- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 28: Tuyển nhân công
Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
Chương 28: Tuyển nhân công
Tốc độ tập hợp người của Giang Phúc Xuyên rất nhanh. Mọi người vừa mới ăn xong bữa tối, trong sân nhỏ đã tụ tập chật ních mấy chục người.
Rất nhiều người Giang Vãn đều có ấn tượng, nhưng cô lại không thể gọi đúng tên.
Trong sân vô cùng ồn ào, mọi người đứng tụ tập lại với nhau dăm ba người trò chuyện rôm rả.
Tần A Nguyệt có chút khó hiểu bèn lên tiếng hỏi Giang Vãn: “Vãn Vãn, là cháu gọi bọn họ đến đây sao?”
Giang Vãn chớp mắt với bà cụ: “Bà nội, những người này đều đến giúp nhà mình nhổ cỏ ở núi phía sau. Cháu nhờ trưởng thôn giúp đỡ tuyển chọn. Bà xem giúp cháu xem những người này có được không ạ.”
"Dĩ nhiên là được rồi, chỉ cần chịu làm là được. Chú Phúc Xuyên của cháu đã bận tâm rồi." Bà cụ đưa mắt nhìn những người trong sân, tất cả đều là người quen cũ, không có kẻ nào lười biếng hay gian xảo.
Có thể thấy Giang Phúc Xuyên cũng đã để tâm đến chuyện này.
Giang Phúc Xuyên cũng bước tới vào lúc này: "Giang Vãn, cháu xem những người này có được không? Cân nhắc đến việc đồi núi nhà cháu tương đối rộng, thời gian lại gấp rút nên chú đã chọn hơi nhiều người một chút, nhưng chú bảo đảm sẽ dọn dẹp núi phía sau cho cháu sạch sẽ tươm tất."
Hiện tại ông ấy cũng có phần hối hận. Lúc lựa chọn người, ông ấy hận không thể chọn toàn bộ những hộ gia đình khó khăn trong thôn vào danh sách. Cuối cùng ông ấy vẫn phải chọn lọc một phen, nhặt ra được hơn ba mươi người.
Làm như vậy thì tiền công chắc chắn sẽ không hề thấp. Mặc dù ngoài mặt Giang Vãn không thể hiện điều gì, nhưng làm ông chủ thì ai chẳng muốn trả mức lương thấp nhất để thu về lợi ích lớn nhất, do đó ông ấy có chút lo lắng sợ Giang Vãn sẽ tức giận.
"Chú Phúc Xuyên, cháu chắc chắn là tin tưởng chú. Tổng cộng có bao nhiêu người vậy chú? Số lượng người nhổ cỏ và gánh đồ lần lượt là bao nhiêu để cháu còn chuẩn bị tiền công ạ."
Đám đông đứng chen chúc sát vào nhau khiến Giang Vãn cũng đếm không xuể.
"Nhổ cỏ có hai mươi người, gánh đồ có mười lăm người. Tổng cộng là ba mươi lăm người." Giang Phúc Xuyên lấy một cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, trên đó ghi chép tên tuổi của không ít người.
Giang Vãn đón lấy danh sách rồi nhìn lướt qua. Quả nhiên làm việc là phải có sổ sách ghi chép, chú Phúc Xuyên làm điểm này vô cùng tốt.
"Cháu gái Vãn Vãn à, nhà cháu thật sự cần nhiều người nhổ cỏ đến vậy sao? Mức lương lại còn cao như vậy nữa?"
Người lên tiếng là Trần Ái Cúc. Ban đầu lúc nghe trưởng thôn nói Giang Vãn cần người nhổ cỏ, bà ấy còn tưởng chỉ cần vài người, bây giờ nhìn lại sao lại đông đúc thế này?
Bà ấy đưa mắt nhìn những người xung quanh, ai nấy đều có sức khỏe vạm vỡ hơn bà ấy. Liệu cháu gái Vãn Vãn có từ chối nhận mình hay không?
"Đúng vậy đó Vãn Vãn à, cháu đừng có lừa gạt mấy người già chúng ta đấy nhé."
"Nhổ cỏ thật sự được một trăm sáu mươi tệ sao? Gánh đồ được hai trăm sáu mươi tệ ư?"
Chỉ trong chớp mắt, trong sân nhỏ giống hệt như nồi nước sôi trào. Chỉ là do trưởng thôn đến tìm người, bọn họ dĩ nhiên tin tưởng vào nhân phẩm của trưởng thôn. Thế nhưng Giang Vãn chưa đưa ra lời chắc chắn nên trong lòng bọn họ vẫn lơ lửng không yên.
"Được rồi, mọi người im lặng chút đi. Ồn ào náo động thì còn ra thể thống gì nữa, để Giang Vãn nói cho mọi người nghe." Giang Phúc Xuyên trừng mắt liếc nhìn những người hùa theo ầm ĩ đầu tiên, sau đó ông ấy ra hiệu cho Giang Vãn lên tiếng.
Giang Vãn đưa mắt nhìn lướt qua những người trong sân. Bọn họ thoạt nhìn đều chừng năm sáu mươi tuổi, trên đầu không ít người đã điểm xuyết những sợi tóc bạc trắng.
Những người quanh năm làm việc ngoài đồng ruộng già đi nhanh hơn nhiều so với người bình thường. Theo như cô biết, người lên tiếng đầu tiên là Trần Ái Cúc năm nay cũng mới vừa tròn năm mươi tuổi.
"Mọi người cứ yên tâm, cháu chắc chắn sẽ không lừa gạt các vị chú thím, ông bà đâu ạ. Mọi người cũng là người do trưởng thôn Giang tìm đến nên cháu vô cùng tin tưởng vào nhân phẩm của mọi người. Cháu sẽ nói tóm tắt qua về những điều cần chú ý cũng như thời gian làm việc."
Giang Vãn nhìn thời tiết mấy ngày nay, trời cũng khá nóng bức. Cô ước tính thời gian làm việc một lúc rồi nói: "Thời gian làm việc buổi sáng bắt đầu từ bảy giờ đến mười một giờ, buổi chiều bắt đầu từ ba giờ đến bảy giờ, tổng thời gian làm việc là tám tiếng. Chúng ta cố gắng tránh lúc mặt trời nắng gắt nhất. Mỗi ngày cháu sẽ bao hai bữa ăn trưa và tối, mọi người tự mang theo bát đũa. Trong thời gian làm việc không được tụ tập vui chơi, cấm tuyệt đối việc lén lút ăn trộm đồ đạc trên núi. Mọi người có thể nghỉ ngơi hợp lý, nhưng không được lười biếng quá lâu. Sau này trái cây trên núi vẫn cần nhờ mọi người thu hoạch giúp, vì vậy những người làm việc chăm chỉ sẽ được ưu tiên. Nếu phát hiện ai hay lười biếng, táy máy chân tay không sạch sẽ, sau này cháu sẽ không bao giờ thuê mướn nữa."
Cuối cùng, cô mới nhắc đến vấn đề mà mọi người quan tâm nhất: "Công nhổ cỏ là một trăm sáu mươi tệ một ngày, gánh đồ là hai trăm sáu mươi tệ một ngày. Lương làm thêm giờ sẽ tính gấp rưỡi."
Trần Ái Cúc dường như không dám tin đây là sự thật, khuôn mặt bà ấy tràn ngập nụ cười tươi rói: "Cháu gái Vãn Vãn à, những lời cháu nói đều là thật sao? Mỗi ngày chỉ làm việc tám tiếng đồng hồ mà còn có cả tiền tăng ca nữa ư?"
"Ây da, cháu gái Vãn Vãn còn biết suy nghĩ cho chúng ta nữa, tránh được khoảng thời gian mặt trời nắng gắt nhất."
"Làm thêm giờ còn được nhận tiền tăng ca ư? Cháu gái Vãn Vãn thật sự rất có lương tâm."
"Đúng vậy đó, thành ra lại khiến cháu gái Vãn Vãn chịu thiệt thòi rồi. Con bé còn bao ăn tận hai bữa. Lúc trước tôi lên thị trấn vác xi măng, một ngày chỉ được tám mươi tệ mà còn chẳng được bao cơm đâu."
Mọi người trong sân ríu rít thảo luận sôi nổi. Cuối cùng vẫn là Đàm Tú Sơn bước ra. Bà ấy đưa mắt nhìn một vòng những người trong sân rồi cất giọng: "Mọi người đừng chỉ chăm chăm nghĩ đến tiền công, thay vào đó hãy ghi nhớ kỹ những yêu cầu kia. Vãn Vãn đối xử tốt với chúng ta như vậy, con bé biết nghĩ cho đám người già trong thôn chúng ta, mọi người tuyệt đối đừng để Vãn Vãn phải chịu thiệt thòi đấy."
"Chuyện đó là dĩ nhiên rồi. Nếu như phát hiện kẻ nào dám lười biếng hay táy máy chân tay, tôi sẽ là người đầu tiên đá kẻ đó ra khỏi đội ngũ của chúng ta."
Giang Vãn dở khóc dở cười nhìn mọi người bàn tán: "Đây cũng là lần đầu tiên cháu chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với vườn cây ăn quả ở núi phía sau, hy vọng mọi người cùng nhau nỗ lực. Nếu cháu có điểm nào làm không tốt, mong mọi người hãy rộng lượng bỏ qua và đóng góp ý kiến cho cháu ạ."
"Được được được, chỉ cần cháu gái Vãn Vãn không chê bai chúng ta thì chúng ta đã vô cùng mãn nguyện rồi. Cháu cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc vườn tược nhà cháu giống hệt như đất đai nhà mình."
Sau đó cô đưa mắt nhìn Đàm Tú Sơn: "Bà Tú Sơn à, bà chỉ cần giúp cháu bẻ ngô là được rồi. Kế tiếp thì việc nấu hai bữa cơm mỗi ngày, bà và bà nội, cùng với Hoa Hoa và Ninh Ninh cùng nhau làm, như vậy có được không ạ? Cháu sẽ trả bà mức lương hai trăm sáu mươi tệ một ngày."
Đàm Tú Sơn bị niềm vui to lớn này làm cho choáng váng đầu óc: "Vãn Vãn, cháu nói thật sao? Bà không cần mức lương cao đến thế đâu. Việc nấu ăn thì có gì khó khăn cơ chứ, hơn nữa còn có nhiều người phụ giúp bà như vậy cơ mà."
Giang Nghi Hoa và Giang Ninh, hai đứa trẻ nhỏ chạy ùa ra. Mỗi đứa kéo một bên ống tay áo của Đàm Tú Sơn: "Bà Tú Sơn ơi, bà nấu ăn ngon lắm ạ. Hoa Hoa thích món bà nấu nhất."
"Ninh Ninh cũng thích ăn cơm do bà Tú Sơn nấu ạ."
Tần A Nguyệt khẽ lau nước mắt: "Tú Sơn à, bà cứ nhận lời Vãn Vãn đi. Những sự giúp đỡ của bà dành cho chúng tôi trước đây, tôi dù có nhắm mắt xuôi tay cũng không thể nào quên."
Khoảng thời gian trước bà cụ bị ốm phải nằm liệt giường, Đàm Tú Sơn đã đến nhà nấu cơm mấy bận, vườn rau trong nhà cũng được bà ấy dọn dẹp giúp. Không những bà ấy đến giúp đỡ mà Kiến Quốc cũng góp không ít công sức. Hai vợ chồng bọn họ chính là ân nhân cứu mạng của nhà họ Giang.
Tài nghệ làm món cơm rang trứng cà chua, giặt giũ phơi phóng quần áo và dọn dẹp nhà cửa của Giang Nghi Hoa cũng đều do một tay Đàm Tú Sơn truyền dạy.
Sự tận tâm thật sự đã đạt đến mức tận cùng.
Giang Vãn chứng kiến cảnh này cũng lên tiếng khuyên nhủ: "Bà Tú Sơn à, công việc này không hề nhẹ nhàng đâu ạ. Bà phải nấu cơm cho hơn ba mươi người ăn, e là bẻ xong ngô là đã phải bắt đầu bận rộn rồi. Giao công việc này cho bà thì cháu cũng rất yên tâm. Còn có cả Hoa Hoa nữa, nhân tiện cho em ấy đi theo bà học hỏi thêm chút tay nghề bếp núc."
Thời còn trẻ, Đàm Tú Sơn từng là phụ bếp trong dịch vụ chuyên nấu cỗ trọn gói ở nông thôn. Bà ấy am hiểu rất nhiều món ăn nên kỹ năng nấu nướng dĩ nhiên là khỏi phải bàn cãi.
Gạo gần đây mọi người phát hiện ra Giang Nghi Hoa có chút năng khiếu trên con đường nấu ăn, thế nên đi theo học hỏi bà ấy là quá hợp lý.
"Được được được, tới lúc đó bà sẽ dốc lòng dạy dỗ Hoa Hoa."
Giang Nghi Hoa chạy tót vào trong nhà, bốc một nắm kẹo sữa thỏ trắng rồi nhét thẳng vào tay Đàm Tú Sơn: "Bà Tú Sơn ơi, bà ăn kẹo đi ạ. Sau này cháu nhất định sẽ chăm chỉ học hỏi bà."
Giang Ninh cũng học theo dáng vẻ ấy, cô bé chạy vào phòng bốc một nắm kẹo rồi đưa cho Tần A Nguyệt: "Bà nội, cháu nhất định sẽ học cách nhóm lửa từ bà ạ."
Hành động này lập tức khiến mọi người được một phen cười đùa vui vẻ. Tần A Nguyệt đưa tay điểm nhẹ lên chóp mũi của Giang Ninh: "Cái con bé quỷ lanh lợi này."
Bầu không khí tại hiện trường vô cùng náo nhiệt. Tần A Nguyệt bưng mấy quả dưa hấu ra, cắt thành từng miếng nhỏ ngay trước mặt mọi người rồi mời tất cả cùng nếm thử: "Sau này mọi người hãy giúp đỡ lẫn nhau nhé. Chúng ta đều là người chung một thôn, nếu không chê bai thì chúng ta chính là người một nhà không có quan hệ ruột rà máu mủ."
"Trưởng thôn, mọi người tuyển người làm sao lại không gọi tôi vậy? Tôi cũng muốn kiếm tiền mà."
Một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí yên bình. Giang Phúc Xuyên đưa mắt nhìn sang, thì ra là gã đàn ông lười biếng nổi tiếng nhất thôn, Giang Đắc Quý.
"Đợi đến khi nào anh chịu khó trồng trọt đàng hoàng, không mang lợn con nhà nước trợ cấp ra gϊếŧ thịt ăn nữa, có thể tự nuôi sống bản thân thì tôi sẽ tìm việc làm cho anh."
Giang Phúc Xuyên tức đến mức thở hổn hển. Nếu nói đến những người nghèo khó khác, không phải do bệnh tật quấn thân thì cũng là vì nhà đông con cái, lại phải lo chuyện học hành nên tiền bạc không đủ, hoặc có thể do gánh chịu thiên tai khiến mùa màng thất bát.
Chỉ riêng Giang Đắc Quý là một ngoại lệ. Cả nhà gã đều là những kẻ lười biếng, không chịu làm ruộng cũng chẳng chịu đi làm thuê, suốt ngày chỉ mỏi mòn chờ đợi nhà nước phát tiền trợ cấp. Ngày nào gã cũng ăn mặc rách rưới hệt như kẻ ăn mày, không tắm rửa cũng chẳng thèm thay quần áo. Thỉnh thoảng gã lại chạy đến ủy ban thôn đi loanh quanh lượn lờ để xem có mót được thứ gì mang về hay không.
Nhà nước trợ cấp cho nhà gã vài con lợn con, muốn bọn họ nuôi lớn rồi mang đi bán kiếm tiền. Thế mà bọn họ thì hay rồi, lợn con buổi sáng vừa được mang về nhà thì buổi chiều đã trở thành đĩa thức ăn bày trên bàn.
Lại nói đến năm xưa khi vợ chồng Giang Quốc Cường vẫn còn sống, trái cây trong nhà thường xuyên không cánh mà bay. Mặc dù không bắt quả tang tận tay xem rốt cuộc là ai ăn trộm, thế nhưng trước cổng sân nhà Giang Đắc Quý lại tràn ngập vỏ quýt. Nếu có hỏi thì gã sẽ bảo là do bản thân tự bỏ tiền ra mua. Mọi người lại tiếp tục gặng hỏi, gã liền nghi ngờ mọi người khinh thường những hộ gia đình nghèo khó, không cho phép hộ nghèo mua quýt để ăn. Gã nằm lăn lộn ăn vạ trên mặt đất, cuối cùng vợ chồng Giang Quốc Cường còn phải bồi thường hẳn một giỏ quýt.
Kể từ đó, hai gia đình chẳng khác nào nước giếng không phạm nước sông. Bây giờ nhà họ Giang đang tuyển người làm, vậy mà gã vẫn dám vác mặt tới đây, đúng là loại người không biết xấu hổ.
Giang Phúc Xuyên phì nhổ một cái: "Mau cút cút cút đi cho khuất mắt, đừng có đứng ở đây làm mất mặt mũi."
Giang Đắc Quý nhếch mép, gã vội vàng tiến lên phía trước chộp lấy bốn năm sáu miếng dưa hấu rồi ôm trọn vào trong ngực. Gã vừa nhai ngấu nghiến vừa lên tiếng: "Chú Giang, chú của cháu ơi, chú là cán bộ thôn, sao chú lại có thể mang cặp kính màu nhìn người như thế chứ? Không cho phép cháu cải tà quy chính hay sao?"
Đàm Tú Sơn trừng mắt lườm gã một cái: "Cải tà quy chính ư? Ngay cả tắm còn chẳng thèm tắm mà đòi rửa sạch lòng dạ á? Bà phi."
Hiện tại Trần Ái Cúc cũng xem chuyện của nhà họ Giang giống hệt như chuyện của nhà mình: "Giang Đắc Quý, anh giữ chút thể diện đi, mặt dày tới đây ăn chực, anh không sợ no ứ ự mà chết à? Kêu anh lên núi làm việc, khéo anh lại treo lơ lửng trên cây ăn trộm hết sạch trái cây mà chẳng chịu làm nên trò trống gì."
Giang Đắc Quý cũng bắt đầu nổi giận. Gã vứt mạnh miếng dưa hấu trong tay xuống mặt đất, phần ruột dưa đỏ au văng tung tóe khắp nơi: "Con mụ thối tha kia, bà ăn nói cho cẩn thận một chút, bà thật sự tưởng tôi không dám đánh bà chắc?"
Tần A Nguyệt chứng kiến gã ném dưa hấu vung vãi khắp mặt đất, bà cụ tức giận đến mức thở dốc. Bà vội vơ lấy chiếc gậy dưới đất định xông lên đánh.
Mặc dù trí thông minh của Giang Nghi Hoa chỉ dừng lại ở mức bảy tuổi, thế nhưng cậu lại sở hữu dáng người cao lớn mét tám. Cậu siết chặt hai nắm đấm, hùng hổ muốn lao lên đánh nhau. Cậu vừa chạy vừa hét lớn: "Cái đồ xấu xa nhà ông, dám ức hϊếp dưa hấu nhà tôi."
Giang Vãn đưa tay ngăn cản Tần A Nguyệt và Giang Nghi Hoa. Cô dùng ánh mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn Giang Đắc Quý: "Nếu như một người có đầy đủ chân tay, tứ chi khỏe mạnh, có thể dùng chính đôi tay của mình để kiếm tiền, vậy mà còn mang ác ý lừa gạt tiền trợ cấp thì dù ở đâu cũng sẽ không được chào đón. Nhà tôi cũng giống như vậy, không bao giờ hoan nghênh loại sâu mọt này."
Giang Đắc Quý nghe thấy lời này, gã lập tức muốn xông lên đánh Giang Vãn: "Cái con ranh con khốn khϊếp, ông đây vẫn là chú của mày đấy, có loại người nào lại đi nói chuyện với chú mày thế hả?"
Nhìn gã hùng hổ xông tới, Giang Vãn khẽ niệm một câu thần chú. Sau đó chỉ thấy Giang Đắc Quý vô tình giẫm trúng vỏ dưa hấu do chính tay gã vứt xuống. Gã loạng choạng một nhịp, khuôn mặt úp thẳng xuống mặt đất.
Lúc ngẩng đầu lên, răng cửa của gã đã rụng lăn lóc dưới đất, khóe miệng vẫn còn rỉ máu tươi.
Những người trong sân lập tức nguôi giận. Từng người một khẽ nhoẻn miệng cười, ánh mắt nhìn Giang Đắc Quý đang nằm bẹp trên mặt đất hệt như đang nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ.
"Ây da, ngã chết tôi mất thôi. Mọi người còn cười cái gì nữa, mau đến đỡ tôi dậy đi chứ." Khuôn mặt Giang Đắc Quý bê bết toàn là nước dưa hấu màu đỏ, trên quần áo cũng dính đầy nước dưa hấu hòa quyện cùng bùn đất, bộ dạng thoạt nhìn vừa bẩn thỉu lại vô cùng gớm ghiếc.
Giang Phúc Xuyên lườm gã một cái: "Chưa chết thì mau cút về nhà đi, cái đồ làm mất mặt mũi. Ai mà thèm đỡ anh cơ chứ, lỡ bị anh ăn vạ cho đến chết thì sao."
Giang Vãn khẽ liếc nhìn gã, cô cất tiếng cười nhẹ: "Ồ, xem ra tứ chi của ông thực sự có vấn đề rồi, não bộ không còn chịu sự kiểm soát nữa đúng không? Vỏ dưa hấu do chính tay ông ném xuống mà ông còn có thể tự giẫm lên được. Đúng là điển hình cho loại người mù mắt mù cả tâm can mà."
Giang Đắc Quý nằm dưới đất rêи ɾỉ than vãn hồi lâu, thế nhưng gã phát hiện mọi người thật sự chỉ đang xem kịch vui chứ chẳng có một ai buồn quan tâm đến gã. Gã đành phải hung hăng trừng mắt lườm những người đang có mặt ở đó: "Mọi người cứ chờ đấy. Bây giờ mọi người khinh thường tôi, kiểu gì cũng sẽ có ngày mọi người phải quỳ gối quay lại cầu xin tôi."
Giang Vãn cười nhạo một tiếng: "Cầu xin ông làm gì cơ? Cầu xin ông dẫn chúng tôi đi làm ăn mày à?"
Cuối cùng Giang Đắc Quý cũng hậm hực rời đi. Mọi người ăn xong dưa hấu liền tự giác bắt tay vào dọn dẹp sân vườn nhỏ. Bọn họ bỗng chốc tràn ngập hy vọng vào tương lai. Quả dưa hấu này ngon đến vậy, chắc chắn những loại trái cây khác cũng sẽ không hề tồi tệ. Đến lúc bán được tiền, bản thân bọn họ cũng sẽ có tiền công rủng rỉnh.
Giang Phúc Xuyên mang vẻ mặt có chút lo lắng nhìn Giang Vãn: "Nếu như bên phía Giang Đắc Quý lại tiếp tục gây chuyện, cháu hãy báo cho chú biết, tuyệt đối đừng dễ dàng đôi co với gã. Dẫu sao gã ta cũng là đàn ông, sức vóc lớn hơn cháu nhiều."
Nói đến đây, bản thân ông ấy cũng cảm thấy bồn chồn. Nếu bảo bình thường Giang Đắc Quý hay táy máy trộm cắp vặt vãnh, dù có làm người khác chán ghét nhưng ít ra gã cũng sẽ không thật sự ra tay tổn thương người khác, chỉ e rằng chó cùng rứt giậu mà thôi.
Giang Vãn khẽ rủ đôi mắt đẹp: "Chú à, chú yên tâm đi, cháu tự có chừng mực."
Nếu như gã còn dám vác mặt đến khıêυ khí©h, chọc cho cô tức giận, vậy thì chỉ có thể trách mạng của gã quá tồi tệ mà thôi.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 28: Tuyển nhân công