Vương Ngọc Quỳnh chỉ tay vào màn hình điện thoại: “Người này… đây có phải là cái ông Trương Đặc Cường mà chị biết không?”
Giang Vãn nghi hoặc nghiêng đầu: “Chị cũng biết Trương Đặc Cường ạ? Nhưng cũng phải, ông ấy cứ thích đi dạo khắp nơi.”
Trương Đặc Cường dạo gần đây không biết bị làm sao, trong phần bình luận trên dòng thời gian có ông ta, tin nhắn riêng có ông ta, mà tin nhắn trong nhóm trò chuyện cũng có mặt ông ta. Thế nhưng tất cả đều chung quy lại thành mấy câu: “Giang Vãn! Mua chút rau!”, “Giang Vãn! Lên món mới chưa?”, “Giang Vãn! Có còn hàng tồn kho không?”, “Giang Vãn! Cô lo mà trồng trọt đàng hoàng đi, sao bây giờ hàng tồn kho lại ít như vậy? Mỗi ngày ngủ một tiếng là đủ rồi, thời gian còn lại đi hái trái cây đi.”
Chuyện này thực sự khiến cô phải nghi ngờ rằng, những lời đồn đại trên mạng nói Trương Đặc Cường là người cao ngạo lạnh lùng có phải đều do đám thủy quân mà chính ông ta bỏ tiền ra thuê hay không.
Đúng lúc này, nhóm số ba cũng có tin nhắn gửi tới.
Hồ Vĩnh Khang: [Đồng chí Tiểu Giang, ngày mai ủy ban thị trấn đặt trước hai mươi cân trái cây, cô xem rồi tự kết hợp các loại với nhau có được không?]
Ngày mai lãnh đạo trên huyện sẽ xuống khảo sát nhà hàng nông trang ở thôn Phi Long và thôn Cần Lao. Bữa trưa họ cũng ăn tại nhà hàng nông trang luôn, chỉ có điều nói về trái cây thì chắc chắn đồ nhà Giang Vãn vẫn là ngon nhất.
Giang Vãn nhắn lại một câu: [Vâng.]
Sau đó cô nhìn Vương Ngọc Quỳnh, người lúc này đã đứng ngây ra tại chỗ: “Chị họ Ngọc Quỳnh, chị cứ tin em đi, đến lúc đó em sẽ trả cho dì cả hai trăm tệ một ngày. Dì có thể giúp em đóng gói bưu kiện, hái trái cây hay nấu ăn đều được, cứ tùy ý lựa chọn.”
Ban đầu Chu Từ Phân nhìn thấy trong nhóm trò chuyện đã có mấy trăm người, lại còn có người đang hỏi Giang Vãn: “Cô chủ Tiểu Giang, ngày mai tôi đến lấy hàng muộn một chút có được không, tôi phải đưa cháu trai đi học vẽ trước đã.” Lại có người hỏi han bao giờ thì có rau mới, không khí vô cùng náo nhiệt.
Bà ấy vốn đã rất động lòng rồi. Thị trấn La Hạ chính là nhà của bà ấy, là nơi sinh ra và nuôi dưỡng bà ấy khôn lớn, bà ấy còn có thể đi đâu được nữa chứ? Tuy thành phố Hỗ Thị rất tốt, thế nhưng con gái sống một mình bên đó cũng đầy rẫy khó khăn. Chi phí sinh hoạt lại đắt đỏ, nghe đồn một bát mì thôi cũng bán tới mấy chục tệ. Bà ấy không thể làm liên lụy đến con gái được.
Nhưng khi nghe thấy mức lương hai trăm tệ một ngày, bà lại giật nảy mình: “Vãn Vãn, cháu trả lương cao như vậy thì dì làm sao nhận cho cam.”
Mặc dù không muốn làm gánh nặng cho con gái, thế nhưng bà ấy cũng chẳng có ý định làm phiền cháu gái mình. Hai trăm tệ một ngày, sao mà nhận nổi cơ chứ.
Giang Vãn mím môi cười khẽ: “Dì cả, cháu thuê nhân viên đều trả mức giá này hết đó, nhà cháu hiện tại đã có bốn mươi nhân viên rồi.”
Bốn mươi người cơ à?
Vương Ngọc Quỳnh cũng bị con số này làm cho kinh ngạc. Tiền lương một ngày cộng thêm tiền ăn uống chắc cũng ngốn gần một vạn tệ rồi, trồng trọt bán trái cây mà có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?
Thế là cô ấy kéo tay Chu Từ Phân, ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: “Đi thôi mẹ, chúng ta cùng đi xem cơ ngơi của em gái nào.”
Nói xong, cô ấy lại áy náy gật đầu với Giang Vãn. Cô ấy biết Giang Vãn làm như vậy đều là muốn giảm bớt gánh nặng cho mình. Trong lòng cô ấy cảm thấy có chút có lỗi với Giang Vãn. Đây vốn dĩ là chuyện riêng của nhà mình, vậy mà lại khiến em ấy phải bận tâm.
Giang Vãn lại cảm thấy chẳng có vấn đề gì. Dù sao thì cô cũng thực sự đang thiếu người phụ giúp. Hàng hóa trên cửa hàng mạng vừa mới lên kệ đã bán sạch bách, đóng gói thôi cũng sắp không kịp nữa rồi.
Cuối cùng, Chu Từ Phân ngồi lên chiếc xe ba gác của Giang Vãn, còn Vương Ngọc Quỳnh thì vẫy một chiếc xe ôm, hai người cùng nhau gấp rút đi về thôn Tú Thủy. Giang Vãn rất tuân thủ luật giao thông, tuyệt đối không bao giờ chở quá tải. Đây chính là nguyên tắc của cô.
Đi ngang qua ủy ban thôn, Giang Phúc Xuyên tình cờ ôm một đống tài liệu bước ra, ông ấy liền chặn Giang Vãn lại: “Giang Vãn, đợi đã, chú cũng đang định tới nhà cháu đây.”
Vừa nói, ông ấy vừa định trèo lên phía sau chiếc xe ba gác ngồi. Giang Vãn vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Chú ơi, ngồi thế này không an toàn đâu. Chú cứ tự đi bộ tới nhà cháu đi nhé, cháu về trước đây.”
Dứt lời, cô liền nổ máy lái chiếc xe ba gác chuồn thẳng, bỏ lại Giang Phúc Xuyên đang giậm chân bực dọc ở phía sau: “Ây chà, cháu rành luật quá nhỉ.”
Thẩm Xác cũng tất tả ôm tài liệu chạy theo ra ngoài: “Chú Phúc Xuyên, đợi cháu với, sao chú lại đi trước thế. Ơ kìa, phía trước chẳng phải là Giang Vãn sao? Cô ấy đi đâu vậy.”
Nói rồi, anh ta liền dắt chiếc xe đạp của mình từ trong khoảng sân nhỏ ra: “Chú lên xe đi, chúng ta mau đuổi theo Giang Vãn thôi.”
Giang Phúc Xuyên ngồi lên yên xe rồi càu nhàu: “Cái xe chạy bằng sức người đạp của cháu mà đòi đuổi kịp xe chạy bằng xăng thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Về đến nhà, Giang Vãn liền dẫn Chu Từ Phân và Vương Ngọc Quỳnh đi xem trái cây chất đống trong sân cùng với mười mấy người đang tất bật đóng gói hàng hóa.
Mấy người thím trong sân nhìn thấy Giang Vãn thì vô cùng niềm nở chào hỏi: “Cháu gái Vãn Vãn, cháu về rồi đấy à?”
“Cháu gái Vãn Vãn, mảnh ruộng trồng rau của nhà cháu, mấy thím đã xử lý xong hơn phân nửa rồi, phần còn lại cứ để đến ngày mai rồi làm tiếp nhé.”
“Cháu gái Vãn Vãn, cháu vừa đi mua hạt giống rau đó à? Cháu mua loại gì vậy? Cái mùa này mà trồng cà rốt với củ cải là hợp lý nhất, lại còn dễ bảo quản hơn rau xanh nữa.”
“Cháu gái Vãn Vãn, cháu dẫn bạn về chơi đấy à?”
Cũng có người chú ý tới Chu Từ Phân và Vương Ngọc Quỳnh đang đứng phía sau nên thuận miệng hỏi han.
Giang Vãn cũng gật đầu đáp lại: “Đây là dì cả và chị họ của cháu ạ.”
“Ô hay, hóa ra là người nhà của cháu gái Vãn Vãn, hai người mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”
Tần A Nguyệt cũng đi từ trong bếp ra ngoài. Lúc nhìn thấy Chu Từ Phân, bà cụ còn tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm. Mãi đến khi nghe người ta gọi một tiếng thím, bà ấy mới mừng rỡ bước tới: “Đến rồi à? Mau ngồi xuống đi cháu, cứ coi nơi này như nhà của mình vậy.”
Lúc nãy Vãn Vãn có nhắn tin kể qua tình hình cho bà cụ nghe. Tần A Nguyệt tức giận tới mức băm rau chan chát trên thớt.
Giờ phút này nhìn thấy Chu Từ Phân, bà cụ xót xa vỗ về mái tóc của người đối diện, trong ánh mắt tràn ngập sự hiền từ: “Cuộc sống rồi sẽ dần dần tốt đẹp lên thôi. Chỉ cần người một nhà ở bên nhau thì chẳng có sóng gió nào là không thể vượt qua cả.”
Lúc trước Chu Từ Phân nhìn thấy mấy đứa nhỏ nên không tiện bộc bạch nỗi bi thương trong lòng. Hiện tại được gặp Tần A Nguyệt, lại còn dịu dàng đến vậy, bà ấy bỗng nhớ đến người mẹ đẻ của mình. Thế là bà ấy liền ôm chầm lấy Tần A Nguyệt rồi gào khóc nức nở: “Thím ơi, thật sự xin lỗi vì đã làm phiền thím rồi. Hu hu hu, cháu đúng là không còn mặt mũi nào nữa, vậy mà vẫn phải mặt dày tới làm phiền mọi người.”
Vương Ngọc Quỳnh nhìn thấy mẹ mình khóc lóc đau khổ như vậy, cô ấy cũng ngoảnh mặt sang chỗ khác, âm thầm gạt đi những giọt nước mắt lăn dài.
Giang Vãn thấy vậy liền nắm lấy bàn tay Vương Ngọc Quỳnh: “Đi thôi chị Ngọc Quỳnh, em đưa chị đi tìm Hoa Hoa và Ninh Ninh chơi nhé.”
Vừa dứt lời, Giang Ninh đã đút tay vào túi áo đi tới. Cô bé nắm lấy bàn tay Vương Ngọc Quỳnh, đặt thứ gì đó vào lòng bàn tay cô ấy rồi cất giọng an ủi: “Chị ơi, chị đừng khóc nữa nhé.”
Vương Ngọc Quỳnh cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện trong tay mình là mấy viên kẹo sữa thỏ trắng.
Giang Nghi Hoa cũng đi tới, trong ký ức của cậu ấy vẫn còn nhớ Vương Ngọc Quỳnh. Thế là cậu lon ton chạy lại gần: “Chị Ngọc Quỳnh, chị đến rồi ạ. Em nhớ chị nhiều lắm, chị ăn trái cây đi.”
Nói đoạn, cậu lại nhét thêm mấy quả đào trơn vào tay Vương Ngọc Quỳnh.
Thoáng chốc, mọi nỗi đau buồn dường như đều được chữa lành. Vương Ngọc Quỳnh phì cười ra tiếng: “Chị không sao, chị không khóc đâu. Đi thôi, mấy đứa đưa chị đi uống ngụm nước nhé, chị thấy hơi khát rồi.”
Mỗi tay dắt một người, cô ấy dẫn theo hai đứa nhỏ cùng đi vào phòng khách. Lát sau, phát hiện bím tóc của Giang Ninh hơi tuột ra, cô ấy lại lấy lược ra chải chuốt và buộc lại đàng hoàng cho cô nhóc. Khung cảnh trông vô cùng ấm áp và yêu thương.
Tần A Nguyệt cũng kéo Chu Từ Phân vào bếp. Mấy người họ vừa lặt rau vừa mắng nhiếc Vương Hoa Quyền. Người có tính tình nóng nảy như Đàm Tú Sơn thậm chí suýt chút nữa đã chửi rủa tới tận mười tám đời tổ tông nhà ông ta rồi.
“Nửa thân dưới của mình cũng quản không nổi mà còn dám mở miệng ra biện minh rằng đàn ông đều như thế ư? Lão Phú Quý nhà tôi mà dám vác mặt ra ngoài làm cái trò mèo mả gà đồng đó, tôi nhất định sẽ đánh gãy chân ông ta.”
“Thím thấy cháu đúng là hiền lành quá nên mới dễ dàng bị người ta bắt nạt như vậy đấy. Lần tới đi chợ phiên mà để thím tóm được ông ta, xem thím cho ông ta một bài học ra sao. Thím phải làm cho cả cái thị trấn La Hạ này biết chuyện ông ta nɠɵạı ŧìиɧ mới hả dạ.”
“Nhưng mà thế này cũng tốt, bây giờ nhận ra vẫn chưa muộn, dẫu sao thì ly hôn vẫn còn hơn là phải lãng phí thanh xuân sống một đời tủi nhục.”
Câu nói này thực sự đã chạm tới tận đáy lòng Chu Từ Phân. Lúc bà ấy đệ đơn ly dị, Vương Hoa Quyền không chịu, Vương Ngọc Siêu cũng ra sức phản đối. Thậm chí những người hàng xóm láng giềng trong thôn trước đây cũng cho rằng bà ấy tính toán quá chi li rạch ròi. Chỉ khi đặt chân tới thôn Tú Thủy này, bà ấy mới nhận được những lời an ủi động viên, mới có người khẳng định với bà ấy rằng cuộc sống nhẫn nhịn như trước kia đúng là một sự chôn vùi tuổi tác và cuộc đời.
Bành Đại Phi cũng ló cái đầu vào hóng hớt, cậu ấy ngại ngùng cất giọng lúng túng: “Bà Tú Sơn ơi, cháu xin thề cháu là một món đồ tốt đấy ạ. Cái gã đàn ông tồi tệ kia chỉ giỏi tìm cớ để bao biện cho bản thân mà thôi. Hừ, đúng là bôi tro trát trấu vào danh dự của cánh đàn ông chúng cháu mà.”
Đàm Tú Sơn nghe không rõ nên hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Bành Đại Phi dậm mạnh chân xuống đất, cao giọng lặp lại: “Cháu chắc chắn là một thứ đồ tốt ạ!”
Mọi người trong phòng bếp đồng loạt bật cười nắc nẻ: “Được được được, Đại Phi nhà chúng ta là người tốt.”
“Sao cháu lại đi tự nhận mình là đồ đạc thế kia chứ, ha ha ha ha.”
“Tuy nhiên mấy bà nội đây đều hiểu rõ một đạo lý, tuyệt đối không thể dựa vào giới tính để đánh giá xem một người là tốt hay xấu được. Trong đám phụ nữ cũng có kẻ nɠɵạı ŧìиɧ, mà cánh đàn ông thì cũng chẳng thiếu. Chúng ta chỉ khinh bỉ đám người đốn mạt như vậy, chứ không hề đánh đồng tất cả mọi người.”
Bành Đại Phi đưa tay lên gãi đầu sượng sùng: “Hì hì, cháu cũng thấy thế ạ. Nhưng mà người trong thôn chúng ta toàn là người tốt thôi.”