Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 32: Ba tên trộm nhí

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cùng lúc đó, tại nhà họ Cố ở kinh thành.

Ánh trăng buông xuống, trang viên chìm trong vẻ tĩnh mịch như thường ngày, chỉ còn lại những ngọn đèn đường hai bên lối đi lát đá xanh vẫn đang thắp sáng, vô số con thiêu thân lao mình vào nguồn sáng rồi va đập đến mức choáng váng mặt mày.

“Nhỏ giọng chút đi, đừng để người ta phát hiện.”

“Ây, vậy thì em đừng có nói chuyện nữa.”

“Á, có thứ gì đó vừa đâm vào chân em.”

Mấy bóng người lén lút đi đến trước cửa biệt thự, nhìn chằm chằm vào chiếc khóa điện tử rồi rơi vào trầm tư: “Mật khẩu là gì ấy nhỉ?”

“Em biết, để em, để em.”

Liên tục nhập hai lần, mật khẩu đều hiển thị sai. Ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc khóa điện tử hắt lên khuôn mặt của mấy người họ, tái nhợt hệt như những bóng ma.

“Sao mật khẩu lại sai nhỉ? Lần trước tới đây, em nhớ rõ là mật khẩu này mà?”

“Không phải là chú nhỏ đã phát hiện ra rồi chứ?”

“Chắc không đến mức đấy đâu, anh đâu có thông minh đến vậy đâu?”

Mấy người tự cho là mình đang thì thầm to nhỏ, chẳng ngờ mọi hành động đã bị camera giám sát ngoài cửa ghi lại toàn bộ.

Khóa điện tử vang lên âm thanh: “Vào đi.”

Mấy người họ giật thót mình, ngay lập tức định ba chân bốn cẳng chuồn lẹ.

Ngay khoảnh khắc bọn họ chuẩn bị chạy thoát khỏi trang viên, cánh cổng sắt lớn bỗng đóng sầm lại, phát ra một tiếng vang thật lớn.

Cửa biệt thự mở ra, quản gia Bạch nở nụ cười tiêu chuẩn để lộ tám chiếc răng: “Các cậu chủ, mau vào đi, tiên sinh đã đợi các cậu một lúc lâu rồi.”

Cố Thanh Tùng đẩy Cố Hạc Đình, sau đó lại huých Kỷ Tường Minh. Ba người đưa mắt nhìn nhau, cúi gằm mặt, hai chân run lẩy bẩy bước vào trong.

Toàn bộ đèn trong biệt thự bật sáng. Cố Thành ngồi trên chiếc ghế sô pha bằng da thật màu đen, không nói một lời. Ánh mắt tĩnh lặng như nước quét qua ba người trước mặt, anh lạnh lùng lên tiếng: “Tới làm gì?”

Cố Thanh Tùng đan hai tay vào nhau: “Chú nhỏ, bọn… bọn cháu chỉ đến thăm chú thôi.”

Hai mắt Cố Hạc Đình sáng rỡ: “Đúng vậy, chú nhỏ, bọn cháu nhớ chú nên muốn đến thăm chú.”

Cố Thành vẫn im lặng không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn ba đứa cháu, sau đó gửi đoạn video trích xuất từ camera giám sát ngoài cửa vào nhóm chat gia đình, tag tên hai người anh trai và một người chị gái của mình đến đón người.

[Nửa đêm nửa hôm thập thò trước cửa, bị quản gia Bạch tóm gọn rồi, nhóc tỳ nhà ai thì tới dắt về đi.]

Cố Biên: [Ây dà, Thanh Tùng nhà anh sao lại ở chỗ em thế, cái thằng nhóc này, có phải đi trộm rau rồi không?]

Cố Ngộ: [Sao Hạc Đình cũng ở đó? Cái thằng ranh con này, lần trước Hoài Xuyên mua rau về, ngày nào nó cũng khóc lóc ầm ĩ đòi ăn, không ngờ nó lại lén lút chạy đến chỗ em lúc nửa đêm nửa hôm thế này.]

Cố Lị Na: [(icon liếc mắt) Mấy ông anh đừng diễn kịch nữa được không? Tường Minh nhà em bình thường ngoan ngoãn lắm, tại đua đòi theo hai thằng ranh con nhà mấy anh nên mới đi trộm rau đấy.]

Cố Ngộ: [Em gái nói gì vậy? Hạc Đình nhà anh cũng ngoan mà, chỉ trách Hoài Xuyên mua quá ít rau, lại còn mang đi biếu họ hàng nhiều như vậy, làm chúng ta chả còn lại bao nhiêu.]

Cố Biên: [@Cố Hoài Xuyên, Tiểu Xuyên à, chỗ cháu còn rau không, mấy đứa em ngày nào cũng gào khóc đòi ăn rau, bác cũng hết cách rồi.]

Sau đó, mấy người họ lại bàn tán sôi nổi trong một nhóm chat riêng tư.

Cố Biên: [Làm sao đây, bị tóm rồi, không trộm rau về được nữa.]

Cố Ngộ: [Anh thì biết làm thế nào, biết thế lần trước bảo mấy thằng ranh con đó trộm nhiều một chút, bây giờ thì hay rồi, người ta thì trăm hay không bằng tay quen, chúng nó thì lần một thành công, lần hai bị tóm.]

Cố Lị Na: [Đã bị tóm rồi thì trưa mai chúng ta đến đón người đi, mấy thằng ranh con kia có thể ăn chực thêm hai bữa, trưa mai chúng ta cũng tới ăn ké một bữa.]

Cố Ngộ: [Anh thấy được đấy, đến lúc đó dẫn cả chị dâu đi cùng, mọi người cùng đi.]…

Mấy người bọn họ vì muốn trộm rau mà còn đặc biệt lập hẳn một nhóm chat nhỏ. Chuyện này cũng do lúc trước Cố Hoài Xuyên chỉ mang biếu mỗi nhà mười cân rau, số còn lại đều bị cất kỹ trong kho lạnh để thỉnh thoảng mang một ít cho Cố Thành, giấu giếm cực kỳ cẩn thận.

Sau đó mấy người họ cũng thèm thuồng muốn chết, đám trẻ ở nhà cũng quậy phá ầm ĩ, đứa nào đứa nấy đều gào khóc đòi ăn rau.

Bọn họ cũng từng hỏi qua Cố Hoài Xuyên xem còn rau không, chẳng ngờ Cố Hoài Xuyên bảo rau củ nhà cô chủ Giang đã bị cậu ấy vơ vét sạch sẽ, cà chua, cà tím, mướp, dưa chuột, chẳng còn lại thứ gì.

Cuối cùng Cố Biên bị Cố Thanh Tùng ồn ào đến mức phiền phức, bèn nói thẳng với con trai: “Nhà chú nhỏ của con còn mấy trăm cân rau đấy, con tự đi mà trộm.”

Thế mà ba đứa trẻ lại thực sự rủ rê nhau tới nhà Cố Thành trộm mười mấy cân rau mang về.

Lúc đầu mấy người bọn họ còn bàn bạc riêng tư xem có nên đem rau trả lại không, sau đó Cố Lị Na trực tiếp mạnh miệng tuyên bố: “Trả lại á? Em đã ăn sạch rồi, chả còn gì để trả đâu.”

Sau vài ngày nơm nớp lo sợ, cảm thấy Cố Thành dường như không phát hiện ra, thế là bọn họ lại to gan lớn mật, xúi giục ba đứa trẻ tiếp tục đi trộm.

Bọn họ suy nghĩ vô cùng thoáng, chuyện giữa anh em trong nhà sao có thể gọi là trộm cắp được? Đó là quan tâm lẫn nhau mới đúng.

Nhà họ Cố.

Cố Thành nhìn ba đứa cháu đang đứng xếp hàng ngay ngắn trước mặt, lại liếc mắt nhìn nhóm chat gia đình đã im lìm, mấy người này đang tính toán chi ly đến mức tiếng bàn tính vang vọng vào tận tai anh rồi.

Bụng Kỷ Tường Minh sôi lên ùng ục, cậu bé hơi xấu hổ đưa tay xoa bụng.

Vành tai cũng đỏ bừng lên.

Thời gian gần đây, Cố Thành ăn uống điều độ hơn hẳn, người đã có thêm chút da thịt, sắc mặt trông cũng bình thường trở lại, nhờ vậy mà tâm trạng khá lên rất nhiều.

Quét mắt qua ba người trước mặt, anh đưa tay chỉ về phía tủ lạnh: “Trong đó có rau, đói thì tự xuống bếp, cấm lãng phí.”

Ba người vẫn còn hơi ngơ ngác, chẳng ai ngờ thái độ của Cố Thành lại thay đổi nhanh như vậy. Vừa nãy còn bảo tóm được ba tên trộm, bây giờ đã bảo bọn họ tự đi làm đồ ăn với số rau ngon lành kia.

Thấy ba người vẫn đang ngẩn tò te, quản gia Bạch không kìm được cười lên tiếng nhắc nhở: “Các cậu chủ, tiên sinh bảo các cậu mau đi chọn rau, đói bụng thì tự nấu cơm mà ăn.”

Cánh cửa lớn của biệt thự lại được mở ra, Cố Hoài Xuyên bước vào, miệng vẫn còn đang lầm bầm phàn nàn: “Chú nhỏ, chú đổi mật khẩu làm cháu không quen chút nào, nhập sai hai lần mới nhớ ra mật khẩu đúng.”

Ngay sau đó, nhìn thấy một hàng người đang đứng trong phòng khách, cậu ấy lập tức hiểu ra vấn đề: “Giỏi nhỉ, mấy kẻ trộm rau lần trước chính là các người đúng không.”

Vừa nói, cậu ấy vừa xắn tay áo lên, tát vào mông ba người mỗi đứa một cái bôm bốp: “Tuổi còn nhỏ mà đã tham ăn như thế, lại còn dám giành đồ ăn với chú nhỏ, đúng là xấu hổ chết đi được.”

Kỷ Tường Minh ôm mông: “Dựa vào đâu mà anh được sống cùng cậu, ngày nào cũng được ăn rau ngon như vậy, còn em thì phải sống với bố mẹ?”

Đầu óc Cố Thanh Tùng và Cố Hạc Đình bỗng chốc trở nên linh hoạt: “Đúng vậy, em cũng muốn sống cùng chú nhỏ, rau cỏ gì không quan trọng, em chỉ thích chú nhỏ thôi.”

“Em cũng thế, chú nhỏ, cho em sống cùng chú đi. Em không muốn nhìn thấy khuôn mặt già nua với cái tính tình nhạt nhẽo như cái máy của bố em nữa đâu.”

Cố Hoài Xuyên đét vào mông Cố Hạc Đình một cái: “Có ai ăn nói về bố như em không hả?”

Cố Hạc Đình ôm đầu: “Anh hai, nếu anh thích bố, vậy anh ra sống cùng bố đi, em sống cùng chú nhỏ.”

Cố Hoài Xuyên và Cố Hạc Đình là anh em ruột, hai người đương nhiên thân thiết hơn nhiều.

Chẳng qua năm xưa bố của cậu ấy là Cố Ngộ luôn bận rộn công việc, không có thời gian quản thúc con cái, chú nhỏ lại chỉ lớn hơn cậu ấy sáu tuổi, có thể coi như cậu ấy được một tay chú nhỏ nuôi lớn. Sau này thi đỗ vào Đại học A, trường học nằm khá gần nhà chú nhỏ, thế nên cậu ấy vẫn luôn ở lại đây.

Trong khoảng thời gian này, cậu ấy từng chứng kiến vô số lần chú nhỏ vì mắc chứng chán ăn mà phải mời bác sĩ đến, ngất xỉu, truyền dịch. Đều là người thân ruột thịt, thử hỏi ai có thể kìm lòng cho đặng?

Bây giờ thật vất vả mới tìm được một số loại rau củ mà chú nhỏ bằng lòng ăn, đương nhiên cậu ấy phải dành dụm toàn bộ những thứ này cho chú nhỏ rồi. Về phần những người khác, bọn họ đâu phải không ăn được cơm, cớ sao cứ nhất quyết giành giật từng miếng ăn với chú nhỏ cơ chứ.

Thấy Cố Hạc Đình còn dám lớn tiếng cãi lại mình, Cố Hoài Xuyên hừ lạnh: “He he, anh lại vừa mua thêm mấy trăm cân trái cây từ chỗ cô chủ Tiểu Giang. Nếu các người đã không chứa chấp nổi anh, vậy thì mấy thằng ranh con các người đừng hòng đυ.ng tới một miếng.”

Nghe cậu ấy nói vậy, Cố Thành ngồi trên sô pha bèn lấy điện thoại ra, chuyển khoản hai mươi vạn tệ vào thẻ ngân hàng của Cố Hoài Xuyên. Đương nhiên anh biết đứa cháu trai này luôn quan tâm đến mình, thế nên số trái cây kia anh phải nếm thử trước.

Sau đó anh quay sang nhìn mấy đứa ranh con: “Mau tự đi nấu cơm đi, còn không đi thì lên lầu đi ngủ, nhịn đói hết cho tôi.”

Cố Hạc Đình vội vàng ôm mông chạy vào bếp, trước khi đi còn không quên làm mặt quỷ với Cố Hoài Xuyên: “Không ăn thì không ăn, em chỉ thích ăn rau, chẳng thèm trái cây gì sất.”

Nào ngờ, Cố Hạc Đình trong tương lai lại vì trái cây mà thèm đến mức phát khóc. Mấy đồng bọn từng gây án cùng cậu bé đều có trái cây để ăn, duy chỉ có mình cậu bé là phải đứng nhìn thèm nhỏ dãi.

Cố Hoài Xuyên chia sẻ cửa hàng của Giang Vãn vào nhóm chat gia đình.

[@Tất cả thành viên, đây là cửa hàng của cô chủ Tiểu Giang, sẽ cập nhật và bổ sung sản phẩm vào những thời điểm không cố định, muốn ăn thì tự đi mua nhé, đừng có ngày nào cũng vác xác đến ăn chực lương thực của chú nhỏ.]

Cố Ngộ nhanh chóng trả lời: [Tiểu Xuyên, sao lại báo hết hàng rồi, có phải cháu mua được không?]

Cố Lị Na: [Đúng đấy, Tiểu Xuyên, cháu mua được hả? Cô trả gấp đôi để mua lại một ít nhé.]

Cố Biên: [Tiểu Xuyên, cháu mua có nhiều không? Hay là đổi thẳng địa chỉ nhận hàng sang nhà bác đi? Tủ lạnh nhà bác to lắm, chứa thoải mái.]

Cố Lị Na: [Anh cả, anh tính toán chi ly đến mức tiếng bàn tính vang vọng tận mặt em rồi đây này.]

Cố Hoài Xuyên: [Cháu cũng chỉ nhẹ nhàng giành giật được tầm năm trăm cân thôi. (icon đắc ý)]

Cố Lị Na: [Chuyển khoản 5000 tệ, Tiểu Xuyên à, chia cho cô một ít đi, ăn nhiều trái cây dễ mắc bệnh tiểu đường lắm, cô không sợ đâu.]

Cố Hoài Xuyên: [Cô à, bớt xem mấy tài khoản rác đi ạ.]…
« Chương TrướcChương Tiếp »