Giang Vãn lái xe ba gác qua đó rồi dừng lại trước mặt hai người: “Dì cả, chị họ Ngọc Quỳnh?”
Vương Ngọc Quỳnh vẫn đang an ủi mẹ, khuyên bà đừng đau buồn nữa. Cô chợt thấy trước mắt tối sầm lại rồi nghe có tiếng người gọi mình.
Ngẩng đầu lên thì phát hiện ra đó là Giang Vãn.
Vết nước mắt trên mặt vẫn chưa khô, Vương Ngọc Quỳnh lau vội vàng: “Vãn Vãn, sao em lại ở đây?”
Sau đó cô vỗ nhẹ vào người Chu Từ Phân vẫn đang khóc nức nở: “Mẹ, đừng khóc nữa, là Vãn Vãn đấy.”
Chu Từ Phân cũng ngẩng đầu lên với đôi mắt đỏ hoe, khóe miệng nhếch thành một nụ cười gượng gạo: “Vãn Vãn à, sao cháu lại ở đây?”
“Cháu mua chút hạt giống rau để đem về nhà. Dì cả, dì bị sao vậy? Có phải em họ Ngọc Siêu chọc dì giận không?”
Nét mặt Vương Ngọc Quỳnh thoáng chốc bị sự chán ghét bao trùm: “Đừng nhắc tới cái thứ ăn cháo đá bát đó, kinh tởm.”
Câu nói này càng khiến Giang Vãn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng cô cũng ngoan ngoãn không nhắc lại nữa mà chỉ hỏi xem họ định đi đâu.
Chu Từ Phân thở dài, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào: “Dì cũng không biết bây giờ mình sẽ đi đâu nữa. Vãn Vãn, dì và dượng của cháu ly hôn rồi.”
Giang Vãn vô cùng kinh ngạc: “Sao cơ?”
Ông ngoại và bà ngoại mất sớm, chỉ để lại mẹ cô là Chu Từ Uyển cùng dì cả Chu Từ Phân.
Hai chị em lần lượt gả đến những ngôi làng khác nhau thuộc thị trấn La Hạ. Cuộc sống trôi qua cũng tươm tất, vợ chồng hòa thuận. Ít nhất thì theo như cô thấy, dì cả và dượng mỗi khi làm việc gì cũng bàn bạc với nhau, chưa từng cãi vã gắt gỏng bao giờ.
Vương Ngọc Quỳnh thấy mẹ chịu mở lời thì cũng không giấu giếm nữa, trong giọng nói chất chứa đầy sự oán trách và căm hận: “Vương Hoa Quyền nɠɵạı ŧìиɧ rồi, ông ta lén lút qua lại với cô kế toán trong xưởng.”
Vương Hoa Quyền làm thợ mộc tại một xưởng gỗ ở huyện Bình Dương, cũng coi như dựa vào tay nghề mà có được công việc ổn định.
Chợt nghe tin ông ta nɠɵạı ŧìиɧ, Giang Vãn có phần sửng sốt, cuối cùng chỉ ấp úng thốt ra được mấy chữ: “Sao dượng ấy lại như vậy?”
Lời của Vương Ngọc Quỳnh tuôn ra xối xả như chuỗi hạt đứt dây, trút sạch mọi uất ức: “Trước đây chị cũng tưởng ông ta hiền lành, tuy công việc không kiếm được nhiều tiền nhưng lại an phận. Nào ngờ ông ta chỉ giả vờ hiền lành bề ngoài. Nếu không phải mẹ chị tình cờ đến xưởng bắt quả tang thì có lẽ đã bị lừa gạt cả đời rồi…”
Chu Từ Phân kể từ ngày gả cho Vương Hoa Quyền liền sinh con đẻ cái, cả đời quần quật làm lụng ngoài đồng. Bà nuôi lợn, làm ruộng, đi làm mướn cho nhà người ta. Quanh năm suốt tháng kiếm được bao nhiêu tiền đều dồn hết cho gia đình và con cái, bản thân đến một chiếc áo mới cũng không nỡ mua. Cuộc sống thật sự rất nghèo khổ.
Vương Hoa Quyền luôn miệng kêu ca rằng ở trên huyện cái gì cũng cần đến tiền. Sau này bà mới phát hiện nguyên nhân khiến ông ta hết tiền là vì đem đi nuôi vợ bé.
Lúc đầu bà cũng từng nghĩ xem có nên cắn răng chịu đựng hay không, nhưng đổi lại chỉ là sự đắc nước làm tới, ả nhân tình kia lại dám gọi điện thoại tới để khıêυ khí©h bà.
Ả mắng bà chỉ là một mụ đàn bà nhà quê, làm kỳ đà cản mũi Vương Hoa Quyền.
Cuối cùng Chu Từ Phân chịu không thấu nên quyết định ly hôn. Tuy nhiên, đứa con trai Vương Ngọc Siêu lại cho rằng cha mẹ ly dị thì mất mặt lắm. Cậu ta còn dọa dẫm, nếu Chu Từ Phân nhất quyết ly hôn thì cả đời này sẽ không thèm nhận bà làm mẹ nữa.
Vương Hoa Quyền cũng chẳng muốn bỏ vợ. Ông ta nghĩ rằng một khi ly hôn rồi sẽ không còn ai chăm sóc cho người mẹ già bị liệt giường của mình, và cũng chẳng có ai thu dọn nhà cửa ngăn nắp.
Hơn nữa, chuyện ly hôn thật đáng xấu hổ. Đàn ông ra ngoài tìm niềm vui há chẳng phải là chuyện bình thường sao? Ông ta mãi không hiểu được tại sao Chu Từ Phân lại không chịu thông cảm cho mình.
Rốt cuộc họ chỉ có thể giải quyết ly hôn thông qua phán quyết của tòa án. Trước phiên tòa, nhân viên hòa giải cũng ra sức khuyên can hai người đừng ly hôn.
Tuổi tác hai bên cộng lại cũng ngót nghét trăm tuổi, bây giờ còn làm ầm ĩ chuyện ly dị thì có ý nghĩa gì chứ? Con cái đều khôn lớn cả rồi, nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện là xong.
Vốn dĩ Vương Ngọc Quỳnh đang đi làm ở công ty nên không hề hay biết những chuyện này.
Chính Vương Ngọc Siêu đã gọi điện thoại, muốn cô khuyên Chu Từ Phân đừng ly dị, giọng điệu vẫn hống hách như xưa: “Đàn ông mắc phải sai lầm này là chuyện quá đỗi bình thường. Đều tại mẹ chuyện bé xé ra to, bây giờ cả làng đều biết hết rồi, thật mất mặt chết đi được.”
Giọng điệu của cậu ta chất chứa đầy sự oán trách và khó hiểu dành cho người mẹ: “Đã lớn tuổi thế này rồi còn làm ra vẻ rắc rối, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.” Vương Ngọc Quỳnh nhận được tin thì không nói lời nào mà lập tức xin nghỉ phép rồi bắt xe từ thành phố Hỗ Thị trở về.
Khi Chu Từ Phân nhìn thấy con gái trở về, bà cứ ngỡ cô cũng giống như thằng con trai, muốn khuyên mình đừng ly hôn. Bà đã định bỏ cuộc, thậm chí còn bắt đầu tự vấn xem có phải bản thân đã chuyện bé xé ra to hay không.
Chu Từ Phân khẽ run rẩy đôi bàn tay, bà hỏi cô giống như một đứa trẻ phạm lỗi: “Ngọc Quỳnh, con cũng tới đây để khuyên mẹ sao? Con cũng thấy mẹ làm sai à?”
Nào ngờ Vương Ngọc Quỳnh ném thẳng túi xách vào đầu Vương Ngọc Siêu, cô lao tới túm tóc rồi tát cho cậu ta mấy bạt tai: “Vương Ngọc Siêu, não của mày bị chó tha rồi à? Mẹ mày bị người ta ức hϊếp, mày còn dám bóc lột mẹ. Mày quên mất ai là người đóng học phí cho mày sao? Mày quên ai đã thức khuya dậy sớm nấu cơm cho mày đi học rồi phải không? Mày quên lúc mày rét run lẩy bẩy như con gà rù ngoài trường thì ai là người mang áo ấm đến cho mày rồi à? Hay là mày cũng cùng một giuộc với ông bố của mày? Phần thân dưới không tự quản được nên mày mới có sự đồng cảm với ông ta hả?”
Vương Ngọc Siêu bị đánh đến mức ôm đầu bỏ chạy nhưng miệng vẫn cãi chày cãi cối: “Mẹ nó chứ, tao thèm bà ấy mang quần áo cho chắc? Bà ấy đóng học phí cho tao là lẽ đương nhiên. Có giỏi thì đừng đẻ tao ra nữa! Mày tưởng tao muốn sinh ra trong cái gia đình này sao? Nhà người ta toàn là gia đình công nhân viên chức, có hộ khẩu thành phố, chỉ riêng tao mang cái mác hộ khẩu nông thôn, mẹ thì lại là nông dân cày cuốc. Mày có biết mỗi lần điền đơn ở trường tao thấy nhục nhã cỡ nào không?”
Dứt lời, cậu ta chạy tuột ra khỏi nhà rồi gầm lên với Chu Từ Phân: “Cái nhà này cũng là của bố. Bà muốn ly dị thì cút ra khỏi đây đi. Để tôi chống mắt lên xem bà còn chỗ nào nương tựa. Đến lúc đó thì đừng trách bố tôi nhẫn tâm tàn độc.”
Mãi cho tới lúc tham gia hòa giải trước phiên tòa, Vương Ngọc Siêu thậm chí vẫn còn đe dọa: “Nếu bà khăng khăng đòi ly dị, tôi sẽ coi như không có người mẹ này. Để xem đến lúc đó Vương Ngọc Quỳnh có phụng dưỡng bà hay không.”
Trong thâm tâm Vương Hoa Quyền và Vương Ngọc Siêu, con trai mới là niềm hi vọng để nương tựa lúc tuổi già. Lời đe dọa của cậu ta chắc chắn sẽ có hiệu quả. Tốt nhất là bà hãy ngoan ngoãn rút đơn kiện đi, đến lúc đó nói không chừng cậu ta và bố sẽ còn rủ lòng từ bi mà tha thứ cho bà.
Vương Ngọc Quỳnh luôn đứng về phía mẹ mình. Bỏ ngoài tai sự đe dọa của Vương Ngọc Siêu, cô nắm chặt lấy bàn tay Chu Từ Phân: “Mẹ à, bất luận mẹ đưa ra quyết định gì, con đều sẽ ủng hộ mẹ. Trước tiên mẹ phải sống cho chính mình, sau đó mới đến lượt làm con gái, làm vợ và làm mẹ của người khác.”
Chu Từ Phân kiên định gật đầu, bà dõng dạc nói với vị thẩm phán phụ trách hòa giải trước phiên tòa: “Tôi muốn ly hôn. Dù phải trả bất cứ giá nào, tôi cũng nhất quyết ly hôn.”
Hôm nay đúng lúc phiên tòa vừa kết thúc. Chu Từ Phân kiên quyết ly dị, cộng thêm việc con cái đã trưởng thành và có những hiểu lầm sâu sắc đối với một trong hai bên cha mẹ nên tòa tuyên án Vương Ngọc Quỳnh có trách nhiệm phụng dưỡng mẹ, còn Vương Ngọc Siêu sẽ chăm sóc cho bố.
Vương Ngọc Siêu vẫn còn cố cứng miệng: “Bố có nhà có tiền tiết kiệm. Chị này, đến lúc đó chị đừng hòng quay về đòi chia chác tài sản với tôi đấy nhé.”
Vương Ngọc Quỳnh giận đến mức chỉ muốn lao tới tát cho cậu ta thêm mấy cái nữa: “Mày cút đi cho khuất mắt tao, đừng có gọi tao là chị, mày chỉ là một tên khốn nạn.”
Nói xong, cô cũng quay sang mỉa mai Vương Hoa Quyền: “Đứa con ngoan mà ông nuôi nấng đó, đến cả thị phi trắng đen còn không phân biệt nổi mà ông còn trông cậy nó sẽ phụng dưỡng mình lúc tuổi già sao? Ha ha, đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.”
Vương Hoa Quyền im lặng không lên tiếng, ngược lại Vương Ngọc Siêu lại nhảy cẫng lên: “Bà đúng là cái đồ bần hàn nghèo kiết xác, quả nhiên là con cái do nông dân nuôi lớn, cả đời này chẳng có chút mắt nhìn người nào. Quần áo mặc trên người cũng rách rưới tả tơi, trông đến là buồn nôn.”
Chu Từ Phân phát hiện Vương Hoa Quyền nɠɵạı ŧìиɧ cũng không rơi một giọt nước mắt, lúc chuẩn bị ly dị cũng chẳng buồn khóc lóc. Thế nhưng hiện tại, khi nghe thấy đứa con trai ghét bỏ và coi thường mình đến nhường này, bà liền bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Cả đời bà nhịn ăn nhịn mặc, gom góp mọi thứ tốt đẹp nhất để dành cho con cái. Quần áo trên người giặt đi giặt lại nhiều lần đến mức sờn bạc và thủng lỗ chỗ, vậy mà đứa con dứt ruột đẻ ra lại cảm thấy bà là một sự sỉ nhục.
Thế rồi bà ôm chầm lấy con gái, tay cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn, gào khóc nức nở: “Ngọc Quỳnh à, rốt cuộc mẹ đã làm sai điều gì? Tại sao Ngọc Siêu lại căm hận mẹ đến vậy?”
“Có phải mẹ thực sự đã sai rồi không? Ông trời ơi, xin ông hãy mở mắt ra mà xem.”
Nghe xong lời Vương Ngọc Quỳnh kể, Giang Vãn càng trở nên trầm mặc, vẻ mặt khó chịu hệt như nuốt phải con ruồi.
Trong lòng cô, Vương Hoa Quyền vốn dĩ cũng chẳng phải hạng người thật thà yên phận. Bởi lẽ trước đây khi đến nhà họ Vương chúc Tết, cô từng bắt gặp ông ta lén lút sử dụng ứng dụng Đẩu Đẩu để xem mấy cô nữ streamer hở hang nhảy múa, thậm chí còn nạp tiền vào để tặng quà.
Lúc đó cô vẫn còn mù mờ nên không biết có nên nói cho dì cả nghe hay không. Thậm chí cô còn cảm thấy sợ hãi, lỡ như vì lời nói của mình mà khiến hai vợ chồng họ ly hôn thì phải làm sao?
Về sau chính Vương Hoa Quyền giải thích rằng những món quà này đều là săn được từ mấy phòng livestream khác, hoàn toàn miễn phí. Ông ta chỉ tùy tiện tặng đi cho vui, bằng không để hết hạn thì lại uổng phí. Nghe vậy, cô mới tạm yên tâm phần nào.
Giang Vãn cứ ngỡ bản thân đã suy nghĩ quá tồi tệ về người khác, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn luôn tồn tại một khúc mắc.
Mãi cho đến tận sau này khi cha mẹ cô qua đời, Vương Hoa Quyền vẫn luôn ở bên cạnh động viên an ủi, ông ta bảo cô phải mạnh mẽ, phải tự lập, phải nỗ lực vượt qua nỗi đau này.
Thậm chí lúc cô quay lại trường học, Vương Hoa Quyền cũng nhắn tin qua WeChat nhiều lần để cổ vũ cô tiếp tục hoàn thành việc học hành, ông ta cho rằng bằng cấp mới chính là giấy thông hành vững chắc nhất.
Cô cũng dần thay đổi cái nhìn về Vương Hoa Quyền. Giang Vãn nghĩ rằng có lẽ do bản thân đã xé nhỏ ra to, thực chất bản tính của ông ta vốn dĩ không hề xấu, việc vung tiền tặng quà cho cô nàng streamer hở hang kia có lẽ chỉ là vì sợ lãng phí mà thôi.
Không ngờ thời gian trôi qua lâu như vậy, mọi chuyện giờ đây đã ngã ngũ. Hóa ra tất cả đều là sự thật, bản chất của ông ta vốn dĩ chẳng phải là người thật thà an phận gì cho cam, mọi thứ chỉ là màn kịch giả tạo mà ông ta dựng lên.
Còn cả Vương Ngọc Siêu nữa. Từ trước đến nay, cô luôn cho rằng cậu ta chỉ thích lải nhải phàn nàn về cha mẹ ngoài miệng thôi, nào ngờ cậu ta lại có thể hành xử cạn tàu ráo máng đến vậy.
Có những lúc sang nhà dì cả chơi vào dịp lễ Tết, cô thường nghe Vương Ngọc Siêu càu nhàu rằng mẹ quản lý quá nghiêm ngặt. Cậu ta chê bai bà mang quần áo ấm đến trường vào những ngày trời lạnh mà chẳng thèm ăn diện chải chuốt, làm cậu ta mất mặt chết đi được.
Cậu ta oán trách Chu Từ Phân luôn tự tay làm đồ ăn mang từ nhà đến để cải thiện bữa ăn cho mình, thay vì bỏ tiền ra mua một bữa thịt kho tàu thịnh soạn ở ngoài phố.
Thực ra cô vô cùng ghen tị với hai chị em Vương Ngọc Siêu và Vương Ngọc Quỳnh. Bởi lẽ mặc dù Chu Từ Phân làm nông ở nhà nhưng bà luôn túc trực bên cạnh chăm sóc họ, thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì mua.
Trong khi đó cha mẹ của cô lại quá bận rộn, thời gian gặp mặt nhau rất ít ỏi. Bà nội thì tuổi cao sức yếu, còn cha mẹ thì bận bịu ngược xuôi bán trái cây.
Những ngày tháng học nội trú, mỗi khi trời trở rét, cô chỉ biết trơ mắt nhìn bạn bè xung quanh lần lượt được cha mẹ mang áo ấm tới trường, còn bản thân thì lại chẳng biết phải liên lạc với ai.
Đúng là tạo hóa trêu ngươi, Vương Ngọc Siêu không biết trân trọng, thậm chí còn chà đạp lên những thứ vốn luôn là niềm khao khát cháy bỏng của biết bao người khác.
Thấy tâm trạng Chu Từ Phân đã ổn định hơn một chút, Giang Vãn liền lên tiếng: “Dì cả, vậy bây giờ dì định đi đâu?”
Vương Ngọc Quỳnh dọn dẹp xong đồ đạc vương vãi trên mặt đất: “Chị chuẩn bị quay lại thành phố Hỗ Thị rồi, chị sẽ đưa mẹ đi theo. Đợi một thời gian nữa chị sẽ về huyện đặt cọc mua nhà. Có nhà rồi thì mẹ con chị sẽ quay lại.”
Cô đã đi làm được năm năm, luôn bám trụ tại thành phố Hỗ Thị. Cô không tham gia tiệc tùng, không tiêu xài hoang phí. Ngoại trừ tiền thuê nhà, khoản chi tiêu cố định mỗi ngày của cô chỉ là đi chợ mua rau củ rồi tự nấu ăn. Dựa vào danh hiệu "Tam nương liều mạng", trong suốt năm năm qua cô đã tích cóp được gần ba trăm nghìn tệ. Số tiền này có thể coi là khoản kếch xù ở huyện Bình Dương, thế nhưng nếu dùng để bươn chải tại thành phố Hỗ Thị thì lại chẳng bõ bèn gì.
Giang Vãn nghe những lời Vương Ngọc Quỳnh nói thì trong lòng cũng hiểu rõ. Cô nhìn bộ dạng của Chu Từ Phân, dường như bà chẳng muốn đến thành phố Hỗ Thị để làm liên lụy con gái: “Ngọc Quỳnh, mẹ cứ kiếm bừa một công việc bao ăn bao ở trên huyện là cũng đủ nuôi sống bản thân rồi. Rửa bát, lau nhà, mẹ đều làm được hết. Con đừng lo cho mẹ.”
Giang Vãn nghe xong thì hai mắt lập tức sáng rực lên: “Dì cả, hiện tại cháu chuẩn bị trồng trọt ở nhà, cũng đang cần thêm người phụ giúp. Dì tới làm giúp cháu nhé, cháu có thể trả lương đàng hoàng. Chỗ cháu bao ăn không bao ở, nhưng tiền thuê nhà trong làng cũng rẻ lắm, tầm một hai trăm tệ một tháng là được rồi.”
Vừa dứt lời, Chu Từ Phân không gật đầu đồng ý ngay mà quay sang hỏi han: “Vãn Vãn, sao cháu lại về quê làm ruộng rồi? Công việc gặp khó khăn gì à?”
Bà nhớ mang máng là năm nay Giang Vãn mới vừa tốt nghiệp, đáng lẽ lúc này cô phải trụ lại thành phố lớn để phát triển sự nghiệp mới đúng chứ?
Vương Ngọc Quỳnh cũng lên tiếng: “Nếu em không tìm được việc làm thì có thể đến thành phố Hỗ Thị cùng chị. Công ty của chị hiện tại cũng đang tuyển người, có điều áp lực sẽ hơi lớn một chút.”
Công ty của Vương Ngọc Quỳnh hoạt động trong lĩnh vực giáo dục đào tạo. Hiện tại nhà nước đang ra sức cấm đoán ngành nghề này, nhưng đồng thời bọn trẻ cũng bị cuốn vào vòng xoáy cạnh tranh ngày một khốc liệt, thậm chí mới cấp một đã phải học toán Olympic để chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp lên trung học cơ sở.
Có áp lực nhưng cũng đi đôi với cơ hội, nếu ký được hợp đồng thì tiền hoa hồng nhận được cũng không hề nhỏ.
Giang Vãn thấy hai người họ đều dành sự quan tâm cho mình, cô rũ mắt cười khẽ: “Dì cả, chị họ Ngọc Quỳnh, hai người đến nhà em xem thử đi. Hiện tại em cũng được coi là có quy mô làm ăn nhỏ rồi đấy.”
Nói đoạn, sợ hai người họ không tin nên cô bèn lấy điện thoại di động ra rồi mở nhóm trò chuyện số một lên. Số lượng thành viên trong nhóm đã cán mốc hai trăm người: “Hai người xem này, đây đều là khách hàng của em đó.”
Đúng lúc này, một tin nhắn mới được gửi đến trong nhóm số hai.
Trương Đặc Cường: [@Giang Vãn, nhà cô hiện tại có sản phẩm mới nào không, tôi lại ăn hết sạch đào trơn rồi.]