Chương 36: Lên thêm hàng

Cùng lúc đó, tại thành phố Thượng Hải.

Lâm Dư nhìn hai người đang nằm trên giường mình, khóe miệng giật giật: “Tôi nói này, mấy cậu, chẳng phải tôi đã cho mỗi người nửa bắp ngô rồi sao? Sao bây giờ còn đến đây? Người hâm mộ của mấy cậu có biết các cậu vô lại thế này không?”

Dạo gần đây, Lâm Dư tham gia cúp Tinh Quang do Đẩu Đẩu tổ chức nên mới đi Thượng Hải một chuyến.

Anh ta mang theo mười bắp ngô tới Thượng Hải, cứ nghĩ ở lại ba ngày thì chắc chắn đủ ăn.

Nào ngờ vừa đến khách sạn, số ngô đó đã bị đám bạn xấu quen biết xúm vào chia chác hết sạch.

Hạ Vũ nằm trên giường, không nhúc nhích nhìn Lâm Dư: “Vô lại thì làm sao? Hay là cậu bóp chết tôi đi.”

Vượng Tử lật người, úp sấp xuống giường: “Mệt quá, sắp chết rồi. Không có ngô thì tôi sống còn ý nghĩa gì nữa?”

Hạ Vũ âm thầm đăng một bài viết hàng ngày lên Đẩu Đẩu.

“Hôm nay… ở cùng với… Một Con Cá, cậu ấy lại… dùng nửa bắp ngô… dụ dỗ tôi, tại sao… tôi nói chuyện… cứ đứt quãng thế này… bởi vì sắp bị… chết đói rồi, không còn sức lực nữa.”

Chỉ một lát sau khi đăng tải, khu vực bình luận lập tức bị cộng đồng mạng chiếm lĩnh.

[Ngày Mưa thế mà lại ở cùng Một Con Cá sao? Mê quá mê quá đi mất.]

[Ngô á? Ngô gì cơ?]

[Nội dung phát sóng trực tiếp gần đây của Một Con Cá toàn là ăn rau củ, sắp làm tôi xem đến phát ói rồi, vậy mà anh ấy vẫn chưa thấy ngán.]

[Người anh em lầu trên ơi, cậu có biết rau củ Một Con Cá ăn ngon đến mức nào không? (chảy nước miếng.jpg). Lần trước tôi trúng túi phúc, nhận được ngô, quả thực ngon bùng nổ luôn.]

[Trời ơi, chỉ là không biết rau củ của Một Con Cá bán ở đâu thôi. Lần nào hỏi, anh ấy cũng bảo mua ở cổng chợ.]

[Hình như tôi biết rau củ Một Con Cá ăn được mua ở đâu rồi đấy.]

[Người lầu trên mau nói chi tiết đi, tôi xin trả giá cao để mua.]

Diệp Phàm Sinh nhìn thấy ngày càng có nhiều người trong khu bình luận hỏi mua rau củ ở đâu, tay anh ta căng thẳng đến mức sắp đổ mồ hôi. Anh ta thật sự rất muốn nói cho mọi người biết rằng chỗ rau củ này là của nhà Giang Vãn, nhưng lại sợ bị ăn chửi.

Trước đó, khi Giang Vãn đăng bài viết, mọi người đều chế giễu Giang Vãn bán đắt, ké sức nóng của đạo diễn Trương. Chỉ có anh ta vì tò mò bùng phát nên mới đi mua một đơn mận giòn và đào trơn.

Sau khi nhận hàng, anh ta nếm thử một chút thì thấy siêu ngon, bèn đi xuống dưới bài viết trả lời đám người đang túc trực chờ đợi: “Cực kỳ ngon, cả đời này chưa từng ăn loại đào trơn và mận giòn nào ngon đến thế.”

Ngay lập tức, anh ta bị người ta bao vây công kích.

[Ha ha, cậu chưa từng ăn đồ ngon bao giờ đúng không? Một kẻ khiến người ta buồn nôn như Giang Vãn trồng ra trái cây thì có gì mà ngon chứ (trắng mắt.jpg).]

[Trời đất, không ngờ Giang Vãn còn có chó săn đấy, có chút trái cây thôi mà cũng phải thuê người nâng bi, thảo nào bán đắt thế.]

[Canh me lâu như vậy, cứ tưởng sẽ có người trần thuật lại sự thật một cách khách quan, ai ngờ lại canh phải một tên người hâm mộ mất trí, mở to mắt mà nói mò.]

[Nếu ngon thật thì chỉ có mình cậu khen ngon thôi sao? Cậu xem dưới bài đăng này xem, chỉ có mỗi mình cậu là người hâm mộ trung thành chết não mà thôi.]

Nhận được những tin nhắn này, Diệp Phàm Sinh tức muốn nổ tung. Anh ta chỉ là một người thích ăn uống bình thường, ngày ngày đam mê tìm tòi các món ăn ngon mà thôi.

Lần này cũng do nhìn thấy trái cây có giá bốn mươi đồng một cân nên mới muốn thử xem hương vị có thực sự ngon như vậy không.

Thậm chí anh ta còn tốt bụng trả lời từng người đang chờ đợi phía dưới.

Nào ngờ lại bị gán cho cái danh người hâm mộ mất trí.

Bản tính vốn không khéo ăn nói, anh ta lập tức gỡ cài đặt Đại Nhãn Tử rồi chuyển sang Đẩu Đẩu. Nực cười thật, không được ăn là thiệt thòi của bọn họ. Trên Đẩu Đẩu có cửa hàng nhà Giang Vãn, dạo gần đây ngày nào anh ta cũng chầu chực, chính là để tiện quan sát mọi lúc mọi nơi xem có lên thêm hàng không, sau đó sẽ lập tức bấm mua.

Về sau, khi lướt trúng buổi phát sóng trực tiếp của Một Con Cá, anh ta thấy những thứ Một Con Cá ăn chuyển từ cà chua, cà tím, ngô sang đào trơn, mận giòn.

Hơn nữa, địa chỉ IP của Một Con Cá và địa chỉ chuyển phát nhanh trái cây gửi từ cửa hàng của Giang Vãn lại ở cùng một nơi.

Kết hợp với những lời Một Con Cá nói trong phòng phát sóng trực tiếp, đại loại như: “cô chủ Tiểu Giang hình như muốn mở cửa hàng trực tuyến”, “cô chủ Tiểu Giang nói cô ấy thích làm ruộng.”

Anh ta hiểu ra ngay tức khắc, những thứ Một Con Cá ăn đều là đồ nhà Giang Vãn.

Bây giờ, khi nhìn thấy [Ngày Mưa], một streamer khác mà mình theo dõi trên Đẩu Đẩu đăng một đoạn video tranh giành ngô, tất cả mọi người đều đang hỏi ngô mua ở đâu.

Anh ta thực sự rất muốn nói rằng đó là đồ nhà Giang Vãn, nhưng Giang Vãn lại không bán ngô trên mạng!

Thế nhưng, anh ta lại sợ cư dân mạng trên Đẩu Đẩu cũng giống như trên Đại Nhãn Tử, nhảy vào công kích mình là người hâm mộ mất trí.

Thế nên, anh ta đành nhắc khéo một câu: [Nếu tôi đoán không lầm thì có lẽ, chắc là, ngô chỉ được bán trực tiếp ở cửa hàng, trên mạng chỉ có đào trơn và mận giòn thôi.]

Đính kèm liên tiếp mấy từ không chắc chắn, chính là sợ bị mọi người chửi bới.

Diệp Phàm Sinh đau khổ đến mức nước mắt tuôn rơi đầy mặt: “Giang Vãn, rau củ nhà cô ngon quá đi mất, chỉ tội ăn xong rất dễ bị chửi là người hâm mộ mất trí.”

Mặt khác, sau khi đăng bài viết hàng ngày lên Đẩu Đẩu, Hạ Vũ chạy tới bên cạnh Lâm Dư, nửa đùa nửa thật quỳ rạp xuống ôm lấy chân anh chàng streamer: “Anh Cá, em xin anh đấy, hãy nói cho đứa nhỏ này biết mua ngô ở đâu đi. Ngon thực sự luôn, đến lúc đó đàn em sẽ mua một trăm cân trả lại cho anh, được không?”

Lâm Dư đạp đạp sức nặng trên chân mình: “Cút đi, hết ngô rồi, cậu muốn mua cũng chẳng mua được đâu.”

Ngày đầu tiên rời đi, anh ta đã nhìn thấy cô chủ Tiểu Giang gửi tin nhắn trong nhóm, thông báo rằng ngô đã bán hết sạch, từ nay về sau chỉ bán trái cây thôi.

Thật vất vả mới giành được lô ngô cuối cùng mang tới thành phố Thượng Hải, vậy mà lại bị mấy người bạn xấu này nhắm trúng.

Vượng Tử cũng bật dậy khỏi giường, khi nghe Lâm Dư nói hết ngô rồi, liền nhảy tót tới chỗ ghế sô pha lật tung túi xách của Lâm Dư, dặn dò Hạ Vũ một câu: “Canh chừng cậu ta, để tôi xem trong túi cậu ta còn ngô không.”

Lâm Dư hét toáng lên: “Á á á, Vượng Tử, tôi phải gϊếŧ cậu!”

Có biết túi của đàn ông không thể tùy tiện lục lọi hay không hả?

Cuối cùng, Vượng Tử móc ra hai đôi tất thối từ trong túi của Lâm Dư, ghét bỏ í một tiếng, thế nhưng tay vẫn bất giác lục lọi tiếp.

“Tôi nói cho mấy cậu nghe, mau buông tôi ra, tôi sẽ kể cho mấy cậu.” Lâm Dư che mặt lại, chỉ sợ Vượng Tử moi chiếc qυầи ɭóŧ đỏ của mình từ trong túi ra ngoài.

Tiếp đó, anh ta đạp gã Hạ Vũ đang ngồi bệt trên mặt đất ôm chân mình: “Cô chủ Tiểu Giang đã mở một cửa hàng trực tuyến, chỉ có điều trên mạng chỉ bán trái cây. Trước kia cô ấy sẽ bán rau củ trực tiếp, nhưng bây giờ rau củ đã cạn kiệt toàn diện, bán trực tiếp cũng không có rau củ nữa rồi.”

“Cái gì? Lại có cả cửa hàng trực tuyến cơ à? Vậy tại sao cậu không nói trước cho bọn tôi biết?” Vượng Tử vứt chiếc túi trong tay đi, bước đến cạnh Lâm Dư rồi chùi chùi tay lên người anh chàng streamer: “Toàn mùi tất thối.”

“Chết tiệt, đôi tất đó của tôi giặt rồi, còn chưa mang nữa đấy!” Giữa trán Lâm Dư giật giật, sắp bị chọc tức phát điên.

Thấy chủ đề đi chệch hướng, Hạ Vũ đập Vượng Tử một cú rồi chớp chớp hai mắt nhìn Lâm Dư: “Anh Cá, mau nói đi, cửa hàng trực tuyến tên là gì?”

Lâm Dư gãi gãi đầu: “Nói cho mấy cậu cũng vô ích thôi, vì bây giờ bán hết sạch rồi. Hơn nữa, tôi phát hiện trên mạng có rất nhiều người không thích cô chủ Tiểu Giang, nên tôi mới không kể ra.”

Chủ yếu là vì sợ có người vu khống cô chủ Tiểu Giang bỏ tiền thuê người nổi tiếng trên mạng lăng xê. Bản thân anh ta thân cô thế cô, tốt nhất đừng gây họa cho cô chủ Tiểu Giang.

Lâm Dư lấy điện thoại di động ra, chia sẻ cửa hàng cho hai người, miệng còn lẩm bẩm: “Cô chủ Tiểu Giang chính là Giang Vãn, cái người nổi rần rần trong chương trình Tuyển tú Chân Ngã trước kia ấy, chỉ có điều…”

Nói đến đây, anh ta lặng lẽ thở dài. Một người trồng trọt giỏi như vậy, dáng dấp xinh đẹp, khuôn mặt luôn toát lên vẻ dịu dàng mềm mỏng như cô chủ Tiểu Giang thì có thể mắc sai lầm gì chứ?

Chắc chắn đều là lỗi của đám nền tảng kia.

“Lâm Dư, cửa hàng này không phải vẫn còn hàng à? Sao cậu lại bảo hết hàng?” Hạ Vũ vuốt vuốt trang thông tin chi tiết sản phẩm, phát hiện thực sự vẫn còn hàng, chỉ có điều tất cả đều là trái cây.

Mặc kệ vậy, Hạ Vũ dứt khoát đặt mười cân trái cây, nghe Lâm Dư nói thì chắc là ngon lắm đây. Vượng Tử cũng móc điện thoại ra thao tác một hồi, thêm mười cân vào giỏ hàng, đến lúc thanh toán lại phát hiện hệ thống báo hết hàng. Anh ta bèn xóa bớt vài cân rồi gửi lệnh lần nữa, cuối cùng đã thành công.

“Trời đất, tôi giành được năm cân cuối cùng rồi.” Vượng Tử cầm điện thoại, cứ lẩm bẩm lảm nhảm y như lên đồng.

Lâm Dư còn đang chìm đắm trong nỗi buồn xé ruột xé gan, nhìn thấy hai người kia cướp được hàng mới sực tỉnh lại: “Cái gì? Lên thêm hàng rồi á? Sao tôi lại không biết?”

Anh ta vội vã lấy điện thoại ra tải lại trang, phát hiện toàn bộ đã biến mất, giao diện vẫn hiển thị trạng thái bán hết sạch.

Lượng tiêu thụ cũng tăng từ một nghìn lên một nghìn năm trăm. Vậy nên, cô chủ Tiểu Giang vừa lên thêm năm trăm đơn hàng tồn kho sao?

Lâm Dư khóc không ra nước mắt: “Hu hu hu, tôi còn nói sẽ mua một ít cho Mỹ Mỹ, tôi đã hứa với em ấy rồi, hu hu hu hu, bây giờ phải làm sao đây, không mua được.”

“Nhìn tôi làm gì? Tôi chỉ giành được có năm cân.” Vượng Tử che điện thoại lại, giật thót mình khi thấy ánh mắt oán hận của Lâm Dư.

Sau đó, cả hai lại im lặng chuyển dời tầm nhìn sang Hạ Vũ, người nãy giờ không hó hé nửa lời: “Tiểu Vũ Tử, cậu giành được bao nhiêu cân?”

Hạ Vũ nuốt nước bọt: “He he, một cân, tôi giành được một cân.”

“Tiểu Vũ Tử, chẳng phải cậu nói sẽ mua cho tôi một trăm cân để báo đáp tôi sao?” Lâm Dư xoa xoa hai tay, nụ cười vẫn thường trực trên môi, từng bước ép sát Hạ Vũ.

“Cút đi, lúc đó khác, bây giờ khác. Tôi chỉ giành được có một cân mà cậu lại đòi tôi đưa cậu một trăm cân á?”

“Xin cậu đấy, Anh Cá thật vất vả mới thích một người, Mỹ Mỹ cũng có cảm tình với tôi, cậu cứ thuận theo nguyện vọng của Anh Cá đi. Đợi lúc Anh Cá về thành phố Vân Châu sẽ gửi cho cậu sau.”

Sau khi quay lại thành phố Vân Châu, anh ta hoàn toàn có thể gửi cho Mỹ Mỹ. Nhưng hiện tại anh ta vẫn chưa về, chuyện mua đồ cho Mỹ Mỹ đương nhiên là càng sớm càng tốt.

Tròng mắt Hạ Vũ xoay lựu: “Anh Cá, vậy em có thể cùng đi thành phố Vân Châu với anh không? Em muốn ở nhà anh, có được không? Đến lúc đó em sẽ nấu cơm, mua thức ăn cho anh, em chỉ muốn đi dạo chợ rau thôi.”

Trên mạng chỉ có trái cây, mua trực tiếp thì thỉnh thoảng sẽ có rau củ và mấy thứ linh tinh khác. Hắc hắc hắc, hắc hắc hắc.

Mắt Vượng Tử cũng sáng rực lên, xoa xoa hai tay: “Anh Cá, em cũng được này. Em sẽ chuyển địa chỉ của năm cân này cho em gái Mỹ Mỹ, đưa em đến nhà anh đi.”

Cuối cùng, hai người được như ước nguyện vui vẻ chuyển đổi địa chỉ đơn đặt hàng. Đúng lúc này, bọn họ mới phát hiện ra Hạ Vũ vốn dĩ không phải mua một cân mà là mười cân.

Đồ chó tâm cơ.

Lát sau, Lâm Dư còn lướt thấy bài viết hàng ngày mà Hạ Vũ đăng trên mạng: “Hạ Vũ! Cậu vậy mà còn đăng bài mỉa mai tôi ư?”

Hạ Vũ hoàn toàn chẳng bận tâm: “Ây da, yên tâm đi, bài viết hàng ngày qua một ngày sẽ tự động ẩn đi mà.”

Đẩu Đẩu có khá nhiều chế độ như đăng video, hình ảnh và bài viết hàng ngày. Bài viết hàng ngày chính là dạng bài tự động ẩn sau hai mươi bốn giờ, rất thích hợp để phát điên.

Hạ Vũ cầm điện thoại lên, phát hiện trong khu vực bình luận có rất nhiều người đang hỏi ngô mua ở đâu. Cậu ta rất muốn nói là nhà Giang Vãn, nhưng lại nghĩ tới lời Lâm Dư bảo không được để lộ, rất dễ thu hút lượng người tẩy chay hắc ám.

Vì vậy, cậu ta chỉ thả biểu tượng yêu thích vào một dòng bình luận: [Nếu tôi đoán không lầm thì có lẽ, chắc là, ngô chỉ được bán trực tiếp ở cửa hàng, trên mạng chỉ có đào trơn và mận giòn thôi.]

Cậu ta âm thầm nghĩ bụng, người hâm mộ này thật có mắt nhìn.

Diệp Phàm Sinh vẫn chuẩn bị tâm lý chờ đợi vô số cư dân mạng chửi bới mình, nào ngờ [Ngày Mưa] lại thả lượt thích cho mình. Anh ta mỉm cười hài lòng. He he he, giấu đi công lao và tên tuổi.

Nhưng tài khoản Đẩu Đẩu của anh ta mới được lập, cực kỳ dễ bị đào bới.

Trong danh sách người theo dõi của anh ta chỉ theo dõi có mười người, lại chưa ẩn đi. Trong đó chín người đều là blogger ẩm thực, chỉ có duy nhất một tài khoản là Cửa hàng của một người nông dân bình thường.

[Sao cứ cảm thấy cái tên này quen thuộc thế nhỉ?]

[Tôi cũng thấy quen quen? Không đúng, đây chẳng phải là cửa hàng của Giang Vãn sao?]

[Trời ơi, biết đâu chỉ là trùng hợp thôi?]

[Làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế? Đầu tiên là ké sức nóng phía đạo diễn Trương, bây giờ lại gọi một cái nick ảo ba không sang bên nền tảng của streamer lớn để ăn theo á?]

[Nhưng mà, cửa hàng của Giang Vãn hình như có thêm ảnh sản phẩm rồi, vườn cây ăn quả ngập tràn cả ngọn núi nhìn dễ chịu quá đi.]

[Tôi cũng thấy vậy, cảm giác bên đó đẹp thật, đồi núi bao quanh, rừng cây ăn quả xanh mướt, tầng mây cũng rất thấp, đẹp cực kỳ.]

[Cảm giác Giang Vãn ké sức nóng cũng thật đáng thương, tôi vẫn nên mua một đơn vậy.]

[Tôi cũng thế, mua một đơn xem sao.]

[Không đúng? Sao mấy người mua được thế? Không phải bán hết sạch rồi à?]

[Đâu có, tôi thấy vẫn chưa bán hết mà?]

[Á á á á á, thế thì tôi phải đi cướp đây.]

Giang Vãn cũng bận đến mức hồ đồ luôn rồi. Trước đó cô đã lên một nghìn cân cho mỗi nền tảng, vất vả lắm mới thấy hàng tồn kho sắp được phát đi hết. Cô chuẩn bị lên từng đợt năm trăm cân một, mỗi ngày bán một ít.

Vậy mà cô lại quên mất mình có hai nền tảng, thế là cứ vậy quăng toàn bộ năm trăm cân lên nền tảng Quả Đào.

Đến khi thấy bán hết sạch, Giang Vãn mới sực nhớ ra nền tảng Đẩu Đẩu còn chưa có hàng. Vì thế, cô lại ngậm ngùi rớt nước mắt bổ sung thêm năm trăm cân lên Đẩu Đẩu.

Đơn đặt hàng lại sắp chất thành đống rồi.