Chương 33: Phúc lợi ngang tầm với công ty lớn

Thôn Tú Thủy.

Giang Vãn cố ý mua một chiếc tủ đông lớn để bảo quản các loại thịt.

Khẩu phần ăn của hơn ba mươi người mỗi ngày tiêu hao một lượng nguyên liệu rất lớn, chiếc tủ lạnh nhỏ ở nhà lại thỉnh thoảng phải dùng để cất trữ vài thứ lặt vặt khác nên Giang Vãn vung tay quyết định mua luôn một chiếc tủ đông mới.

Giang Ninh và Giang Nghi Hoa vây quanh chiếc tủ đông đi vòng vòng, sờ sờ chỗ này rồi lại chạm chạm chỗ kia, sau đó cô bé ngẩng đầu lên hỏi: “Chị, sao trong tủ đông của bà Vương lại có kem mà nhà mình lại không có ạ?”

Nghe vậy, Giang Vãn nhịn không được bật cười: “Hai con mèo tham ăn các em là muốn ăn kem rồi chứ gì?”

Giang Ninh gật gật đầu, sự thèm thuồng trong đôi mắt ngập nước như sắp trào cả ra ngoài: “Chị ơi, em muốn ăn kem Tiểu Bố Đinh.”

Kem Tiểu Bố Đinh là loại kem rẻ nhất, chỉ cần một tệ là đã mua được. Thấy Giang Ninh nhỏ xíu, Giang Nghi Hoa liền mềm lòng trước: “Em gái, anh đưa em đi mua kem, anh mời em ăn loại kem Bố Đinh lớn.”

Giang Vãn lấy hai trăm tệ đưa cho Giang Nghi Hoa: “Hoa Hoa, chị cho em hai trăm tệ. Em ra tiệm của bà Vương ở đầu làng mua năm mươi que kem, tiền thừa thì em tự mua chút đồ ăn vặt nhé, có được không?”

Giang Nghi Hoa gật đầu, lớn tiếng đáp lời: “Chị ơi, em làm được.”

Giang Ninh nghiêng đầu: “Chị ơi, chị cũng muốn chất đầy kem vào tủ đông nhà mình ạ?”

Giang Vãn xoa đầu Giang Ninh: “Ninh Ninh, em xem, em ăn kem rồi thì có phải cũng nên mời các chú thím, ông bà khác cùng ăn không? Bằng không để mọi người nhìn em ăn thì thèm chết đi được.”

Giang Ninh có vẻ hiểu mà lại như không, cô nhóc nắm tay Giang Nghi Hoa chạy vù ra đầu làng: “Chị yên tâm, tụi em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Tần A Nguyệt và Đàm Tú Sơn bận rộn xong xuôi công việc trong bếp, tranh thủ thời gian rảnh rỗi ra đóng gói thùng chuyển phát nhanh, thấy cảnh này thì hai bà cụ cũng bật cười.

“Vãn Vãn, cháu để Hoa Hoa đi mua thì cứ yên tâm mười phần đi. Hoa Hoa hiểu chuyện lắm, chắc chắn thằng bé sẽ mua toàn kem Tiểu Bố Đinh thôi.”

Tần A Nguyệt hiểu rõ tính cách cháu trai mình như lòng bàn tay, cậu có thể tiêu ít đi một xu thì tuyệt đối sẽ không tiêu thêm một cắc, nói tóm lại là keo kiệt.

Đàm Tú Sơn ôm thùng chuyển phát nhanh, vừa đi vừa nói: “Chuyện này thì tôi xin làm chứng, ha ha ha. Đến lúc đó chắc chắn Hoa Hoa sẽ ôm về toàn kem Tiểu Bố Đinh, nếu không thì cũng là kem cây cỡ lớn thôi.”

Đợi đến khi đặt thùng hàng dưới mái hiên góc tường, bà ấy chống tay lên eo rồi nói tiếp: “Nhưng mà Hoa Hoa có thói quen này cũng tốt, con trai tiết kiệm một chút cũng đâu có sao.”

Thấy Đàm Tú Sơn cứ chống tay lên eo, Giang Vãn không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Công việc của hai bà là ở trong bếp chứ không phải đóng gói hàng hóa ngoài này, xem ra hai người muốn tiết kiệm cho cháu một khoản tiền lớn rồi.”

Đàm Tú Sơn không thèm ngẩng đầu lên: “Thì chẳng phải đang rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Chút việc cỏn con này có là gì, so với hồi xưa tụi bà làm ruộng thì còn nhẹ nhàng chán.”

Tần A Nguyệt cũng liếc nhìn Giang Vãn một cái: “Bà thấy cứ vận động chân tay một chút thì người ngợm lại thoải mái hơn nhiều, eo bà cũng không còn đau như trước nữa.”

Đàm Tú Sơn cũng làm như thật mà gật gật đầu: “Tôi cũng thấy mắt mình nhìn rõ hơn nhiều rồi.”

Thấy không khuyên nổi hai người, Giang Vãn vừa ăn mận vừa chuyển chủ đề: “Hoa Hoa làm gì mà keo kiệt đến vậy chứ? Bà nội, bà Tú Sơn, hai người đang tung tin đồn nhảm đó nha. Kẻo đến lúc đó Hoa Hoa dỗi không cho hai bà ăn kem đâu.”

Đàm Tú Sơn giơ hai tay lên: “Ây da, bà đầu hàng, ha ha ha. Lát nữa bà phải giành ăn kem đầu tiên mới được.”

Tần A Nguyệt cũng đặt thùng giấy xuống, học theo dáng vẻ của Đàm Tú Sơn giơ tay lên: “Bà sai rồi, bà không nên nói Hoa Hoa như vậy.”

Nhìn hai người già vui tính, Giang Vãn bèn cá cược: “Chắc chắn Hoa Hoa sẽ không mua toàn kem Tiểu Bố Đinh đâu, ít nhất cũng phải là loại Bố Đinh lớn.”

Nói xong, cô lén lút lấy điện thoại nhắn tin vào đồng hồ định vị của Giang Nghi Hoa: “Hoa Hoa, em không được mua Tiểu Bố Đinh hay kem cây lớn đâu nhé, chỉ được mua loại kem có giá từ hai tệ trở lên thôi.”

Hôm nay cô phải vớt vát lại danh dự cho Hoa Hoa mới được.

Quả nhiên, phía rừng trúc nhỏ lập tức xuất hiện hai bóng người. Giang Nghi Hoa ôm một thùng giấy lớn, còn Giang Ninh thì vừa ăn kem vừa chạy lẽo đẽo theo ngay phía sau.

“Chị ơi, Hoa Hoa về rồi đây.”

“Ninh Ninh cũng về rồi.”

Hai chị em thi nhau hét lớn, cứ như sợ người trong sân không nghe thấy vậy. Mấy thím đang làm việc nhìn thấy Giang Nghi Hoa và Giang Ninh thì vội vàng dặn dò: “Chạy chậm thôi, không sợ ngã à.”

“Cái đứa trẻ này, ôm thứ gì thế? Chạy nhanh như vậy, mồ hôi ướt đẫm đầu rồi kìa.”

Nói xong, bọn họ lại liếc nhìn nhau rồi lắc đầu, trên môi ai nấy đều vương nụ cười, sau đó tiếp tục bận rộn với công việc đang dở tay.

“Đứa trẻ này, haiz.”

“Dù sao thì cũng giỏi hơn thằng cháu trai nhà tôi. Thím không biết đâu, nó theo bố mẹ sống trên thành phố, ngày nào cũng trốn trong nhà bật điều hòa, cổng lớn không ra cổng phụ không bước, lười đến chảy thây.”

“Haiz, nhà ai mà chẳng thế. Khó khăn lắm mới được nghỉ hè, muốn bảo nó về quê chơi cho bố mẹ nó đỡ cực thì nó lại kêu ca là ở quê không có Wi-Fi, không có điều hòa nên quyết không thèm về.”

“Xì, cái đám ranh con này không về chẳng phải lại càng hay sao? Bây giờ ngày nào tôi cũng bận rộn làm việc, lấy đâu ra thời gian mà quản lý tụi nó chứ? Không nhẽ bà già này lại không cần kiếm tiền nữa à?”

Dứt lời, mấy người lại liếc nhìn nhau rồi cúi đầu cố nhịn cười.

Có ai mà ngờ được, đến cái tuổi này rồi lại còn có người nguyện ý trả mức lương cao như vậy để thuê bọn họ chứ?

Cháu gái Vãn Vãn nhà họ Giang đúng là một người tốt.

Bọn họ thì vui vẻ rồi, còn Ngô Thúy Hoa lại đang sầu muốn chết.

“Đứa cháu gái lớn nhà tôi mới về quê. Nó chẳng chịu nấu nướng gì cả, tôi làm việc xong lại phải tất tả chạy về nấu cơm cho nó, thật sự là phiền muốn chết đi được.”

“Ây da, vậy thì khổ thật, cháu gái lớn nhà bà mấy tuổi rồi?”

Ngô Thúy Hoa thở dài một hơi: “Mười một tuổi rồi, bảo lớn thì cũng không lớn, mà bảo nhỏ thì cũng chẳng nhỏ, thím nói xem phải làm thế nào bây giờ.”

“Bà đưa con bé về chỗ bố mẹ nó đi. Theo tôi thì kiếm tiền vẫn là quan trọng nhất, đến lúc đó cũng phụ giúp được vợ chồng nó phần nào.”

Ngô Thúy Hoa lại thở dài: “Bố mẹ nó đang làm ầm ĩ đòi ly hôn kìa, bây giờ mà đưa con bé về thì chẳng phải lại thêm phiền phức sao?”

Hiện giờ bà ấy cũng buồn rầu lắm. Con trai con dâu đòi ly dị, bà ấy đã khuyên can mấy lần bảo chúng nó đừng cãi nhau trước mặt trẻ nhỏ, thế nhưng kết quả là con bé gọi điện về mấy bận, khóc lóc bù lu bù loa trong điện thoại: “Bà nội, cháu nhớ bà lắm, cháu muốn về sống chung với bà cơ.”

Nghe mấy lời này thì thử hỏi có ai mà cầm lòng cho đặng? Bà ấy xót xa đến đứt ruột.

Thế nhưng đứa trẻ lớn lên trên thành phố thì làm sao biết dùng bếp củi ở nông thôn để nấu cơm, thành ra bà ấy đành phải tan làm rồi tự mình về nhóm lửa.

“Có điều cũng may là ông nhà tôi làm công việc hái trái cây trên núi, thế nên buổi trưa ông ấy được nghỉ sớm hơn tôi, buổi tối tôi lại về sớm hơn ông ấy, hai ông bà có thể luân phiên nhau về nấu cơm cho cháu.”

Một bà thím khác gật đầu: “Đúng thế, thay phiên nhau như vậy cũng tiện hơn.”

Công việc đóng gói hàng hóa thì làm theo giờ hành chính từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, buổi trưa nghỉ ngơi hai tiếng. Còn hái trái cây trên núi thì phải lựa thời tiết mát mẻ mới đi làm.

Nhờ vậy mà dù ăn cơm hay làm gì, thời gian của hai người đều có thể sắp xếp lệch nhau.

Một bà thím bỗng lên tiếng gợi ý: “Hay là bà thử đi hỏi cháu gái Vãn Vãn xem có thể cho cháu bà tới đây ăn cơm không? Đến lúc đó cứ trừ tiền cơm vào tiền lương của bà là được, thế cũng đỡ cực nhọc hơn mà phải không?”

Nghe vậy, đôi mắt Ngô Thúy Hoa liền sáng rực lên. Bà ấy đặt cuộn xốp bong bóng trong tay xuống, vỗ vỗ tay rồi đi đến trước mặt Giang Vãn, đang chuẩn bị mở lời.

“Ây, bà Ngô đến rồi ạ. Nào, bà ăn kem đi, là Hoa Hoa mua đó.” Giang Vãn đang chuẩn bị ôm kem đi phân phát, ban nãy cô vừa cá cược với hai bà cụ rằng chắc chắn kem Hoa Hoa mua không thể nào là Tiểu Bố Đinh được.

Kết quả là Giang Nghi Hoa ôm hẳn một thùng kem Bố Đinh cỡ bự về thật, làm cô được dịp ra oai một phen, nụ cười tươi rói nở rộ trên môi.

Ngô Thúy Hoa nhận lấy cây kem rồi lại cất vào trong tủ đông: “Chút nữa tôi sẽ mang về cho cháu gái ăn.”

Chuyện muốn nhờ vả có hơi khó nói nên khuôn mặt bà ấy ngập tràn vẻ rối rắm.

“Sao vậy bà Ngô, công việc gặp khó khăn gì ạ?” Giang Vãn thấy sắc mặt bà ấy không đúng liền chủ động lên tiếng hỏi thăm.

“Không phải đâu, công việc ở đây tốt lắm. Chỉ là… cháu gái Vãn Vãn à, tôi muốn hỏi một chút, nhà tôi còn có một đứa cháu gái. Đến lúc đó buổi trưa với buổi tối con bé có thể tới đây ăn cơm được không? Tiền cơm tôi sẽ trả, không cần cháu phải chịu đâu.” Dứt lời, bà ấy bấu chặt tay vào nhau, có chút không dám nghe câu trả lời của Giang Vãn.

Nghe thấy yêu cầu này, Giang Vãn liền suy tư đôi chút. Hình như đang vào kỳ nghỉ hè, trong thôn có rất nhiều gia đình có con nít. Cho dù không phải là cháu trai cháu gái thì cũng là con trai con gái. Chung quy thì nguyên nhân chủ yếu khiến thôn nghèo khó là do đẻ nhiều, trẻ con phải đi học nên đâm ra mới nghèo, bởi thế nên đám trẻ ở nhà vào dịp nghỉ hè lại càng đông đúc.

Hơn nữa, có những lúc cô mua kem hay mua nước về, mấy chú thím, ông bà ở đây cũng không ăn uống gì mấy. Mấy thứ này vốn không phù hợp với tất cả mọi người.

Thấy Giang Vãn im lặng, Ngô Thúy Hoa lập tức lên tiếng: “Không sao đâu cháu gái Vãn Vãn, nếu không được thì cũng không sao cả, làm phiền cháu rồi.”

“Thế này đi bà Ngô, một lát nữa cháu sẽ thiết lập lại tiêu chuẩn bữa ăn. Chúng ta cứ làm theo đúng quy chế của mấy công ty lớn đi.”

Ngô Thúy Hoa sững sờ tại chỗ: “Công ty lớn là như thế nào vậy cháu?”

“Ừm, công ty lớn chính là… buổi chiều mọi người sẽ biết ngay thôi, bây giờ cháu xin phép giữ bí mật đã.” Giang Vãn chớp chớp mắt, bộ dáng vô cùng thần bí.

Thấy vẻ mặt Giang Vãn tỏ ra thoải mái, Ngô Thúy Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm. Bà ấy chỉ sợ cái yêu cầu vô lý của mình sẽ làm cô tức giận.

Giang Vãn nói là làm, cô nhắn tin hỏi ngay trong nhóm khách hàng xem trên huyện có chỗ nào bán thẻ chip với máy quẹt thẻ không.

Trong nhóm chat lập tức có người nối đuôi nhau phản hồi, đa số đều chỉ điểm về một nơi: Trung tâm thương mại Phú Uẩn ở trên huyện.

Lưu Thiến nhìn thấy tin nhắn cũng nhanh chóng gõ phím: “Tôi biết đó cô chủ Tiểu Giang, trước đây tôi từng làm trong ngành này mà.”

Giang Vãn đọc được tin nhắn thì vội vàng liên lạc với bà ấy. Haiz, quả nhiên là đông bạn thì dễ làm việc.

Lưu Thiến: [Cô chủ Tiểu Giang, hồi trước tôi đi làm ở xưởng điện tử, em cần mua thứ này để làm gì thế? Tôi có thể liên hệ với ông chủ để xin giá nhân viên cho em.]

Tuy bà ấy đã nghỉ hưu nhưng tình nghĩa thì vẫn còn đó, chút chuyện lấy giá nhân viên chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Giang Vãn: [Em muốn lắp hai cái ở chỗ mình để nhân viên ăn uống tiện lợi hơn một chút, thật sự là làm phiền chị rồi, chị hỏi giá giúp em được không ạ?]

Cuối cùng, Giang Vãn tốn một ngàn hai trăm tệ để mua về ba chiếc máy quẹt thẻ cùng một trăm chiếc thẻ trống.

Mức giá này rẻ hơn trên mạng tận năm, sáu trăm tệ, bên kia lại còn hẹn giao hàng tận nơi vào ngay chiều hôm nay.

Sau đó, cô liên lạc với Bành Đại Phi để gọi cậu ấy đến học cách thao tác máy móc.

Khoảng thời gian này Bành Đại Phi vẫn luôn bận rộn đi học bằng lái xe, làn da đều đã đen nhẻm đi mấy tông. Bây giờ nhận được chỉ thị của chị Vãn Vãn, cậu ấy lập tức đạp xe đến thẳng sân nhà họ Giang.

Cuối cùng, lịch trình của Bành Đại Phi được xếp lại thành mỗi buổi sáng đi học lái xe, buổi trưa và buổi tối thì phụ trách quẹt thẻ lấy phần cơm trong căn tin nhỏ. Cậu ấy nhận mức lương hai trăm tệ mỗi ngày, làm việc vui vẻ đến mức quên cả trời đất.

Buổi tối, Giang Vãn tập hợp mọi người ra ngoài sân để thông báo quy định mới.

“Tiêu chuẩn mỗi bữa ăn là mười lăm tệ, trong đó tiền cơm chiếm mười tệ, năm tệ còn lại mọi người có thể tích trữ trong thẻ để đổi lấy gạo, dầu ăn, muối mắm vân vân. Tất cả đều sẽ được quy đổi cho mọi người theo giá thị trường. Mọi người cũng có thể gọi con cái đến căn tin nhà họ Giang để ăn cơm, đồng giá mười tệ một bữa.”

Lời này vừa dứt, Ngô Thúy Hoa đã là người đầu tiên nhảy cẫng lên mừng rỡ hô to: “Vậy ông nhà tôi với tôi mỗi người dư ra năm tệ, gộp lại chẳng phải là đã đủ cho con bé cháu nhà tôi ăn miễn phí một bữa rồi sao?”

Ánh mắt Đàm Tú Sơn cũng ngập tràn ý cười: “Thế thì tôi phải tích tiền lại để đổi dầu ăn mới được. Ây da, Vãn Vãn đúng là biết cách suy nghĩ cho chúng ta quá đi mất.”

“Đồ ăn ngon như vậy mà chỉ có mười tệ thôi sao?”

“Đúng đó, lại còn có nhiều thịt đến vậy, không ngờ chỉ có mười tệ. Cháu gái Vãn Vãn đối xử với đám già chúng ta thật tốt quá.”

Lúc này, một bà cụ ngồi phía dưới liền lên tiếng thắc mắc: “Vậy người ngoài cũng có thể tới ăn được sao?”

Bà ấy có một chị em tốt ở thôn bên cạnh, bà ấy cũng muốn gọi bạn mình qua đây nếm thử thức ăn ngon.

Giang Vãn lắc đầu: “Bởi vì số lượng người nấu cơm mỗi ngày có hạn, nếu chỉ có một lượng nhỏ người nhà tới thì chúng cháu còn có thể xoay xở được. Nếu như người đến quá đông thì cháu sẽ rất khó kiểm soát được lượng nguyên liệu sử dụng mỗi ngày, mong mọi người có thể thông cảm cho cháu.”

“Thông cảm chứ, thông cảm chứ, là do tôi chưa suy nghĩ chu toàn thôi.” Giang Vãn nhìn một vòng đám người ngoài sân: “Mọi người muốn lấy đồ gì thì cũng có thể nói với cháu, ví dụ như chổi, nước rửa bát hay xà phòng chẳng hạn. Cứ đặt trước một ngày, đến ngày hôm sau cháu mua về thì mới có thể đổi được.”

Sau đó, cô dán một tờ danh sách quy đổi hàng hóa kèm theo giá cả lên bức tường trong phòng bếp. Làm vậy thì mọi người muốn đổi gì cũng có thể nhìn thấy trong lúc ăn cơm mỗi ngày.

“Tốt quá tốt quá, đến lúc đó tôi nhất định phải gom đủ tiền mua dầu ăn để đổi một thùng dầu.”

“Hì hì, tôi muốn đổi một bao gạo.”

“Tôi thì đổi chút đồ lặt vặt là được rồi. Yeeee, còn có cả đồ ăn vặt nữa, tôi cũng thích ăn đồ ăn vặt lắm đó nha.”

“Đã chừng này tuổi đầu rồi mà vẫn còn thích ăn đồ ăn vặt cơ đấy.”

“Thì có sao? Tôi cũng có thể làm một đứa trẻ to xác kia mà.”