- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 23: Đồng hồ điện thoại
Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
Chương 23: Đồng hồ điện thoại
Nhìn bóng lưng của Bành Đại Phi, cô có thể cảm nhận được niềm vui sướиɠ của cậu ấy thông qua từng bước chân nhảy nhót tung tăng.
Giang Vãn lại cúi xuống nhìn chiếc xô nhỏ của nhà mình trên mặt đất. Bên trong xô có vài con cua và ốc bươu, lại thêm một con cá diếc cỡ vừa.
Tối nay nhà cô có lộc ăn rồi.
Cô một tay dắt Giang Ninh, một tay xách xô, cất tiếng gọi với theo hai người phía trước: “Đi chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã đấy.”
Về đến nhà, Giang Nghi Hoa vô cùng hào hứng đi vào bếp. Giang Ninh cũng xí ngay chỗ ngồi nhóm lửa, hai anh em chuẩn bị trổ tài một phen trong bếp.
Giang Vãn lấy điện thoại ra rồi mở nhóm chat lên. Tin nhắn đặt hàng bên trong đã xuất hiện rất nhiều, cô cố tình quy định một khoảng thời gian cố định.
Khoảng mười hai giờ trưa mỗi ngày, cô sẽ gửi thông báo, nói rõ các loại rau củ sẽ bán vào ngày hôm sau. Kế tiếp mọi người trong nhóm sẽ bắt đầu đặt hàng, thời gian chốt đơn là năm giờ chiều. Làm như vậy sẽ thuận tiện cho việc quản lý hơn.
Cô mở ứng dụng ghi chú ra rồi ghi chép qua loa một chút. Bởi vì hôm nay có rất nhiều người không mua được ngô, cho nên số lượng đặt trước của món này cao chưa từng có, đã lên tới hơn một trăm năm mươi cân. Các loại rau củ khác cũng được đặt trước khoảng chừng một trăm cân.
Số lượng thành viên trong nhóm cuối cùng cũng phá vỡ con số một trăm, đạt đến hơn một trăm ba mươi người.
Ngoài ra, cô còn nhìn thấy một lời mời kết bạn mới, đối phương là một vị khách trong nhóm mua rau.
Phần ghi chú viết: “Rau củ có vấn đề, tôi muốn bàn bạc với cô một chút.”
Giang Vãn nhíu mày, bản thân cô là người rõ nhất rau củ nhà mình có vấn đề hay không. Lẽ nào là tống tiền?
Ôm thái độ hoài nghi, cô bấm đồng ý lời mời kết bạn, đồng thời nhắn lại một câu: [Chào cậu, xin hỏi rau củ có vấn đề gì vậy? Cậu có thể nói rõ hơn một chút được không?]
Đầu dây bên kia nhanh chóng trả lời lại: [Chào cô chủ Tiểu Giang, rau củ nhà cô đúng là quá có vấn đề rồi!]
[Vấn đề chính là, quá ngon.]
Cố Hoài Xuyên lấy được phương thức liên lạc từ chỗ Lâm Dư. Cậu ấy đã gửi lời mời kết bạn cho Giang Vãn rất nhiều lần nhưng lần nào cũng không được thông qua. Lần này cậu ấy đổi một câu ghi chú khác thì lập tức được chấp nhận ngay.
Cố Hoài Xuyên thầm nghĩ, bản thân cậu ấy cũng quá đỗi thông minh rồi!
Giang Vãn im lặng cạn lời, cô không hiểu nổi tư duy này nhưng vẫn tỏ ra tôn trọng.
[Cô chủ Tiểu Giang, tôi muốn đặt trước năm mươi cân cà chua và năm mươi cân cà tím.]
Giang Vãn đang uống nước thì suýt chút nữa sặc chết: [Năm mươi cân? Cậu ăn hết được sao? Bây giờ đang là mùa hè, rau củ để hai ba ngày là hỏng rồi.]
Cố Hoài Xuyên ngẫm nghĩ một chút, hình như đúng là như vậy. Thế là cậu ấy lại nhắn tin tới: [Cô chủ Tiểu Giang, tôi có thể tự đến hái được không?]
Giang Vãn suy nghĩ một lát, làm như vậy cũng là giúp cô giảm bớt áp lực, vì thế cô vui vẻ trả lời: [Đương nhiên là được, khi nào cậu đến thì nhớ báo trước cho tôi một tiếng nhé.]
Cố Hoài Xuyên lập tức nhắn lại: [Ngày mai, ngày mai tôi sẽ đến.]
Nhìn thấy tin nhắn này, Giang Vãn nhịn không được bèn thốt lên cảm thán: “Thế này cũng gấp gáp quá rồi nhỉ?” Nhưng cô vẫn nghiêm túc gõ chữ đáp lại: [Được.]
Bữa tối có món ốc bươu xào cay, cua hấp và cá diếc kho tộ, ăn kèm với một chút rau xanh ngoài ruộng, hương vị phải gọi là vô cùng thanh mát sảng khoái.
Giang Vãn chụp một bức ảnh rồi đăng lên dòng trạng thái trên WeChat, cô gọi nó bằng cái tên thật mĩ miều là chia sẻ cuộc sống.
Ngay lập tức, Tɧẩʍ ɖυ Du đã bình luận lại: [Vãn Vãn, nhìn kỹ bức ảnh thì thấy có rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng tại sao cậu chụp lại chẳng có chút cảm giác nghệ thuật nào vậy?]
Giang Vãn hầm hừ nhắn lại: [He he, cậu chẳng biết thưởng thức cái đẹp gì cả!]
Sau đó cô đặt điện thoại xuống, việc ăn cơm mới là chuyện quan trọng nhất.
Giang Nghi Hoa và Giang Ninh nhìn đồ ăn trên bàn mà nuốt nước bọt ực ực. Chỉ chờ Giang Vãn vừa hô lên một tiếng: “Ăn cơm thôi!”, trên bàn ăn lập tức chỉ còn lại tàn ảnh của những chiếc đũa. Bà cụ và Giang Vãn nhìn hành động của hai anh em mà không nhịn được cười.
Hai người nhìn nhau một cái, sau đó cũng lặng lẽ gắp đồ ăn.
Nước suối trong vắt, cá được nuôi dưỡng cũng có thớ thịt cực kỳ mềm mịn. Khi ăn, cá diếc thế mà lại có vị ngọt thanh nhè nhẹ, thịt cua cũng rất tươi ngon. Có điều hiện tại cua vẫn còn quá nhỏ, lúc ăn không có nhiều thịt cho lắm.
Dòng suy nghĩ của Giang Vãn lan man đủ đường. Câu nói núi xanh nước biếc chính là núi vàng núi bạc quả thực rất cụ thể hóa. Chỉ là thị trấn La Hạ vẫn chưa thay đổi mô hình kiếm tiền, con đường phía trước hãy còn dài đằng đẵng…
Sáng sớm hôm sau, Giang Vãn đã kéo xe rau củ ra chợ. Vì cỏ dại ngoài ruộng lại mọc lên rậm rạp, thế nên hôm nay cả hai người Giang Nghi Hoa và Giang Ninh đều ở nhà để nhổ cỏ.
Không biết là do hiện tượng truyền miệng xuất hiện hay là do mọi người tin tưởng vào chất lượng rau củ, chỉ trong nửa tiếng đồng hồ, bốn trăm cân rau củ đã được bán sạch sành sanh.
Một bác gái vỗ vỗ đùi: “Tôi chỉ đi múa quảng trường nên đến muộn một lúc thôi mà? Sao lại hết sạch thế này, bé cưng nhà tôi vẫn đang đợi để ăn rau đấy.”
Một ông lão khác liếc nhìn bác ấy: “Bà không biết đặt trước trong nhóm chat à? Bây giờ chỉ có đặt trước thì mới giành được rau thôi. Cái đám thanh niên kia ấy mà, bình thường đi làm thì ngắc ngoải vật vờ, thế mà lúc giành mua rau lại chạy còn nhanh hơn cái thân già này nữa.”
Khóe miệng của một cô gái trẻ giật giật: “Ông ơi bác ơi, hai người đừng khiêm tốn nữa. Giành ghế trên xe buýt, cướp rau trong siêu thị, có ai cạnh tranh lại được với các người cao tuổi đâu chứ.”
Đám thanh niên bọn họ mua được rau củ, không phải cũng là nhờ cất công đến xếp hàng từ sớm hay sao. Bọn họ cũng hết cách rồi, nếu bỏ lỡ thời gian đặt mua trong nhóm chat thì chỉ đành chấp nhận đến xếp hàng trực tiếp mà thôi.
Nghe nhắc đến chuyện đặt trước, bác gái nhịn không được bèn hỏi: “Rau củ đặt trước, cô chủ sẽ không nhét cả hàng hỏng vào đấy chứ? Trước đây tôi đi siêu thị và ra chợ mua rau, mấy loại đóng gói sẵn đó luôn có lẫn rau thối bên trong.”
Câu nói này vừa thốt ra, có vài người xung quanh cũng mang chung một nỗi thắc mắc. Bọn họ đương nhiên biết đặt hàng qua mạng thì không cần phải tranh giành, nhưng mua hàng trực tiếp lại có thể tự mình chọn lựa, như vậy vẫn khiến người ta yên tâm hơn.
Ông lão nhướng mày đáp lời: “Lúc trước tôi cũng có nghi ngờ như vậy, nhưng sau đó vì thực sự lười ngày nào cũng phải đến xếp hàng nên tôi đã đặt mua luôn. Mọi người đoán xem kết quả thế nào?”
Ông lão cố tình tỏ vẻ bí hiểm rồi dừng lại một lát. Mấy người xung quanh vội vàng truy hỏi: “Ông mau nói đi, kết quả thế nào hả?”
Nhìn vẻ mặt nóng lòng của mọi người, ông lão cũng không úp mở nữa: “Rau củ đặt mua trước không hề có chút hư hỏng nào cả, giống y như đúc hàng mà cô tự tay mua trực tiếp luôn.”
“Vậy ngày mai tôi cũng phải đặt trước mới được.”
“Tôi cũng thế, ngày mai tôi cũng phải đặt mua trước.”
Sau khi bán hết rau củ, Giang Vãn chuẩn bị đi mua một chiếc điện thoại di động, một chiếc máy tính bảng và hai chiếc đồng hồ điện thoại.
Hôm nay người ta cũng sẽ đến lắp đặt mạng Wi-Fi ở nhà như đã hẹn. Cô có thể mua cho bà cụ một chiếc điện thoại thông minh, như vậy bà ấy có thể lướt xem các video ngắn, dù sao thì cũng tốt hơn việc cứ ngồi buồn chán trước tivi xem phim.
Cô còn định mua cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một chiếc đồng hồ điện thoại. Có thứ này rồi, cho dù hai anh em có đi ra ngoài chơi, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là chúng biết đường về, thuận tiện hơn nhiều so với việc chạy khắp đồi núi để tìm người như ngày hôm qua.
Mua máy tính bảng là để hai đứa nhỏ có thể ở nhà học thêm vài kiến thức thông qua các giáo viên dạy học trên mạng.
Tình hình của Giang Ninh vẫn coi như ổn định, kỳ nghỉ hè kết thúc là cô bé sẽ đến trường đi học. Trạng thái của Giang Nghi Hoa lại khá phức tạp, cậu ấy chỉ có thể học ở trường học đặc biệt. Thế nhưng trường học đặc biệt gần nhất cũng nằm trên thành phố, lái xe phải mất tận ba tiếng đồng hồ. So với việc để cậu ấy đến đó, Giang Vãn càng hy vọng cậu ấy có thể học hỏi kiến thức thông qua máy tính bảng, để cậu ấy ở nhà cũng khiến mọi người yên tâm hơn một chút.
Sau khi mua xong các thiết bị điện tử, cô lại đăng ký làm thẻ SIM cho Giang Nghi Hoa và Giang Ninh, kế tiếp Giang Vãn vui vẻ lái chiếc xe ba gác nhỏ của mình trở về nhà.
Căn nhà hai tầng lọt vào tầm mắt của cô. Hai đứa nhỏ Giang Nghi Hoa và Giang Ninh đang ngồi xổm nhổ cỏ ngoài ruộng, bên cạnh mỗi người đều đặt một chiếc sọt tre, tựa như đang thi xem ai nhổ được nhiều cỏ hơn vậy.
Giang Nghi Hoa nhổ cỏ rất nhanh, nhưng thỉnh thoảng cậu ấy lại lén ném một ít sang sọt tre của em gái. Thân hình Giang Ninh nhỏ bé nên không phát hiện ra, cô bé còn tưởng bản thân đã đuổi kịp anh trai, bèn giơ hai tay lên đung đưa: “Em cũng lợi hại giống anh hai!”
Bà cụ bưng một quả dưa hấu thả vào trong giỏ tre, sau đó bà ấy chậm rãi thả giỏ xuống giếng nước: “Hoa Hoa, Ninh Ninh, đợi một lát nữa chúng ta ăn dưa hấu ướp lạnh nhé!”
“Vâng ạ! Bà nội ơi, đợi chị gái về rồi chúng ta cùng ăn nhé!”
“Được được được, đợi Vãn Vãn về rồi cả nhà mình cùng ăn.”
Nghe thấy tiếng còi xe, Giang Nghi Hoa là người đầu tiên vứt nắm cỏ dại trong tay xuống: “Chị gái! Chị gái về rồi kìa!”
Giang Ninh cũng chạy lon ton trên ruộng: “Là chị gái về rồi, hôm nay chị đi lâu quá trời luôn.”
Giang Vãn dở khóc dở cười, cô thúc giục hai anh em đi rửa tay, sau đó lấy đồng hồ điện thoại ra đeo lên tay cho hai đứa: “Sau này các em có thể dùng cái này để liên lạc với chị và bà nội nhé, chị đã lưu số điện thoại vào trong đó rồi.”
Giang Ninh nhìn chiếc đồng hồ màu hồng nhạt, cô bé ngay cả chớp mắt cũng không nỡ: “Chị ơi, đây là đồng hồ điện thoại ạ?”
Giang Nghi Hoa vỗ vỗ đầu em gái: “Em gái ngốc, cái này đương nhiên là đồng hồ điện thoại rồi.”
Giang Vãn lấy quyển sách hướng dẫn sử dụng ra rồi đưa cho hai anh em: “Hoa Hoa, em đưa em gái đi xem hướng dẫn sử dụng của đồng hồ nhé. Có chữ nào không hiểu thì ra hỏi chị.”
Hồi nhỏ Giang Nghi Hoa từng được đi học, cậu ấy còn thông minh đến mức nhảy cóc mấy lớp. Những đứa trẻ bảy tuổi khác vẫn còn đang học lớp một, cậu ấy đã ngồi học lớp ba. Đáng tiếc trớ trêu thay, tạo hóa lại cứ thích trêu ngươi con người.
Giang Nghi Hoa cầm sách hướng dẫn, nắm tay Giang Ninh đi vào trong phòng: “Em gái, anh dạy em cách dùng đồng hồ điện thoại này.”
Đợi hai đứa nhỏ rời đi, Giang Vãn lại lấy một chiếc điện thoại thông minh ra, cô đổi thẻ SIM từ chiếc điện thoại cục gạch sang máy mới. Sau đó Giang Vãn đứng trước mặt bà cụ, bắt đầu dạy bà ấy cách nhắn tin trên WeChat, cách thanh toán, cách lướt xem video cũng như cách đăng tải video.
Bà cụ nhìn thấy chiếc điện thoại thông minh thì giật nảy mình: “Vãn Vãn, cháu mua mấy thứ này cho bà làm gì. Điện thoại của bà vẫn còn dùng tốt chán, mua thêm lại tốn tiền lãng phí.”
Giang Vãn ngồi với dáng vẻ nghiêm chỉnh: “Bà nội, cuộc sống của cả nhà chúng ta đều đang trở nên tốt đẹp hơn, bà không được phép kéo chân mọi người đâu đấy.”
Tần A Nguyệt nhìn nét mặt vô cùng nghiêm túc của Giang Vãn, bà ấy sững sờ một lát: “Được được được, bà nội sẽ học. Bà cũng được dùng điện thoại thông minh rồi này, tất cả là nhờ vào đứa cháu gái ngoan ngoãn của bà cả.”
Nói rồi bà ấy thầm thở dài. Chao ôi, nếu như hai vợ chồng Quốc Cường vẫn còn sống thì tốt biết mấy. Nhìn thấy dáng vẻ lúc này của Vãn Vãn, chắc chắn bọn họ cũng sẽ vô cùng vui mừng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 23: Đồng hồ điện thoại