- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 3: Bà nội, em trai và em gái
Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
Chương 3: Bà nội, em trai và em gái
Dù thôn Tú Thủy nằm ở nơi hẻo lánh, nhưng nhờ những chính sách hỗ trợ phát triển nông thôn của nhà nước trong mấy năm gần đây mà đường nhựa đã được trải tới tận cổng thôn. Điều này không chỉ giúp người dân đi lại thuận tiện hơn, mà việc mang nông sản tự trồng đi bán cũng dễ dàng phần nào.
Đến cổng thôn, Giang Vãn bước xuống xe rồi trả tiền. Cô lẳng lặng nhìn anh lái xe ôm quay đầu xe rồi nhanh chóng biến mất dạng. Cô rút điện thoại ra xem thì thấy đã bốn giờ rưỡi chiều, thầm nghĩ chắc cậu ấy cũng phải vội chạy về ăn cơm.
Trong ký ức của cô, nhà mình nằm ở tận cùng thôn Tú Thủy, ngay dưới chân núi, từ đây vẫn phải đi bộ thêm tầm mười phút nữa.
Cảm nhận được hơi ẩm mát lành trong không khí, Giang Vãn khẽ lắng lòng mình lại. Cô nhận thấy vô số luồng linh lực đang không ngừng vây quanh nhảy múa, cuối cùng từ từ len lỏi vào cơ thể mình.
Cô khẽ mỉm cười, xem ra vùng non xanh nước biếc nơi làng quê hẻo lánh này ẩn chứa không ít linh lực. Dẫu chẳng thể sánh bằng Giới tu chân, nhưng ít ra nơi này vẫn tốt hơn các thành phố lớn rất nhiều.
Giang Vãn kéo chiếc va li đi về phía nhà mình. Trên đường đi, cô bắt gặp vài bác nông dân vác cuốc đi làm đồng về hay mấy dì tay xách giỏ rau, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt hiếu kỳ về phía cô.
Một bác nông dân vác cuốc bỗng lên tiếng hỏi: "Ơ, đây chẳng phải là cháu gái nhà họ Giang đấy sao?”
“Cái gì cơ? Đứa con nhà họ Giang đấy à?”
“Chao ôi, con gái lớn thật là nhanh quá, suýt chút nữa tôi đã không nhận ra rồi. Cháu gái này, sao cháu lại về đây thế? Có phải năm nay tốt nghiệp rồi không, sao không ở lại thành phố lớn làm việc?”
Nhìn hai người lớn tuổi đứng trước mặt, Giang Vãn hơi ngẩn ra một chút rồi ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ, cháu là Giang Vãn, con gái của cha Giang Quốc Cường.”
“Hai bác là… Bà Tú Sơn và ông Kiến Quốc ạ?”
Giang Quốc Cường chính là cha của cô.
Thế nhưng ký ức về hai người già trước mắt này lại không mấy rõ ràng. Kể từ khi lên thành phố học đại học, cô rất hiếm khi về lại quê nhà, mỗi năm chỉ tranh thủ về hai đợt vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, lại chẳng mấy khi đi lại thăm hỏi họ hàng nên những người cô quen biết trong thôn cũng không được bao nhiêu.
Nghe Giang Vãn nói vậy, bà lão cười tươi đến mức híp cả mắt vào: "Đúng rồi đấy, không ngờ cháu vẫn còn nhớ rõ người già này. Chẳng bù cho thằng nhóc nhà tôi, suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào cái điện thoại, chẳng chịu bước chân ra khỏi cửa nửa bước, gặp ai cũng chịu chết không nhận ra.”
Ông cụ đứng bên cạnh cũng lên tiếng phụ họa theo: "Vãn Vãn đúng là có trí nhớ tốt thật đấy. Nhưng mà giờ cháu về đây có việc gì không, đáng lẽ cháu phải tốt nghiệp rồi chứ, sao lại không tìm việc làm ở trên thành phố?”
Giang Vãn có chút bất lực khẽ lắc đầu giải thích: "Cháu về để làm ruộng ạ, hơn nữa bà nội tuổi tác đã cao, cháu ở lại quê nhà chăm sóc bà cũng tiện hơn.”
Nghe được những lời này, bà lão khẽ vỗ vai Giang Vãn đầy vẻ tiếc nuối: "Gớm, lại nói nhảm rồi! Cháu là người đầu tiên trong cái thôn này đỗ đại học đấy, tự nhiên mò về đây làm ruộng làm gì cơ chứ? Thôi được rồi, không tán dóc nữa, cháu mau về nhà đi. Bà nội cháu dạo này lại đổ bệnh rồi, giờ này chắc vẫn đang nằm ở nhà đấy.”
Nghe thấy thế, Giang Vãn không dám nán lại trò chuyện nữa, cô vội vàng kéo chiếc va li rảo bước nhanh hơn.
Tần A Nguyệt chính là bà nội của cô. Thuở trẻ bà vốn phải làm lụng vất vả, làm nhiều việc nặng nhọc nên giờ đổ bệnh thoát vị đĩa đệm và gai cột sống. Bệnh tật hành hạ khiến bà ngồi không yên mà nằm cũng chẳng đành, lúc nào cũng phải duy trì uống thuốc để giảm đau.
Trước đây khi cha mẹ chưa qua đời, cuộc sống gia đình cô nhìn chung vẫn khá khẩm. Nhờ có một gian hàng kinh doanh nhỏ trên thị trấn, ngày nào cũng có đồng ra đồng vào nên tiền thuốc men cho bà vẫn có thể lo liệu được.
Nhưng giờ đây tình cảnh đã hoàn toàn khác. Cha mẹ đều đã mất, một người phải gồng gánh học đại học, một đứa nhỏ đang học tiểu học, lại thêm một người em trai khờ khạo chỉ có thể nuôi nấng ở nhà. Một đồng tiền giờ đây phải bẻ đôi để chi tiêu, nói chi đến khoản tiền mua thuốc men đắt đỏ cho bà.
Đi dọc theo con đường mòn nhỏ uốn lượn xuyên qua ngôi làng, nơi này trông còn xơ xác, tiêu điều hơn những gì cô tưởng tượng. Những ngôi nhà cấp bốn thấp lè tè nằm san sát, quanh nhà cỏ dại mọc um tùm do không có người dọn dẹp. Đã đến giờ cơm chiều mà cả xóm chỉ có lác đác vài làn khói bếp từ tốn bay lên.
Đi qua vài chục hộ gia đình, cô nhận ra phần lớn các ngôi nhà nếu không bỏ hoang thì cũng chỉ có những cụ già neo đơn thui thủi ra vào, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của bất kỳ người trẻ tuổi nào.
Nơi được xây sửa khang trang nhất ở đây chính là trụ sở Ủy ban thôn với tường gạch trát xi măng kiên cố. Trông tòa nhà có phần bề thế hơn hẳn nhưng lại hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh nghèo nàn của cả vùng quê.
Đi mãi cho đến tận cùng thôn, đi theo một con đường rải đầy sỏi nhỏ và băng qua một rặng tre xanh ngắt, cô mới nhìn thấy ngôi nhà thân thuộc trong ký ức của mình.
Đó là một ngôi nhà hai tầng nhỏ nhắn tường trắng ngói đỏ. Mỗi tầng đều thiết kế một gian phòng khách lớn cùng hai gian phòng ngủ phụ bên cạnh. Nhà bếp nằm tách biệt ở phía ngoài phòng ngủ, muốn ra đó phải đi qua một lối hành lang ngắn. Nhờ những năm trước cha mẹ làm ăn khấm khá có tích lũy tiền bạc nên căn nhà đã được trùng tu lại, nhờ vậy mà hiện tại trông vẫn kiên cố và tươm tất hơn nhiều so với nhà của những hộ khác trong vùng.
Phía hông nhà được quây lại bằng một hàng rào gỗ tạo thành một mảnh vườn rộng lớn. Bên trong trồng đủ các loại rau quả như dưa chuột, cà chua, cà tím, bí đỏ. Thế nhưng do thiếu bàn tay người chăm sóc nên đám cây cối trông đều có vẻ héo rũ, thiếu sức sống.
Phía sau nhà là một ngọn núi phủ cây cối xanh tươi, có một lối mòn nhỏ do bước chân người qua lại nhiều nên đã trơ ra lớp đất vàng, dọc hai bên đường cỏ dại mọc tràn lan. Đột nhiên, một người thanh niên từ trong bếp vội vàng chạy ra, trên tay bưng một chiếc bát nhỏ vang tiếng hỏi: "Bà ơi, tối nay chúng ta vẫn ăn món cà chua xào trứng ạ?”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vãn, chiếc bát trên tay cậu ấy bỗng tuột rơi xuống đất, phần trứng gà mới đập bên trong đổ lênh láng khắp sàn nhà.
Ngay sau đó, cậu ấy vội vã quay đầu chạy bạt mạng về phía phòng ngủ, không ngừng lớn tiếng reo hò: "Bà ơi, bà ơi! Là chị, chị về rồi!”
Trong giọng nói của cậu ấy chứa chan niềm vui sướиɠ và xúc động khôn tả.
Giang Vãn nhanh chóng bước theo chân cậu ấy vào gian phòng ngủ thì bắt gặp một cụ già đang nằm trên giường, trên người đắp một tấm chăn mỏng. Tiết trời tháng Bảy oi bức là thế nhưng khắp gian phòng lại nồng nặc một mùi ẩm mốc khó chịu.
Đồ đạc bày biện bên trong phòng cũng ít ỏi tới mức đáng thương, ngoài một chiếc tủ quần áo cùng chiếc giường gỗ cũ kỹ ra thì không còn bất kỳ vật dụng nào khác.
Cậu thanh niên vừa lớn tiếng kêu vang lúc nãy đã chạy đến bên mép giường. Cậu ấy nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy gộc của bà cụ, vừa xúc động vừa nghẹn ngào thốt lên: "Chị về rồi bà ơi.”
Cụ già khẽ hướng ánh mắt nhìn ra phía cửa phòng, đôi mắt mờ đυ.c bỗng chốc lóe lên một tia sáng ấm áp: "Vãn Vãn đấy phải không cháu? Có đúng là cháu đã về rồi không? Bà không phải đang nằm mơ đấy chứ?”
Giang Vãn bước nhanh tới bên giường, hốc mắt cô khẽ đỏ lên vì xúc động. Cô nắm chặt lấy bàn tay của bà nội mình rồi khẽ nói: "Vâng, là cháu đây bà nội, cháu là Vãn Vãn của bà đây, cháu đã về với bà rồi.”
Bà cụ xúc động cố gượng ngồi dậy, bà kéo lấy tay Giang Vãn rồi ân cần xoa nhẹ: "Về rồi, đúng là về thật rồi, Vãn Vãn của bà đã về rồi. Về là tốt rồi, cái con bé này, về mà chẳng chịu nhắn trước với bà một tiếng nào cả.”
Bà cụ nhìn sang người cháu trai đang đứng bên cạnh giường với gương mặt lấm lem nước mắt, liền dịu dàng vỗ vỗ vào lưng cậu ấy bảo: "Hoa Hoa ngoan, chị gái cháu đã về rồi, sao cháu lại khóc nhè thế này? Chẳng phải cháu là người thích chị gái nhất hay sao?”
Giang Nghi Hoa, tên ở nhà thường gọi là Hoa Hoa, chính là em trai của cô. Cậu ấy năm nay tuy đã mười tám tuổi đầu nhưng tâm trí lại chỉ mãi dừng ở độ tuổi lên bảy.
Trong ký ức của Giang Vãn, cậu em trai này vốn vô cùng ngoan ngoãn và biết nghe lời, người lớn bảo sao thì cậu làm vậy. Ngoại trừ việc đôi lúc đầu óc có phần chậm chạp, cách nói năng còn ngây ngô non nớt ra thì nhìn bề ngoài hoàn toàn không ai nhận ra cậu là một đứa trẻ có khuyết tật về trí tuệ.
Cậu em trai ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn Giang Vãn, nghẹn ngào nói: "Chị ơi, Hoa Hoa nhớ chị nhiều lắm.”
Giang Vãn khẽ dang tay ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy của em trai: "Chị cũng nhớ Hoa Hoa lắm, Hoa Hoa ngoan nào. Thế vừa nãy Hoa Hoa đang định vào bếp nấu món gì cho cả nhà thế?”
Nghe chị hỏi vậy, Giang Nghi Hoa lập tức nín khóc hẳn: "Là món cà chua xào trứng ạ! Hoa Hoa làm món này là ngon nhất nhà đấy, bà nội với em gái đều thích ăn lắm.”
Nói xong câu đó, cậu lại rụt rè, có chút băn khoăn liếc nhìn Giang Vãn hỏi nhỏ: "Liệu chị có thích ăn không ạ?”
Giang Vãn rút một tờ khăn giấy ra ân cần lau sạch những vệt nước mắt còn vương trên mặt cậu em: "Chị đương nhiên là thích rồi, Hoa Hoa nhà mình làm món gì cũng đều ngon cả.”
Còn chưa đợi Giang Nghi Hoa kịp hé môi cười tươi, từ phía ngoài sân đã vọng vào một tiếng gọi líu lo của trẻ con: "Bà ơi, anh ơi, con về rồi này! Hôm nay con ra ngoài nhặt được rõ là nhiều…”
Một bé gái nhỏ nhắn tay ôm một chiếc hũ nhựa chạy tót vào nhà, bên trong hũ chứa đầy xác của những con ve sầu. Vừa bước vào phòng, cô bé chợt sững người khi nhìn thấy sự xuất hiện của một người lạ mặt. Đứa trẻ luống cuống giấu vội chiếc hũ ra sau lưng, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi rụt rè đổ dồn về phía Giang Vãn.
“Chị… chị là ai thế ạ?”
Nhìn đứa nhỏ thấp bé trước mặt, Giang Vãn liền nhận ra ngay đây chính là em gái của mình, năm nay con bé mới tròn năm tuổi. Cô liền dịu dàng ngồi xổm xuống, chủ động dang rộng hai tay hướng về phía em gái: "Ninh Ninh ơi, chị là chị gái của em đây mà.”
Cô bé nhỏ nhắn có chút ngập ngừng không dám bước tới gần. Con bé hết ngoảnh đầu nhìn bà nội đang nằm trên giường lại quay sang nhìn người anh trai đứng bên cạnh, hoàn toàn không hiểu vì sao cả hai người họ đều đột nhiên bật khóc như vậy.
Nghĩ ngợi một lát, con bé liền dứt khoát lao lên gạt phắt đôi bàn tay của Giang Vãn ra rồi ấm ức nói: "Chị không phải chị gái của em! Chị đến làm cho cả anh trai và bà nội đều khóc nhè rồi, chị là người xấu!”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 3: Bà nội, em trai và em gái