Chương 34: Nhờ người chụp ảnh quảng cáo

[Cửa hàng của Giang Vãn ngay cả một bức ảnh sản phẩm cũng không có, vậy mà cũng dám ra đây bòn tiền.]

Nhìn thấy bình luận này, Giang Vãn thở dài một hơi. Đây chẳng phải là lần đầu tiên cô thấy có người chê bai sản phẩm trong cửa hàng của mình không có ảnh quảng cáo.

Đường Thù và Ngụy Triết Minh còn chủ động nhắn tin hỏi cô có cần hỗ trợ chỉnh sửa ảnh hay không, bọn họ quen biết rất nhiều thợ chỉnh ảnh.

Tɧẩʍ ɖυ Du cũng mang mận giòn và đào trơn mình mua được bày biện gọn gàng ra đĩa, chụp rất nhiều bức ảnh từ đủ mọi góc độ rồi gửi toàn bộ cho Giang Vãn, hy vọng tới lúc đó có thể dùng ảnh của cô ấy làm ảnh quảng cáo.

“Vãn Vãn, những bức ảnh này đều do mình chụp, cậu xem có dùng làm ảnh quảng cáo được không?”

Giang Vãn nhấn lưu lại: “Cảm ơn Du Du, cậu đã giúp mình một ân huệ lớn đấy.”

Có còn hơn không, đối với cô ở hiện tại, những bức ảnh này đều là đồ tốt.

Gần đây hàng hóa chất đống hơi nhiều, Giang Vãn chưa cập nhật kho hàng nên cũng quên béng mất chuyện cửa hàng còn thiếu ảnh quảng cáo.

Bây giờ có người nhắc nhở thì Giang Vãn mới nhớ ra. Thế là cô quyết định lên núi một chuyến nữa. Cô cũng không tin, khắp núi đều là cây ăn quả mà mình lại không chụp nổi vài bức ảnh đẹp mắt sao?

Cầm điện thoại lên, đội chiếc mũ rơm của mình vào, khuôn mặt cô tràn ngập vẻ quyết tâm chiến thắng. Hôm nay, cô nhất định phải chụp được ảnh quảng cáo!

Đứng trong sân, lúc này ánh nắng vô cùng rực rỡ, nhìn về phía ngọn núi đằng sau, vườn trái cây trải dài khắp núi trông xanh mướt một màu. Những quả ngọt với đủ màu sắc treo lủng lẳng trên cành, tạo nên một bức tranh thu hoạch đầy niềm vui của độ giao mùa hạ thu.

“Giang Vãn, trưởng thôn tìm cô đó, cô mau đến văn phòng ủy ban thôn đi.”

Thẩm Xác đạp xe đạp, loạng choạng đi đến nhà Giang Vãn. Thấy cô đội mũ rơm, mặc áo tay ngắn quần dài chuẩn bị ra ngoài thì anh ta lập tức cản lại, giọng điệu có chút gấp gáp.

“Hả? Chú ấy tìm tôi làm gì?” Nghe thấy lời này, Giang Vãn có chút mờ mịt. Đôi mắt cô khẽ trợn tròn, khóe môi nhếch lên vẻ ngờ vực, chẳng lẽ là công nhân xảy ra chuyện gì sao?

Thẩm Xác vỗ vỗ vào yên sau xe đạp rồi lại vẫy vẫy tay với Giang Vãn. Mái tóc anh ta cũng theo động tác đó mà trở nên xộc xệch: “Cô lên xe trước đi, tôi chở cô qua đó cho nhanh, trưởng trấn cũng đang ở đấy.”

Ngồi lên yên sau, Giang Vãn nhìn dáng vẻ đạp xe loạng choạng của Thẩm Xác thì khóe miệng hơi co giật. Cô có chút cạn lời: “Anh xuống đi, để tôi đạp cho, anh ngồi yên sau đi.”

Đợi đến lúc khởi hành lại từ đầu, cô mới tiếp tục hỏi: “Trưởng trấn cũng ở đó à? Trưởng trấn tới làm gì vậy?”

Thẩm Xác lẩm bẩm trong miệng: “Tôi cũng không biết nữa, phỏng chừng là vì vườn trái cây nhà cô mà tới.”

“Vườn trái cây nhà tôi ư? Không phải vẫn đang rất ổn sao? Chẳng lẽ ông ấy tới mua trái cây à?”

“Ây da, cô tới nơi thì sẽ biết thôi. Tôi cũng chỉ là một nhân viên quèn dưới đáy xã hội, làm sao tôi biết được nhiều tin tức như vậy chứ.”

Thẩm Xác một tay bám chặt yên sau xe đạp, một tay đè lại chiếc mũ rơm đang bay loạn xạ của Giang Vãn: “Giang Vãn, mũ của cô đập vào mắt tôi rồi.”

Giang Vãn vừa tăng tốc độ vừa đáp lời: “Vậy anh nhắm mắt lại là xong.”

“Nhắm mắt lại ư? Tôi sợ lắm.” Thẩm Xác tuyệt đối không dám nhắm mắt lại. Nếu phát hiện ra nguy hiểm thì anh ta còn có thể nhảy xe bỏ trốn, chứ nhắm mắt lại thì chẳng phải sẽ không nhìn thấy gì nữa hay sao?

Bàn tay bám lấy yên xe của anh ta càng siết chặt hơn, giọng điệu có chút the thé lộ vẻ e ngại: “Biết sớm thế này thì tôi đã bảo cô lái xe ba gác qua đó rồi, như vậy tôi cũng không sợ bị ngã.”

Giang Vãn cười nhạo một tiếng, sảng khoái lên tiếng: “Yên tâm đi, kỹ thuật của tôi tốt lắm, tuyệt đối sẽ không làm anh ngã đâu.”

Hai người vừa trêu đùa vừa đi đến đích.

Đợi đến khi Giang Vãn đạp xe tới ủy ban thôn, cô mới phát hiện ra trong sân ủy ban đang đỗ mấy chiếc xe ô tô. Thẩm Xác dựng gọn xe đạp ở phía sau rồi cùng Giang Vãn bước vào văn phòng.

Trong văn phòng.

Giang Phúc Xuyên ngồi trên ghế làm việc với khuôn mặt hồng hào rạng rỡ. Ông ấy bưng chén trà trên tay nhưng không uống ngụm nào mà cứ thế trò chuyện với hai người đối diện. Nét mặt ông ấy ngập tràn ý cười, tay còn thỉnh thoảng vung vẩy mấy cái, cứ như đang có hoài bão lớn lao gì đó chờ được thực hiện vậy.

Trong văn phòng còn có mấy người mặc đồ cán bộ đang cầm sổ ghi chép gì đó.

Thấy Giang Vãn bước vào, Giang Phúc Xuyên vội vàng đặt chén trà xuống rồi kéo cô lại giới thiệu: “Trưởng trấn Lưu, đây chính là Giang Vãn.” Sau đó, ông ấy lại giới thiệu hai người trước mặt với cô: “Giang Vãn, vị này là trưởng trấn Lưu, vị còn lại là thư ký Hồ.”

Giang Vãn đánh giá hai người một chút. Bọn họ đều đeo kính, một người hơi mập mạp, thoạt nhìn khuôn mặt có vẻ hiền hòa, ý cười nơi khóe môi không sao che giấu nổi nhưng trên người lại toát ra một luồng chính khí. Người còn lại thì gầy hơn, trông cũng trẻ tuổi hơn, đeo cặp kính gọng vuông, thoạt nhìn có vẻ không dễ gần cho lắm.

“Trưởng trấn Lưu, thư ký Hồ, chào hai người, tôi là Giang Vãn.” Giang Vãn khẽ gật đầu, vươn tay ra bắt tay đơn giản với bọn họ.

“Đồng chí Giang, chào cô chào cô, đừng khách sáo như vậy.” Nhìn thấy dáng vẻ của Giang Vãn, Lưu Gia Hâm kinh ngạc một chút nhưng vẫn lặng lẽ bắt tay, sau đó chỉ vào chỗ ngồi: “Ngồi đi ngồi đi, chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện.”

Thư ký Hồ thì không có đạo hạnh cao thâm như vậy. Vừa nhìn thấy Giang Vãn, sự kinh ngạc trên khuôn mặt anh ta đã không giấu nổi, chỉ thiếu điều viết thẳng hai chữ "trẻ vậy" lên mặt mà thôi.

Ngoại trừ cách ăn mặc thoạt nhìn có chút giống nông dân làm ruộng ra thì những điểm khác lại chẳng giống chút nào.

Quan trọng là nhìn cô da dẻ trắng trẻo mịn màng, làm gì có vẻ nào giống người hay làm nông cơ chứ?

Chẳng lẽ Giang Phúc Xuyên đang lừa mình sao?

Hồ Vĩnh Khang đè nén sự ngờ vực trong lòng xuống, sau đó anh ta gật đầu với Giang Vãn: “Đồng chí Tiểu Giang, cô ngồi xuống trò chuyện đi.”

Sau khi ngồi ngay ngắn, Lưu Gia Hâm nhìn Giang Vãn rồi liên tục tán thưởng: “Quả nhiên là lực lượng thanh niên, cô xem xem, còn trẻ như vậy đã về quê hương để xây dựng rồi.”

Tựa như Giang Vãn là con vịt đã dâng tận miệng, ông ấy nhất định phải dùng đủ mọi mánh lới để giữ cô lại. Thế nên một loạt lời nói cứ thế tuôn trào ra ngoài.

Giang Vãn đã hiểu vị trưởng trấn này tới đây vì mục đích gì, nhưng cô vẫn khiêm tốn đáp lời: “Trưởng trấn khen nhầm rồi, tôi cũng chỉ kiếm miếng cơm manh áo qua ngày thôi.”

Đây đúng là dự định ban đầu của cô. Ở các thành phố lớn, tham gia một chương trình tuyển tú nếu không được thăng cấp thì một ngày chỉ kiếm được tám mươi tệ, lại còn bị hàng vạn người chửi rủa. Sao thoải mái bằng việc về quê trồng trọt cơ chứ?

“Giang Vãn, trưởng trấn Lưu tới đây lần này là muốn đi xem vườn trái cây nhà cháu.” Giang Phúc Xuyên thấy chủ đề tán gẫu đã hòm hòm liền đi thẳng vào vấn đề chính. Sau đó, ông ấy nháy mắt với Giang Vãn ra hiệu không nên trao đổi quá nhiều với trưởng trấn, bằng không lát nữa bị dỗ ngon dỗ ngọt thì lại chẳng còn gì.

Lưu Gia Hâm liếc nhìn Giang Phúc Xuyên một cái rồi trêu đùa: “Được nói chuyện với lớp thanh niên như này, tôi cũng cảm thấy bản thân mình trẻ ra mấy tuổi.”

Giang Vãn mỉm cười với trưởng trấn Lưu, giọng điệu cung kính nhưng không hề nịnh nọt: “Trưởng trấn Lưu, chúng ta có thể vừa đi vừa nói chuyện. Đi thôi, để tôi đưa các vị qua đó.”

Hồ Vĩnh Khang lại liếc nhìn Giang Vãn. Cô gái này ăn nói vô cùng kín kẽ, gặp lãnh đạo vừa không ngại ngùng lại chẳng khúm núm nịnh bợ, cách cư xử nói năng đều nắm bắt rất chừng mực, cũng có chút bản lĩnh đấy chứ.

Khi vừa tới cái sân nhỏ, bà con trong xóm đang đóng gói thùng chuyển phát nhanh ngoài sân đều vươn cổ ngó nghiêng, dáng vẻ dường như là có nhân vật lớn tới thăm.

Trần Ái Cúc vừa đóng gói đào trơn vừa lớn tiếng hỏi Giang Phúc Xuyên: “Trưởng thôn, sao ông lại tới đây.”

Giang Phúc Xuyên đưa mắt nhìn lướt qua: “Đây là trưởng trấn Lưu của thị trấn La Hạ chúng ta, ngài ấy đến xem môi trường làm việc của mọi người. Mọi người cứ chăm chỉ làm việc là được.”

Miệng Trần Ái Cúc cứ như bị nhét một quả trứng gà vào vậy: “Trưởng trấn Lưu sao, tôi sống ngần này tuổi đầu rồi, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một vị trưởng trấn bằng xương bằng thịt đấy.”

Lời này vừa dứt, người trong sân liền cười rộ lên.

Nghe thấy lời này, Lưu Gia Hâm cũng cảm thấy thú vị nên lên tiếng hỏi: “Chẳng lẽ những người thím thấy trước kia đều là người chết sao? Ha ha ha.”

Trần Ái Cúc vội vàng vỗ nhẹ vào miệng mình một cái, mang vẻ trêu đùa mà xin tha: “Ây da, là tôi lỡ lời rồi. Trước kia là do tôi chưa từng được gặp mặt trưởng trấn.”

Thị trấn La Hạ rất rộng lớn, có mười mấy cái thôn bám trụ với quy mô hàng chục ngàn nhân khẩu. Có ai mà ngày nào cũng được trông thấy trưởng trấn cơ chứ?

Ngô Thúy Hoa cũng liếc nhìn Trần Ái Cúc: “Cái miệng của bà này, không biết nói chuyện thì cứ ngoan ngoãn làm việc đi, đừng có làm mếch lòng quý nhân.”

Lời thì nói như vậy nhưng khi đối diện với nhân vật lớn thế này, tốt nhất là cứ làm nhiều, nói ít đi một chút.

Nói nhiều thì sai nhiều.

Lưu Gia Hâm cười đáp: “Làm gì có quý nhân nào chứ, chúng tôi đều là con em của nhân dân cả. Tôi rất thích mọi người trêu đùa với tôi nhiều một chút, như vậy sẽ trông gần gũi hơn.”

Tần A Nguyệt và Đàm Tú Sơn bưng ghế đẩu tới: “Đến đây, các vị ngồi đi, ngồi xuống rồi hẵng nói.”

Hai đứa nhóc Giang Nghi Hoa và Giang Ninh thì cầm cốc đi rót nước cho mấy người bọn họ.

Giang Ninh bưng cốc nước đưa tận tay Lưu Gia Hâm, ngoan ngoãn thưa: “Cháu mời chú uống nước ạ.”

Lưu Gia Hâm nhìn đứa nhỏ này, đưa tay xoa xoa đầu cô bé rồi nhận lấy cốc nước: “Cảm ơn cháu nhỏ nhé, cháu là con cái nhà ai vậy?”

Giang Ninh của hiện tại đã không còn nhút nhát như trước nữa, ngược lại, cô bé được Giang Vãn rèn giũa cho cách cư xử vô cùng hào phóng, giọng điệu lanh lảnh đáp: “Cháu là con cái của nhà họ Giang ạ.”

Lưu Gia Hâm thuận miệng hỏi tiếp: “Ồ, là con cái nhà họ Giang sao. Cháu nhỏ ơi, cháu đã làm xong bài tập về nhà chưa?”

Câu này vừa thốt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Ninh liền ỉu xìu ngay lập tức. Cô bé oán giận liếc nhìn Lưu Gia Hâm, đúng là ông chú tồi, toàn nhắc tới mấy chuyện người ta không muốn nhắc.

Lưu Gia Hâm để ý thấy biểu cảm của Giang Ninh thì bật cười sảng khoái hai tiếng. Sau đó, ông ấy uống thử một ngụm nước, phát hiện ra nước có vị ngọt thanh, vừa uống một ngụm là cả người đã mát lạnh thông suốt. Ông ấy quay đầu lại hỏi Tần A Nguyệt: “Thím à, nước nhà thím có pha đường sao?”

“Làm gì có pha đường đâu? Đều là nước máy cả đấy. Vẫn là nhà nước mình có chính sách tốt, thôn nào cũng được thông đường nước máy, tiện lợi hơn hẳn. Trời có nóng bức cỡ nào cũng không sợ bị thiếu nước nữa.” Tần A Nguyệt vui vẻ trả lời.

Đàm Tú Sơn cũng hùa theo: “Trưởng trấn à, tôi cũng cảm thấy nước nhà bà ấy vừa ngọt vừa thanh, uống ngon hơn nước nhà tôi nhiều. Có lẽ là do vùng đất này tụ linh khí nên được thần tiên phù hộ chăng, ha ha ha.”

Theo như bà ấy nói, cháu gái Vãn Vãn lương thiện như thế thì có được Thổ Địa phù hộ cũng là chuyện bình thường.

Nhắc đến chuyện này, mấy bà thím đang đóng gói hàng ngoài sân cũng nhao nhao tiếp lời: “Tôi cũng nói y vậy, phỏng chừng là được thần tiên phù hộ thật. Trái cây trên núi cũng ngon, rau xanh dưới ruộng cũng ngọt. Ngày nào tôi cũng chỉ mong ngóng được ăn cơm nhân viên thôi.”

“Cái đồ mèo tham ăn nhà bà, chỉ biết ăn cơm nhân viên thôi, thế có chăm chỉ làm việc không hả?”

“Chuyện đó thì chắc chắn là phải làm việc chăm chỉ rồi, bà cứ yên tâm, chút đạo lý ấy tôi vẫn hiểu mà.”

“Cháu gái nhà tôi tới ăn bữa cơm nhân viên của cháu gái Vãn Vãn xong, về nhà là chẳng muốn nuốt cơm nhà nữa. Nó cứ một mực khăng khăng nói đồ ăn tôi nấu là cám lợn cơ, tức đến nỗi tôi tát cho nó mấy phát vào mông.”

“Tôi cảm thấy làm việc ở đây không những không mệt mỏi mà ngày nào cũng như có nguồn sức mạnh xài mãi không cạn vậy, cả người thoái mái hơn hẳn.”

Vài người cứ anh một câu, tôi một lời rôm rả thảo luận.

Khóe trán Giang Vãn khẽ giật giật. Mấy vị thím, mấy vị bà nội này, nếu mọi người còn nói tiếp thì đúng là đi ngược lại với khoa học dân chủ rồi đó: “Làm gì khoa trương đến mức ấy, phỏng chừng là do mọi người ở cạnh nhau, có nói có cười nên mới cảm thấy nhẹ nhõm vui sướиɠ thôi. Mọi người đồn đại càng lúc càng thần thánh rồi đó.”

Lưu Gia Hâm lại rất vui lòng nghe những người dân trong thôn này kể chuyện. Vừa thú vị, tràn đầy tình thương lại vừa phản ánh được hoàn cảnh hiện tại của bọn họ.

“Các chị gái, các thím, mọi người làm việc ở đây có vui vẻ không?”

“Vui chứ, sao lại không vui cho được. Ngày nào đi làm cũng vui vẻ lắm, tiền lương tận hai trăm tệ một ngày cơ mà.”

“Đúng vậy đó, ngay cả tăng ca cũng được tính luôn tiền tăng ca cho chúng tôi, lại còn bao trọn hai bữa cơm.”

“Bao cơm thì bỏ qua đi, số tiền tiêu không hết chúng tôi còn có thể đem đi đổi mắm muối củi gạo, tiện lợi vô cùng.”

“Mắm muối củi gạo sao?” Hồ Vĩnh Khang nhíu mày: “Tiền lương của mọi người lại bị tái sử dụng vào mấy thứ này sao?”

Anh ta vốn biết một vài công ty sẽ tự sản tự tiêu, tiền phát ra lại đổi thành một phương thức khác để thu hồi về. Lẽ nào Giang Vãn cũng làm theo cách này?

Trần Ái Cúc vội vã vỗ vỗ vào đùi, vội vàng giải thích: “Không phải tiền lương, không phải tiền lương đâu.”

“Không phải tiền lương thì là tiền gì?”

“Tiêu chuẩn bữa ăn, là tiền theo tiêu chuẩn bữa ăn đó. Mỗi bữa chúng tôi có mười lăm tệ tiền ăn, thế nhưng một bữa cơm thì cũng chỉ tốn mười tệ thôi, vậy là một ngày tiết kiệm được mười tệ cơ. Đến lúc đó cứ cầm tiền đấy mà đi đổi mắm muối củi gạo.”

“Còn có thể đổi cả đồ ăn vặt nữa. Hôm qua tôi vừa mới đổi quà vặt với đồ uống mang về cho đám trẻ trong nhà, chúng nó vui vẻ tới mức ôm lấy tôi xoay vòng vòng mấy vòng liền.”

“Hừ, thằng con lười biếng nhà tôi, rõ là kêu ở nhà ôn bài, nhưng tôi còn không rõ nó sao? Chắc chắn là đang cắm đầu vào chơi game. Thế nên tôi đổi về cho nó hai gói mì tôm. Không tự kiếm được tiền thì chỉ xứng đáng ăn mì tôm thôi.”

Lần này thì Hồ Vĩnh Khang chẳng còn lời nào để nói, thậm chí anh ta còn thực sự cảm thấy chế độ phúc lợi mà Giang Vãn đưa ra quả thực ngang ngửa với các công ty lớn.

Đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, thật sự là tội lỗi tội lỗi quá.

Nhận được câu trả lời này, Lưu Gia Hâm gật đầu đầy tán thưởng rồi quay sang hỏi Giang Vãn: “Cô học được phương pháp này ở đâu vậy? Cách này hay đó, mỗi ngày mọi người đi làm đều ngập tràn niềm vui vì nhận được những phần thưởng mang tính thiết thực. Mặc dù không đáng là bao nhưng cuộc sống trôi qua cũng tươi đẹp ngọt ngào.”

“Trăm hay không bằng tay quen, dạo trước lúc đi thực tập ở Kinh thành được hơn một tháng, tôi cũng học lỏm được vài chiêu. Thêm vào đó, thỉnh thoảng tôi có mua kem hay nước đá mời mọi người, thế nhưng lại phát hiện ra hương thân phụ lão trong thôn không thích ứng được, ăn không quen mấy món này. Vì vậy tôi mới nghĩ ra cách tiết kiệm số tiền đó lại, đổi thành những thứ mà bà con yêu thích hơn.” Giang Vãn ngồi trên ghế đẩu, vừa rót thêm một vòng nước cho Lưu Gia Hâm vừa chậm rãi trả lời.

“Vậy những món đồ này đều được nhập với giá gốc đúng không? Mua số lượng lớn thì sẽ rẻ hơn một chút, sau đó lại dùng chính những món đồ giá rẻ ấy để tri ân bà con làng xóm. Đúng là nhất cử lưỡng tiện mà.” Hồ Vĩnh Khang đi về phía gian bếp nhỏ, nhìn bảng giá dán trên tường rồi tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ. Mức giá này rẻ hơn đôi chút so với giá bán ngoài thị trường.

“Không phải đâu, đều là mua ở tiệm tạp hóa của bà Vương ở đầu làng đấy. Mức giá sẽ rẻ hơn một chút nhưng chắc chắn là không thể bằng giá nhập gốc được. Tuy nhiên, nếu đã muốn tất cả mọi người cùng nhau làm giàu thì dĩ nhiên là giúp đỡ được chút nào hay chút nấy thôi.” Giang Vãn lắc đầu, hờ hững nói.

Bà Vương ở đầu làng buôn bán một tiệm tạp hóa nhỏ, chuyên bán mấy món đồ linh tinh, một năm ròng rã cũng chẳng kiếm được là bao. Huống hồ chi trước đó bà cụ còn miễn phí tặng kẹo cho Ninh Ninh và Hoa Hoa ăn, ân huệ này chắc chắn cô luôn ghi tạc trong lòng.

Bản thân mình bớt đi một chút lợi nhuận, nếu có thể đổi lại sự dư dả cho bà con làng xóm thì cũng chẳng có vấn đề gì.

“Cái cô gái này, dám làm dám chịu, lại ôm trong mình một hoài bão lớn.” Trưởng trấn Lưu uống một ngụm nước rồi tiếp tục cất lời khen ngợi. Sau đó, ông ấy chỉ tay về phía mấy người cán bộ đứng phía sau: “Mấy người mau nhìn xem, phải học hỏi cách làm của người ta ở thôn Tú Thủy này này. Nhớ quay về chỉ dạy nhiều hơn cho các thôn khác.”

Khuôn mặt Giang Phúc Xuyên hồng hào phơi phới, nụ cười trải rợp cả khuôn mặt. Ông ấy chỉ hận không thể chỉ thẳng vào mũi mấy người kia mà nói: "Nhìn cái gì mà nhìn, đây là cục cưng của thôn tôi đấy."

Cuối cùng, Lưu Gia Hâm gọi một cuộc điện thoại để gọi bộ phận tuyên truyền của thị trấn mau chóng chạy đến đây, làm một bài phóng sự gửi thẳng lên trên huyện, xem thử có lên được báo huyện hay không.

Tần A Nguyệt đang nấu nướng trong bếp, thấy mấy người bọn họ uống nước giải khát xong xuôi thì liền sai Giang Nghi Hoa ra giếng vớt hai quả dưa hấu lên, gọt vỏ cắt thành từng miếng cho mấy vị của trưởng trấn nếm thử.

Năm nay dưa hấu không trồng nhiều, dạo trước còn đem bán một ít. Về sau thấy còn lại chẳng là bao nên Giang Vãn giữ lại toàn bộ. Đôi khi bà con làm việc vất vả xong, được ăn một miếng dưa hấu thì quả là sảng khoái cực kỳ.

Giang Nghi Hoa cũng học theo các video trên iPad để nấu ăn, làm đồ ngọt. Có lúc cậu chàng dùng dưa hấu cùng trái cây trên núi để làm món trái cây tô, có khi lại ép nước dưa hấu, thu về không ngớt lời khen ngợi của mọi người.

Lưu Gia Hâm cắn một miếng dưa hấu. Vị dưa vừa giòn vừa ngọt, nước quả tràn trề, vừa đưa vào miệng là phần bã đã tan ra. Ông ấy kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Thím à, dưa hấu nhà thím trồng cũng ngon thật đấy.”

Hồ Vĩnh Khang cũng nhấm nháp hai miếng, phát hiện ra hương vị đúng là thơm ngon tuyệt đỉnh: “Rau dưa trái cây nhà mọi người trồng đều ngon thế này cả sao?”

Trước kia cứ tưởng chỉ có đào trơn với mận giòn là ăn ngon thôi, ai ngờ đến nước uống cũng ngọt, dưa hấu lại càng cuốn miệng.

Giang Vãn khẽ mỉm cười, không hề hé răng nửa lời. Các loại trái cây khác ăn ngon hay không, cứ phải lên núi nếm thử thì mới vỡ lẽ.

Đám thím thì bắt đầu ríu rít mồm năm miệng mười bàn tán. Ánh nắng mặt trời chói chang soi rọi lên tán cây, hắt bóng đổ dài tạo thành một mảnh râm mát. Đám đông trong sân, người thì đang gặm dưa hấu, kẻ lại bận rộn đóng gói bưu kiện chuyển phát nhanh. Cánh quạt điện cứ quay tít mù khơi, lâu lâu lại phát ra tiếng kêu cạch cạch vang vọng.

Đám người xách cặp táp công sở cùng những người nông dân cầm cuốc rựa, hai tầng lớp tưởng chừng như khác biệt lại ngồi chung một chỗ, câu được câu chăng thoải mái chuyện trò. Những lời bộc bạch ung dung ấy khiến cho mùa hè của thôn Tú Thủy dường như được tô điểm thêm ngập tràn màu sắc.

Chẳng bao lâu sau, nhân viên thuộc phòng tuyên truyền trên trấn đã tới nơi. Giang Vãn đưa mấy người bọn họ lên núi tham quan rừng trái cây, nhân tiện giải thích đôi ba câu về lý do cô chọn quay lại quê hương để làm ruộng.

Kỳ thực, đối với một người có linh hồn sống lại từ ba trăm năm trước như cô mà nói thì lý do đơn giản chỉ có hai mà thôi. Thứ nhất là trong nhà kẻ thì già yếu, người lại thơ dại. Thứ hai chính là bố mẹ đã để lại cả một vùng cây ăn quả bạt ngàn, kiểu gì cũng cần có người trông nom chăm sóc.

Trông thấy rừng cây ăn quả trải dài bạt ngàn khắp núi đồi, Lưu Gia Hâm vô cùng hài lòng mà gật gật đầu: “Quy mô của nhà cô lớn thật đấy.”

Ánh nắng chan hòa, những quả ngon tươi rói. Cả một sườn núi xanh ngát rợp bóng, điểm xuyết lên đó là vô vàn những loại quả căng tròn bóng mượt.

Trái cây tựa như những viên đá quý ẩn mình dưới lớp áo xanh mơn mởn, lại giống như những sinh linh tinh xảo đang lẩn khuất trốn tìm, lâu lâu lại ló mặt nhảy nhót lọt vào tầm mắt của mọi người.

Người của phòng tuyên truyền cầm máy ảnh lên thi nhau nháy flash tách tách. Cái nét đẹp mơn mởn sức sống căng tràn rạng rỡ của một mùa vụ bội thu này thật khiến lòng người ta phải rung động kinh tâm. Cả ngọn núi được bao phủ bởi những khu vườn trái cây, len lỏi giữa rừng cây ăn quả ấy là bóng lưng đang hì hục thu hoạch thành quả của người nông dân. Từng cành cây ngọn cỏ đều vương vấn mồ hôi và cả bao nỗi vất vả nhọc nhằn.

Phía dưới chân núi là những cánh đồng ruộng bậc thang trải dài tít tắp, thỉnh thoảng lại có bóng người qua kẻ lại, giống như một bức tranh sơn dầu được phác họa tinh tế, tất thảy đều vừa vặn đến mức hoàn mỹ.

Đến tận khi dung lượng thẻ nhớ báo đầy, mấy người kia mới chịu dừng tay. Bọn họ kết bạn WeChat với Giang Vãn, quyết định tối nay sau khi xuất ảnh và video ra thì sẽ gửi lại cho cô.

Nhìn người dân đang hái quả trên núi, ai nấy đều tràn trề nhiệt huyết, nét mặt thì rạng rỡ phơi phới như tắm mình trong gió xuân. Có lẽ, chỉ khi cuộc sống bừng lên một tia hy vọng xán lạn thì con người ta mới có thể ngập tràn niềm vui sướиɠ nhường này.

Lưu Gia Hâm không kìm được mà rơi lệ. Tuy ông ấy không sinh ra và lớn lên ở thị trấn La Hạ nhưng cũng là một người con của vùng quê hẻo lánh thuộc huyện Bình Dương.

Thành phố Vân Châu là một đô thị tiêu biểu cho tình trạng phát triển thiếu cân bằng. Địa hình chủ yếu là đồi núi, gieo trồng khó khăn, sản lượng lương thực lẹt đẹt, người nông dân muốn trồng rau màu cũng phải đối mặt với muôn trùng gian khó. Những điều này chính là muôn vàn những chông gai hiển hiện ngay trước mắt. Hiện tại, lại có một xưởng sản xuất quy mô hộ gia đình có thể vươn lên đạt đến thành tựu như vậy, dẫn dắt cả một cái thôn thuộc hàng đội sổ của cả huyện cùng vươn mình lên tự cung tự cấp. Ông ấy thực sự không có ngôn từ nào diễn tả cho hết niềm hân hoan rạo rực trong lòng.

Đặc biệt là khi ông ấy hỏi thăm bà con xem đi làm có vui hay không, bất kể là ai cũng đều xuất phát từ tận đáy lòng mà thốt ra chữ "vui".

Lưu Gia Hâm lén lút gạn hỏi Giang Vãn: “Đồng chí Tiểu Giang này, rừng trái cây của cô cần người phụ giúp quanh năm phải không? Liệu có phải là chỉ mướn người theo mùa vụ thôi không?”

Giang Vãn không nhịn được mà bật cười: “Trưởng trấn, ông cứ yên tâm, mùa thu chúng tôi có lê, chanh dây, quất vàng. Mùa đông có cam, táo mùa đông, bưởi. Mùa xuân lại đâm chồi nảy lộc những tỳ bà, táo xanh, dâu tằm. Còn mùa hè thì là những thứ quả hiện tại. Tôi đảm bảo bốn mùa quanh năm đều không bao giờ thiếu việc để làm.”

Dứt lời, cô lại đưa tay chỉ về phía dưới chân núi: “Phía dưới kia còn có cây hạt dẻ và ruộng lạc của nhà tôi, chỉ chờ thu sang là sẽ vào độ thu hoạch đấy.”

Cô còn đang dự tính sẽ tìm hỏi trưởng thôn một phen, xem thử nhà nào thực sự quá khốn khó mà không còn nhân lực lao động thì cô sẽ đứng ra nhận thầu lại đất đai canh tác, trồng thêm nhiều rau xanh để gỡ gạc.

Hiện tại mọi người trong nhóm ngày nào cũng nghe ngóng hỏi han xem bao giờ thì mới có rau củ mới. Ngay đến cả lương thực cho nhân viên mà cô còn chẳng trụ được, nói chi đến việc mang rau mới đi bán cơ chứ.