Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 35: Lập thêm nhóm số ba

« Chương TrướcChương Tiếp »
Huyện Bình Dương - Chung cư Cẩm Tú Nhân Gia.

Uông Mính cầm mấy quả đào đi rửa sạch, cắt thành từng miếng nhỏ xếp ngay ngắn ra đĩa rồi bưng đến bên giường bệnh: “Mẹ ơi, đào tới rồi đây, mẹ xem thử có ăn được chút nào không?”

Bà cụ nằm trên giường khó nhọc ngồi dậy: “A Mính à, cảm ơn con vẫn còn chịu khó chăm sóc mẹ. Ây da, già rồi, đâm ra lại thành gánh nặng cho các con.”

Nghe thấy lời này, nước mắt Uông Mính trào ra, xen lẫn chút tức giận: “Mẹ, mẹ gánh nặng gánh nhẹ cái gì chứ, mẹ vẫn còn khỏe mạnh chán. Mẹ đừng nói mấy lời này nữa, con và Gia Hâm đều là con cái của mẹ mà. Nào, chúng ta không nói mấy chuyện này nữa, mẹ ăn đào đi.”

Lưu Gia Hâm và Uông Mính là bạn thanh mai trúc mã, quen biết nhau từ thời còn đi học, sau đó tiến tới hôn nhân rồi sinh con đẻ cái, tình cảm vợ chồng vẫn luôn hòa thuận êm ấm.

Mẹ chồng Cát Tang Hoa cũng rất tốt với Uông Mính, đối xử với bà ấy chẳng khác nào con gái ruột. Chính vì vậy mà mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu luôn rất đầm ấm.

Từ đầu năm nay, sức khỏe của Cát Tang Hoa bắt đầu giảm sút. Bà cụ ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, chẳng có chút cảm giác ngon miệng nào.

Bác sĩ cũng đã đưa ra tối hậu thư, nói rằng bà cụ chỉ còn sống được vài tháng nữa thôi.

Thay vì cứ vất vưởng trong bệnh viện thì chi bằng về nhà, trở về nơi chốn thân thuộc để an hưởng những ngày tháng cuối đời.

Thế nhưng từ khi về nhà, mấy ngày qua, bà cụ ăn uống ngày càng ít ỏi, cơ thể suy nhược đến mức ngay cả việc bước xuống giường cũng vô cùng khó khăn.

Mấy đứa con cháu xúm xít quanh giường thay nhau khóc rấm rứt. Cuối cùng, chính bà cụ lại phải quay sang dỗ dành ngược lại bọn họ.

Sau đó Lưu Gia Hâm mang trái cây về nhà. Uông Mính mới cắn một miếng đã thấy rất ngon miệng, thế là bà ấy mang toàn bộ số trái cây đó đến cho mẹ chồng, chỉ hy vọng bà cụ có thể ăn thêm chút ít.

Ban đầu Uông Mính cứ tưởng bà cụ vẫn sẽ cự tuyệt như mọi khi, nào ngờ vừa nhìn thấy những quả đào, ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, bà cụ lại ngồi bật dậy. Bà cụ cẩn trọng cầm một miếng đào lên, trong lòng vẫn có chút e dè lát nữa mình sẽ lại nôn thốc nôn tháo. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt đầy mong mỏi của Uông Mính, bà cụ lấy hết dũng khí cắn thử một miếng.

Chỉ trong tích tắc, hương vị ngọt ngào thanh khiết của quả đào lan tỏa khắp khoang miệng, khiến bà cụ không sao kiềm lòng được mà cứ thế ăn hết miếng này đến miếng khác. Đợi đến khi đĩa đào trống không, bà cụ mới giật mình bừng tỉnh, giọng điệu có chút sững sờ: “Ngọt thật đấy, ngon quá.”

Tin mừng ập đến khiến Uông Mính sung sướиɠ đến ngây ngẩn cả người. Đôi bàn tay bưng đĩa của bà ấy run rẩy, giọng nói cũng nghẹn ngào vì xúc động: “Mẹ, mẹ thích ăn thì cứ ăn nhiều thêm chút nữa nhé, để con đi gọt thêm đào cho mẹ.”

Bà ấy vội vã xoay người đi lấy thêm vài quả đào ra rửa sạch gọt vỏ.

Bước ra phòng khách, Uông Mính nhìn chằm chằm vào túi nilon màu đỏ dùng để đựng đào, bên trong trống rỗng chẳng còn lấy một quả trái cây nào.

Trên ghế sofa, cô em chồng Lưu San San cùng chồng là Lý Hiền đang chễm chệ ngồi đó. Mỗi người cứ một miếng lại cắn ngập miệng quả mận giòn, vừa ăn vừa thi nhau nhả hột vung vãi.

Thấy chị dâu bước ra, Lưu San San ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực: “Chị dâu, mẹ vẫn không chịu ăn gì sao? Nhưng trái cây của chị ngon thật đấy, chị mua ở đâu vậy? Lần sau em cũng phải đi mua mới được.”

Giọng Uông Mính run rẩy, ngón tay chỉ thẳng vào cái túi nilon đỏ chót trên bàn: “Trái cây đâu? Trái cây đâu rồi? Hai người ăn hết rồi sao?”

Lưu San San giật thót mình trước âm thanh lớn ấy, cô ta xoa xoa bụng, cất giọng có phần hờn dỗi oán trách: “Chị dâu, chị làm gì mà dọa người ta sợ thế? Trong bụng em vẫn còn đang mang thai đứa nhỏ đây này.”

Lý Hiền cũng vội vàng vuốt ve bụng vợ, tự biết mình đuối lý nên đành xuống nước: “Chị dâu, chị xem số trái cây này hết bao nhiêu tiền? Em sẽ chuyển khoản lại cho chị. Hoặc là chị cứ bảo cho tụi em biết mua ở đâu, em đi mua thêm nhiều chút về là được chứ gì.”

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong đầu Uông Mính: “Mua về à? Cậu có biết mẹ đang đợi ăn đào hay không. Khó khăn lắm mẹ mới chịu nuốt chút thức ăn, thế mà cái lũ phá gia chi tử, lũ bất hiếu các người lại ăn sạch trơn rồi.”

Uông Mính cũng chẳng màng đến phong thái tiểu thư khuê các hay khí độ của người làm chị dâu trưởng nữa. Hiện tại bà ấy thực sự tức giận đến mức muốn tăng xông. Nếu là thứ khác thì ăn cũng ăn rồi, nhưng hôm nay lại khác. Chật vật mãi mẹ mới chịu mở miệng ăn uống, vậy mà lại bị hai người bọn họ phá hỏng bét cả.

Bây giờ Lưu San San cũng chẳng quan tâm chuyện mình đang mang thai nữa, cô ta lập tức nhảy dựng lên, giọng điệu xen lẫn sự kinh ngạc cùng vui sướиɠ tột độ: “Cái gì? Mẹ chịu ăn rồi sao?”

Lý Hiền cũng chấn động ra mặt, rồi bắt đầu tự trách bản thân mình: “Tất cả là tại chúng em. Tụi em cứ tưởng mẹ vẫn không chịu ăn như mọi hôm nên mới lỡ ăn mất số trái cây này.”

Phụ nữ mang thai vốn đã nhạy cảm lại hay xúc động. Lưu San San lập tức vung tay tát thẳng một cái rõ kêu vào mặt Lý Hiền, giọng điệu nức nở uất ức: “Đều tại anh hết, nói cái gì mà phụ nữ mang thai phải ăn nhiều trái cây mới tốt. Thế nên em mới ăn uống chẳng kiêng cữ gì như vậy, hu hu hu hu, tất cả là tại anh.”

Lý Hiền vội vàng nắm chặt tay vợ để an ủi: “Em đừng giận nữa, bây giờ tâm trạng em đang không được kích động đâu. Đều tại anh, lỗi tại anh tất, em đừng giận dỗi nữa.”

Nhìn Lưu San San nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, Uông Mính liếc nhìn mà chỉ thấy phát gớm.

“Thôi đủ rồi, đừng khóc nữa, để chị gọi điện thoại bảo anh trai em mua thêm trái cây về.”

Lý Hiền cũng nhanh miệng tiếp lời: “Chị dâu, chị bảo anh vợ mang thêm nhiều đồ về đi. Em xuất tiền, em cũng muốn báo hiếu với mẹ một phen.”

Lưu San San lập tức sấn sổ tới, muốn bắt lấy tay Uông Mính nhưng bị bà ấy gạt phắt ra. Thế mà cô ta vẫn chẳng mảy may tức giận: “Chị dâu cả, nếu anh cả bận quá không có thời gian thì chị cứ hỏi xem chỗ trái cây này mua ở đâu đi. Lý Hiền có thể đi mua ngay bây giờ luôn, em bảo anh ấy lái xe đi lập tức.”

Uông Mính hậm hực ậm ừ qua loa vài tiếng rồi vội vã bấm số gọi cho Lưu Gia Hâm. Bà ấy nhớ loáng thoáng hình như Lưu Gia Hâm có nhắc tới chuyện đi khảo sát thôn Tú Thủy gì đó. Cũng không biết hôm nay ông ấy đã đi chưa, liệu có tiện mang về ít trái cây và rau củ nào không.



Thấy đã sắp đến giờ cơm trưa, Giang Nghi Hoa bèn lên núi gọi chị gái đưa các vị lãnh đạo này về nhà dùng bữa.

Lưu Gia Hâm đột nhiên bị một cuộc điện thoại quấn lấy.

“Alô, có chuyện gì vậy bà?” Lưu Gia Hâm vô cùng thắc mắc, sao vợ ông lại gọi điện thoại vào khung giờ này cơ chứ?

Bình thường trong giờ làm việc, vợ ông tuyệt đối sẽ không chủ động liên lạc, bà ấy bảo làm thế là vì công việc của ông mà cân nhắc.

“Ông Lưu, có phải hôm nay ông đi thôn Tú Thủy không?” Uông Mính lập tức vào thẳng vấn đề chính.

Lưu Gia Hâm kinh ngạc: “Hây dà, bà cũng thần thông quảng đại thật đấy. Sao bà biết hôm nay tôi đến thôn Tú Thủy vậy?”

“Bớt lắm lời đi, nếu đã đến thôn Tú Thủy rồi thì ông mua nhiều trái cây rau củ mang về đây nhé. Hôm nay khẩu vị ăn uống của mẹ tốt hơn hẳn đấy.” Giọng nói của Uông Mính dần nghẹn ngào, rồi như sắp khóc rống lên: “Ông cũng biết tình trạng sức khỏe của mẹ chúng ta rồi đấy. Bây giờ khó khăn lắm mẹ mới chịu ăn uống nhiều hơn một chút, ông nhất định phải mua thật nhiều mang về cho tôi, ông có nghe rõ không hả?”

Nói xong câu này bà ấy liền cúp máy luôn, để lại Lưu Gia Hâm ngơ ngác đứng bên kia đầu dây, trong đầu vẫn còn ù ù cạc cạc: Cái gì? Mẹ chịu ăn uống rồi ư?

Niềm vui sướиɠ tột độ dâng trào trong phút chốc, khiến cho hơi thở của ông có phần gấp gáp.

Bên bàn ăn.

Lưu Gia Hâm vẫn đang chìm trong trạng thái lơ mơ. Tần A Nguyệt giục ông ấy gắp thức ăn nhiều thêm một chút, ông ấy cũng chỉ như cái máy mà gắp thức ăn bỏ tọt vào miệng.

Trong đầu ông ấy lúc này chỉ ngập tràn suy nghĩ mẹ mình đã chịu ăn uống trở lại.

Ông ấy vốn là một người con vô cùng hiếu thảo. Hồi còn nhỏ, nhà nghèo rớt mồng tơi, đến miếng cơm manh áo còn chẳng lo nổi, vậy mà mẹ ông vẫn nhất quyết cắn răng nhịn nhục cho ông đi học. Cứ như vậy, bà đã nâng đỡ một đứa trẻ nông thôn nghèo khó như ông ngồi lên được vị trí trưởng trấn của ngày hôm nay.

Từ đầu năm nay, thân thể mẹ ông ngày càng sa sút, ăn món gì cũng nhạt miệng vô vị. Thế mà bây giờ bà cụ lại chịu dùng bữa rồi. Lưu Gia Hâm cảm thấy như ông trời đang ban phước lành cho mình vậy.

Toàn bộ đồ ăn đều là của nhà Giang Vãn. Giờ phút này, ông thực lòng vô cùng biết ơn cô gái ấy. Trước kia, với cương vị là một trưởng trấn, ông cảm kích cô vì đã tạo công ăn việc làm cho bà con trong thôn. Còn giờ đây, với tư cách là một người bình thường, ông đội ơn cô vì đã cứu sống mẹ ông.

Hồ Vĩnh Khang tinh ý nhận ra Lưu Gia Hâm có vẻ thất thần kể từ khi nhận cuộc điện thoại đó. Anh ta đồ chừng trong nhà trưởng trấn có việc gấp, thế nên mới chủ động gợi chuyện hỏi thăm tình hình gia cảnh của những người dân đang cùng ăn cơm.

Câu hỏi này chẳng khác nào chiếc chìa khóa mở toang chiếc hộp chứa muôn vàn lời tâm sự.

“Chồng tôi mất rồi, một mình phải gồng gánh nuôi ba đứa nhỏ. Cũng may là được Nhà nước trợ cấp nhiều thứ, tiền học phí của tụi nhỏ cũng được miễn. Đứa nào đỗ đại học thì còn được vay vốn sinh viên. Haiz, dẫu cuộc sống có chật vật khó khăn một chút nhưng vẫn nhìn thấy tương lai tươi sáng. Đứa con lớn nhà tôi năm nay ra trường rồi, đến lúc đó tôi cũng sẽ nhàn nhã hơn đôi chút.”

“Con trai con gái nhà chúng tôi đều đi làm cả rồi, ngặt nỗi tiền lương tự nuôi thân đã khó, ngày nào cũng phải tăng ca sấp mặt. Đã mấy lần tụi nó gọi điện thoại về than thở gào khóc nức nở. Lại có bận đứa nhỏ đột nhiên phát bệnh tim, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu gấp. Tôi với lão nhà tôi đều là nông dân chân lấm tay bùn, tích cóp chẳng được bao nhiêu mà mang đầy bệnh tật trong người. Thuốc men thì phải uống triền miên. Chẳng qua cũng may là rất nhiều căn bệnh đã được đưa vào danh sách thanh toán của bảo hiểm y tế, nhà nghèo như chúng tôi đóng bảo hiểm y tế cũng được giảm giá. Cứ như vậy mà lây lất sống qua ngày thôi.”

“Con trai con dâu tôi ly hôn rồi. Hồi trước con trai tôi đi làm công trường bị ngã gãy chân, giờ chỉ có thể làm mấy công việc lặt vặt nhẹ nhàng như quét rác trên phố, lại còn phải gà trống nuôi con, cuộc sống khổ cực trăm bề. Chú nói xem, một bà già như tôi loanh quanh ở nhà thì cũng coi như là sống cho qua ngày đoạn tháng. Mà bây giờ còn có công ăn việc làm, ít nhiều gì cũng san sẻ phụ giúp được tụi nó phần nào.”

“Thằng con tôi hồi nhỏ lười biếng chẳng chịu học hành gì sất, giờ cũng chỉ biết lẽo đẽo theo tôi làm ruộng. Có điều nó cũng có chút tài mọn, biết lái xe ba gác nên chuyên phụ trách việc chở trái cây từ trên núi xuống cho cô chủ Tiểu Giang. Cuộc sống giờ ngày càng khấm khá hơn rồi.” Hồ Vĩnh Khang trông thấy một chàng thanh niên lực lưỡng đang ôm bát đứng ăn cơm một góc, bèn chỉ tay vào cậu ấy: “Cậu thanh niên kia là con nhà ai vậy?”

Bành Đại Phi vẫn đang vật lộn với món gà hầm nấm trong bát. Phải đến khi ông ngoại Giang Phú Quý bừng tỉnh, giơ tay vỗ mạnh một cái vào đầu Bành Đại Phi, ông ấy mới cười hề hề nói: “Thằng bé là cháu ngoại nhà tôi, năm nay mới mười tám tuổi thôi.”

Hồ Vĩnh Khang gật gù: “Vậy là tháng Chín tới này phải lên đại học rồi đúng không?”

Bành Đại Phi nuốt ực miếng thịt gà trong miệng xuống, ngẩng đầu lên. Đôi mắt cậu ta trong trẻo, sáng ngời, giọng điệu chẳng mảy may chút ngượng ngùng: “Cháu thi trượt đại học rồi, giờ cháu đang phụ việc cho chị Vãn Vãn. Chị Vãn Vãn còn đăng ký cho cháu đi học bằng lái xe nữa, đến lúc lấy được bằng rồi thì cháu chính là người của chị ấy luôn.”

Nghe thấy lời này, Giang Phú Quý thẳng chân đạp cậu ta một cước: “Cái đồ không biết xấu hổ, mày xem thử chị Vãn Vãn của mày có thèm nhận mày không đã rồi hẵng xưng là người của con bé.”

Cảnh tượng này khiến Hồ Vĩnh Khang cũng không nhịn được mà bật cười: “Ông lão à, tôi thấy cậu thanh niên này có chí khí lắm đấy. Ráng làm việc cho tốt nhé, chú rất kỳ vọng vào cháu.”

Mặt Bành Đại Phi đỏ bừng bừng. Một tay cậu ta bưng bát cơm, tay còn lại khệ nệ xách theo chiếc ghế đẩu lon ton chạy tới ngồi sụp xuống bên cạnh Hồ Vĩnh Khang, đôi mắt sáng lấp lánh: “Chú ơi, chú thực sự kỳ vọng vào cháu sao?”

Hồ Vĩnh Khang khẽ gật đầu: “Ừ, chú rất kỳ vọng vào cháu.”

Chàng thanh niên này tâm tư đơn thuần, trong sáng tựa một tấm gương tĩnh lặng. Cho dù thi trượt đại học thì cũng chẳng cảm thấy đó là chuyện gì đáng xấu hổ, tính tình lại thẳng thắn sảng khoái. Được một người sếp tốt dìu dắt, con đường phát triển sau này ắt hẳn xán lạn vô cùng.

Và Giang Vãn, chính là hình tượng người sếp tốt trong lòng cậu ta.

Bành Đại Phi cười toe toét đến mức suýt chút nữa đánh rơi cả bát cơm trên tay, báo hại nguyên một bát cơm úp sấp xuống mặt đất, miệng vẫn lẩm bẩm không ngừng: “Hắc hắc hắc, cháu cũng thấy thế, hắc hắc hắc, sau này cháu nhất định sẽ cực kỳ tài giỏi cho xem.”

Sân nhà lại được một phen gà bay chó sủa.

Giang Nghi Hoa ăn cơm xong lại từ tốn mớm cơm cho em gái, gắp thức ăn cho con bé: “Em gái, ăn chút thịt đi.”

Giang Ninh gạt phắt miếng thịt sang một bên, giọng nói non nớt cất lên: “Anh hai, em muốn ăn mướp cơ.”

Giang Nghi Hoa bèn múc cho con bé một muỗng canh mướp, nhón thêm vài miếng mướp đưa cho em gái: “Ăn từ từ thôi, không cần vội đâu.”

Khung cảnh thanh bình đến lạ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, dòng suy nghĩ của Hồ Vĩnh Khang cứ miên man bay bổng. Thực ra anh ta đã biết từ lâu rằng thôn Tú Thủy rất nghèo, nhưng những xấp hồ sơ chất đống trong văn phòng so với những gì mắt thấy tai nghe quả thực là một trời một vực. Giờ phút này, Hồ Vĩnh Khang vô cùng ân hận. Tại đại hội toàn thị trấn năm ngoái, chỉ vì chuyện của Giang Đắc Quý mà anh ta đã mỉa mai, châm biếm Giang Phúc Xuyên không thương tiếc.

Nếu anh ta mà làm trưởng thôn ở cái làng này, nói không chừng còn làm ra mấy chuyện quá khích hơn thế nữa cơ.

Rất nhiều người dân trong thôn đang phải sống cuộc đời thanh bần, ốm đau bệnh tật bủa vây quanh năm suốt tháng. Dù cho đám thanh niên trong làng có bươn chải ra ngoài, bám trụ lại được ở những thành phố phồn hoa đô hội thì cũng chẳng phải đường đời lúc nào cũng trải đầy hoa hồng.

Thế nhưng, tuyệt nhiên chẳng ai mở miệng oán than nửa lời. Từ tận đáy lòng, bọn họ biết ơn chính sách của Nhà nước. Không chỉ là tấm lòng tri ân sâu sắc, mà còn là sự mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.

Mọi người đều đang hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, và viễn cảnh tương lai ấy giờ đây đã được hiện thực hóa một cách rõ nét.

Mặc dù trong lòng vẫn luôn đau đáu lo cho mẹ nhưng Lưu Gia Hâm vẫn luôn dõi theo cuộc trò chuyện giữa Hồ Vĩnh Khang và bà con nông dân. Cuối cùng, ông lấy điện thoại ra quay một đoạn video rồi đăng lên dòng thời gian WeChat với dòng trạng thái: [Hôm nay đi thực tế thấy một ngôi làng có người dân vô cùng chất phác. Nhìn những nụ cười tươi rói của bọn họ mà trong lòng tôi như có luồng khí ấm áp chảy xuôi.]

Bất cứ ai cũng được ăn no căng bụng. Lưu Gia Hâm và Hồ Vĩnh Khang cũng xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, cảm thấy có chút ngượng ngùng. Mấy vị cán bộ đi theo phía sau cũng lén lút nới lỏng thắt lưng. Ngay cả nhân viên phòng tuyên truyền của thị trấn cũng chụp được kha khá ảnh các món ăn ngon.

Bọn họ quyết định khi trở về sẽ đệ trình xin thành lập một kênh Douyin chính thức cho thị trấn La Hạ. Đăng tải một vài món ăn ngon, phong cảnh tươi đẹp của thị trấn, đồng thời tạo dựng chút danh tiếng cho các nhà hàng nông trang ở những thôn khác.

Bên cạnh việc cặm cụi viết bài tuyên truyền, thông cáo báo chí, quay chụp bài phát biểu hay cuộc họp của lãnh đạo mỗi ngày, chắc chắn phong cảnh và ẩm thực sẽ thu hút sự chú ý của mọi người hơn nhiều.

Cuối cùng, Lưu Gia Hâm mua luôn mười cân trái cây, lại tự mình ra tận ruộng hái thêm bí đỏ, cà chua, đậu đũa và rau muống.

Tay xách nách mang hai túi to đùng nhét đầy nhóc đồ nhét lên xe. Các vị cán bộ khác lục tục theo sau cũng mua thêm vài cân.

Giang Vãn đồng loạt giảm giá hai mươi phần trăm dựa theo mức giá ưu đãi dành cho bà con trong thôn.

Lúc chuẩn bị rời đi, Lưu Gia Hâm tiện miệng hỏi một câu: “Đồng chí Tiểu Giang à, rau nhà cháu có nhận đặt trước không vậy?” Chẳng biết ai mách lẻo với trưởng trấn, nhưng Giang Vãn vẫn gật đầu: “Dạ có chứ trưởng trấn Lưu, nhà cháu nhận đặt hàng qua nhóm WeChat ạ.”

Rốt cuộc lại kết bạn WeChat thêm với mấy vị cán bộ nữa, cô cố ý tạo riêng một nhóm mới, lấy tên là "Nhóm Vườn Rau Nhà Họ Giang Số 3".

“Vãn Vãn, sao dưới đáy bát này lại có tiền thế này?”

Vừa tiễn mấy vị cán bộ rời đi, lúc quay lại sân, cô chợt nghe thấy tiếng Tần A Nguyệt kêu lên. Phóng tầm mắt nhìn sang, cô mới phát hiện ra dưới chỗ ngồi của Lưu Gia Hâm rõ ràng có kẹp theo mấy tờ tiền trăm tệ.

Tần A Nguyệt lẩm nhẩm đếm: “Úi chà, năm trăm tệ lận đó. Có phải ai trong số bọn họ bỏ quên không, Vãn Vãn cháu mau đuổi theo trả lại đi.” Vừa nói bà cụ vừa dúi nắm tiền vào tay Giang Vãn, ý giục cô mau chóng chạy theo.

Đến nước này thì Giang Vãn còn gì không hiểu nữa. Rõ ràng đây là tiền ăn cơm bọn họ gửi lại, quả thực là chẳng chịu tham một đồng một hào nào của dân cả.

Cô vỗ vỗ tay Tần A Nguyệt: “Bà nội, đây là tiền ăn cơm đấy ạ, trưởng trấn và mọi người đều có quy củ đàng hoàng cả mà.”

Nhìn theo những chiếc xe thương mại nối đuôi nhau rời đi, đôi mắt Giang Vãn cong cong như vầng trăng khuyết, khóe môi khẽ nở nụ cười: “Bọn họ đều là những người lãnh đạo tốt.”
« Chương TrướcChương Tiếp »