

Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cháu trai và quản gia, Cố Thành im lặng một lát. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng cà chua nhỏ rồi đưa vào miệng.

Hương thơm của cà chua hòa quyện cùng mùi trứng gà, dưới ánh đèn sợi đốt lại càng trở nên óng ánh. Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, mọi nụ vị giác như bừng tỉnh, thi nhau thưởng thức chút hương vị tuyệt hảo này. Đại não Cố Thành phát ra mệnh lệnh mất kiểm soát, khiến bàn tay cầm đũa hết lần này tới lần khác gắp cà chua xào trứng đưa vào miệng.

Sau đó anh ngẩng đầu lên, đưa bát cho quản gia Bạch: “Xới cơm cho tôi, cảm ơn.”

Cơ thể quản gia Bạch hơi cứng đờ, tựa như không dám tin tiên sinh thực sự chịu ăn cơm rồi.

Cố Hoài Xuyên cũng đứng chôn chân tại chỗ. Cậu ấy có dự đoán được chú nhỏ sẽ ăn mấy món này, nhưng không ngờ tới, đối phương không chỉ ăn để no bụng, mà còn cực kỳ thích ăn!

Thấy quản gia đang đứng ngẩn người, Cố Thành nhíu mày. Anh tự đứng dậy đi vào bếp xới một bát cơm, sau đó quay lại phòng ăn, trộn cà chua xào trứng cùng cà tím om dầu với cơm rồi từng ngụm từng ngụm ăn sạch.

Bác sĩ Lý bước đến đúng vào lúc này.

Ông ấy là bác sĩ gia đình của nhà họ Cố. Vấn đề khiến ông ấy đau đầu nhất không phải là sức khỏe của ông bà chủ, mà là căn bệnh chán ăn của Cố Thành. Anh thường xuyên phải dựa vào dịch dinh dưỡng để duy trì mạng sống. Thời gian đầu còn có thể kiểm soát, thỉnh thoảng anh vẫn ăn chút cơm canh, nhưng hiện tại mọi thứ đã rơi vào bờ vực mất kiểm soát, cứ ngửi thấy mùi đồ ăn là Cố Thành lại muốn nôn.

Cơ thể Cố Thành ngày một gầy gò, với tư cách là bác sĩ gia đình, ông ấy cũng sốt ruột vô cùng. Hôm nay nhận được tin nhắn của tiên sinh, bác sĩ Lý lập tức xách hòm đồ nghề chạy đến nhà họ Cố, định bụng sẽ khuyên tiên sinh ăn chút cơm trước, nếu thực sự không được thì mới truyền dịch.

Vừa bước vào nhà họ Cố, ông ấy đã nhìn thấy Cố Thành đang ôm bát, từng ngụm từng ngụm ngấu nghiến nhai nuốt. Hai chiếc đĩa trước mặt anh chỉ còn sót lại chút nước canh thừa mứa. Bác sĩ Lý cầm không vững hộp y tế trên tay, để nó rơi loảng xoảng xuống đất.

Lúc này quản gia Bạch mới bừng tỉnh. Ông trời ơi, tiên sinh thực sự đang ăn cơm sao?

Ông ấy dụi dụi mắt, lại đưa tay véo Cố Hoài Xuyên đang đứng bên cạnh một cái. Mãi đến khi nghe thấy cậu ấy kêu oai oái hai tiếng, quản gia Bạch mới thốt lên kinh ngạc: “Tôi không nằm mơ, là thật, chuyện này là thật.”

Cố Hoài Xuyên bị đau nên lấy lại tinh thần: “Chú Bạch, chú véo cháu làm gì? Không phải chú nên tự véo bản thân mình sao?”

Cố Thành tiếp tục và cơm vào miệng. Nghe thấy động tĩnh bên tai, anh cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên. Thật ồn ào, vẫn là cơm ngon hơn.

Nhìn thấy Cố Thành ăn cơm, bác sĩ Lý vẫn còn giữ được lý trí. Ông ấy kéo kéo tay áo Cố Hoài Xuyên, hạ giọng hỏi nhỏ: “Tại sao bây giờ tiên sinh lại bắt đầu ăn cơm rồi?”

Cố Hoài Xuyên đáp: “Đều là công lao của rau củ đấy, loại rau củ này rất ngon.”

Bác sĩ Lý nhíu mày. Đầu bếp nhà họ Cố cũng từng thử nghiệm không ít loại rau củ, nếu một loại rau củ đơn giản có thể chữa khỏi bệnh cho một bệnh nhân mắc chứng chán ăn cấp độ nặng, vậy bọn họ còn cần ngày nào cũng nơm nớp lo sợ như thế này sao?

“Rau củ không có vấn đề gì chứ? Liệu có phải…”

Không thể trách ông ấy dùng suy nghĩ độc ác nhất để suy đoán, thân phận của tiên sinh rành rành ra đó, có biết bao nhiêu kẻ muốn anh chết. Bao gồm cả căn bệnh chán ăn này, cũng là do có người hãm hại nên anh mới ra nông nỗi như vậy.

Cố Hoài Xuyên cũng giật nảy mình: “Không… Không thể nào đâu.”

Bác sĩ Lý thấy bộ dạng không chắc chắn của cậu ấy thì lại càng lo lắng hơn: “Có còn thừa lại loại rau củ nào không? Tôi mang đi kiểm tra một chút.”

Ban nãy Cố Hoài Xuyên đã đưa toàn bộ rau củ cho quản gia Bạch, trên người cậu ấy không còn thừa lại chút nào, vì vậy cậu ấy bèn liếc nhìn quản gia Bạch.

Quản gia Bạch vỗ vỗ đùi: “Vẫn còn thừa một quả cà chua, tôi đi lấy đây.”

Ông ấy đi đến cạnh tủ lạnh, chuẩn bị lấy quả cà chua cuối cùng ra thì lại nhìn thấy Cố Thành ban nãy còn ngồi ăn cơm ở bàn ăn, giờ phút này đang đứng trước tủ lạnh, không biết đang làm gì.

Tiến lại gần hơn một chút, quản gia Bạch mới phát hiện trên tay anh đang cầm quả cà chua cuối cùng kia, miệng nhai nhóp nhép.

Quản gia Bạch quay đầu nhìn bác sĩ Lý cùng Cố Hoài Xuyên, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Cà chua… hết rồi.”

Cuối cùng phải mất biết bao nhiêu công sức, bác sĩ Lý mới xin lại được một chút cà chua cắn dở từ tay Cố Thành, chuẩn bị trắng đêm mang về kiểm tra.

Còn Cố Hoài Xuyên thì ngay trong đêm liên lạc với người phát sóng trực tiếp kia. Cậu ấy biết trên mạng không bán loại rau củ này, cho nên cậu ấy muốn xin một địa chỉ trực tiếp. Bất kể là ở tận đẩu tận đâu, cậu ấy nhất định phải mua thêm một ít mang về cho chú nhỏ của mình ăn!