Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 41: Trợ cấp đất nông nghiệp

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Giang Vãn, cháu chạy nhanh thật đấy, chao ôi, cũng không biết xót người già gì cả."

Giang Phúc Xuyên thở hổn hển, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán. Ông ấy nhìn Giang Vãn cứ như không có chuyện gì xảy ra bèn nghi ngờ, lẽ nào đây chính là thanh niên sao? Chẳng đổ lấy một giọt mồ hôi.

Hai chân Thẩm Xác ở phía sau sắp run rẩy cả lên: "Chú à, là cháu đạp xe chứ có phải chú đạp đâu, chú mệt cái gì chứ?"

Ai mà hiểu cho thấu, vốn dĩ quãng đường đạp xe mất mười lăm phút, chú ấy bắt anh ta đạp thục mạng rút xuống còn mười phút, thật sự làm anh ta mệt đứt hơi.

Giang Vãn rót nước cho hai người: "Mau vào uống hớp nước đi ạ, chú, chú tìm cháu có chuyện gì thế?"

Giang Phúc Xuyên bưng ly nước, uống cạn một hơi, thở dốc một hồi rồi mới cất tiếng: "Chẳng phải nhà cháu thầu núi trồng cây ăn quả sao? Sau khi trưởng trấn biết chuyện, ông ấy đã đặc biệt đi xin trợ cấp từ chính quyền huyện."

"Vốn dĩ chuyện này phải được xác nhận trước tháng năm, năm ngoái bố mẹ cháu xảy ra chuyện đó, tháng năm năm nay cháu lại vẫn còn ở trường học, cho nên chưa nộp đơn xin."

"Nhưng nhà cháu quả thực lại có quy mô, xuất phát từ nhiều tình huống khác nhau, bên trên vẫn quyết định cấp bù."

Sau đó Giang Phúc Xuyên lại nói sơ qua một chút: "Thầu một mẫu đất được trợ cấp 100 tệ một năm, trên núi có 540 mẫu, tổng cộng là 54000 tệ một năm."

"Hợp đồng bố cháu ký lúc đó là mười lăm năm, bây giờ đã qua năm năm rồi, còn lại mười năm. Phí thầu trả ba năm một lần, tức là năm sau cháu lại phải trả phí thầu rồi, một mẫu đất tốn 200 tệ một năm."

Nói xong, Giang Phúc Xuyên lấy tờ đơn đăng ký ra: "Nếu cháu cảm thấy không có vấn đề gì thì điền vào tờ đơn này, trường hợp của cháu là đặc cách giải quyết, hệ thống trực tuyến đều đóng cả rồi, thế nên quy trình chắc chắn sẽ chậm hơn rất nhiều."

Giang Vãn ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy rất có lợi. Phí thầu một mẫu đất là 200 tệ, nhà nước trợ cấp 100 tệ, thực chất bản thân cô chỉ cần bỏ ra một nửa chi phí, hơn nữa số tiền trợ cấp năm nào cũng thay đổi, biết đâu năm sau lại còn rẻ hơn.

"Chú, cháu cảm ơn chú, cảm ơn chú đã suy nghĩ cho cháu, cháu nhất định sẽ làm việc thật tốt."

Giang Phúc Xuyên xua tay: "Thôi đừng, bây giờ chú vẫn còn một chuyện, có lẽ lúc làm sẽ hơi khó khăn, vẫn cần cháu đi nói chuyện."

Giang Vãn nhìn khuôn mặt hằn đầy nếp nhăn của Giang Phúc Xuyên, chợt cảm thấy có điềm chẳng lành: "Chú, chuyện gì vậy ạ?"

Thẩm Xác đưa tài liệu trong tay cho Giang Vãn: "Đây đều là hồ sơ của những hộ nghèo trong thôn chúng ta."

Giang Vãn nhận lấy. Hết tờ giấy mỏng này đến tờ giấy mỏng khác ghi chép lại nỗi bi ai của từng gia đình, gộp thành một xấp dày cộp. Cô lật xem qua loa, mỗi nhà đều có cái khó riêng.

"Chú, thế này là ý gì ạ?"

Giang Phúc Xuyên ho khan một tiếng: "Trong này có vài hộ nghèo vì chuyện học hành, tổng cộng hai mươi bốn hộ. Sắp tới tháng chín lại phải bắt đầu thống kê tình hình gia đình, tình trạng nhập học rồi."

"Trong đó hai mươi bốn hộ này, cơ bản nhà nào cũng có người đang làm việc chỗ cháu. Đánh giá dè dặt thì một tháng cũng được 6000 tệ, đã vượt xa nhóm đối tượng hưởng mức sống tối thiểu rồi. Vậy nên chú đang nghĩ, đến tháng chín sẽ hủy tư cách hưởng trợ cấp hộ nghèo của những người này."

Nói dứt lời, ông ấy nhìn lướt qua vẻ mặt của Giang Vãn: "Chú cũng hy vọng cháu có thể ủng hộ bọn chú làm việc, nhường khoản tiền này cho những người cần nó hơn."

Thực ra những việc này cần ông ấy đi giao tiếp với từng nhà từng hộ. Mỗi tháng tiền trợ cấp cũng được hơn nghìn tệ, chắc chắn mọi người đều không cam lòng từ bỏ số tiền này.

Nhưng sự thật chính là như vậy, có thu nhập thì bắt buộc phải cắt bỏ trợ cấp.

Trong thôn Tú Thủy còn một số hộ nghèo vì bệnh tật, do lý do sức khỏe nên cũng không thể đến nhà Giang Vãn làm việc. Những trường hợp này mới là đối tượng mà bọn họ nên quan tâm lúc này.

Bao gồm một số người bệnh tình không quá nghiêm trọng, hoặc tái nghèo do thiên tai, nhưng đang làm việc tại nhà Giang Vãn, bọn họ vẫn cần phải quan sát thêm một thời gian nữa để xem liệu tiền lương có đủ nuôi sống cả gia đình hay không.

Ông ấy muốn nhờ Giang Vãn mở lời chuyện này, dẫu sao Giang Vãn cũng là người trả lương, mà còn là người trả mức lương cao.

Giang Vãn ngẫm nghĩ, cuối cùng lên tiếng hỏi: "Hoàn cảnh nhà thím Lưu khá phức tạp, có hai đứa con hiện đều đang đi học, trong nhà lại còn hai người già, chồng thím ấy lại quanh năm nằm liệt giường ốm đau uống thuốc, thuộc nhóm hộ nghèo đặc biệt nghiêm trọng. Mặc dù làm chỗ cháu, mỗi tháng tiền lương tầm năm, sáu nghìn, thế nhưng chu cấp cho cả một gia đình thì vẫn vô cùng chật vật. Trường hợp thế này thì phải làm sao ạ?"

Thẩm Xác nghe Giang Vãn nói vậy, có chút ngạc nhiên: "Cô nắm rõ vậy sao?"

Giang Vãn lườm anh ta: "Đó là đương nhiên rồi, tình cảnh gia đình của nhân viên mình, tôi ít nhiều vẫn phải nắm rõ chứ."

Cô nhất định phải đối xử công bằng, chính trực với từng nhân viên. Đối với những trường hợp đặc biệt khó khăn, sau khi tan làm cô sẽ sắp xếp thêm một số nhiệm vụ khác, sau đó tính cùng với tiền tăng ca rồi phát luôn, giúp được thêm chút nào hay chút ấy.

Thẩm Xác ngượng ngùng bưng ly nước lên uống một ngụm: "Những trường hợp nghèo khó do nhiều nguyên nhân thế này, chúng tôi sẽ xem xét toàn diện. Hai mươi bốn hộ lấy tới lần này, tất cả đều đơn thuần là nghèo vì việc học hành, hoàn toàn phù hợp với quy định, có thể thoát khỏi diện hộ nghèo."

Giang Phúc Xuyên cũng mang ánh mắt đầy khẩn thiết nhìn Giang Vãn: "Cháu gái Vãn Vãn à, chú của cháu chưa từng cầu xin cháu chuyện gì đâu, lần này thật sự không giống bình thường."

Giang Vãn cũng hiểu sự khó xử của ông ấy: "Chú à, đợi lát nữa tan làm cháu sẽ nói chuyện với mọi người. Tất cả hồ sơ của họ đều ở đây sao ạ? Cháu xem xét kỹ lại lần nữa có được không?"

Cô chỉ vào xấp tài liệu kia, hỏi Giang Phúc Xuyên.

"Đúng đúng đúng, năm người trong văn phòng chú sau khi đánh giá tổng hợp, đều cảm thấy hai mươi bốn hộ này có thể thoát khỏi diện hộ nghèo rồi."

Thực ra bất kể Giang Vãn có đi nói hay không thì kết cục cuối cùng cũng sẽ không thay đổi, không đủ điều kiện là sẽ bị cắt. Thế nhưng Giang Vãn đi nói thì có lẽ mức độ chấp nhận của mọi người sẽ cao hơn một chút.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Giang Phúc Xuyên cũng không định nán lại nữa: "Cháu gái Vãn Vãn, vậy chú và Tiểu Thẩm về trước đây, ngày mai cháu đem tờ đơn xin cùng xấp tài liệu này nộp qua nhé."

Nói xong, ông ấy lại tự rót cho mình một ly nước, uống ực một hơi cạn sạch rồi chuẩn bị rời đi.

Giang Vãn vội vàng cản ông ấy lại: "Đúng rồi, chú, cháu muốn hỏi bây giờ ở nông thôn còn có thể xây nhà không ạ?"

Dì cả vẫn chưa có chỗ nương thân. Tuy hộ khẩu đã chuyển về bên phía ông bà ngoại, thế nhưng nhà cửa dẫu sao cũng đã xập xệ, không thể ở người được nữa, cô muốn hỏi han nhiều hơn một chút.

Giang Phúc Xuyên dừng bước, ngẫm nghĩ một lát: "Bây giờ xây nhà khó khăn lắm, xin giấy phép xây mới rất gian nan, yêu cầu lại nhiều, thế nhưng cải tạo thì được, cháu định xây lại nhà sao?"

Sau đó ông ấy lại khuyên nhủ: "Nhà cháu chẳng phải mấy năm trước mới cải tạo sao?"

Giang Vãn lắc đầu: "Không ạ, cháu hỏi thay cho dì cả của cháu."

Giang Phúc Xuyên cũng không làm khó, biết gì liền nói nấy: "Người không có hộ khẩu trong thôn thì không thể đến thôn mình xây nhà ở dân dụng được, nhưng nhà xưởng, nhà kho các loại thì được. Hoặc giống như các thôn khác, xây nhà hàng nông trang cũng được, loại hình này là ký hợp đồng thuê đất, không yêu cầu hộ khẩu."

"Nếu cháu muốn xây ký túc xá cho nhân viên hay nhà kho thì có thể tìm chú, chú có quen một đội thi công đấy."

Giang Vãn gật đầu: "Vâng ạ, chú, đến lúc đó cháu sẽ tìm chú."

Tiễn Giang Phúc Xuyên và Thẩm Xác về xong, Giang Vãn nhìn một xấp hồ sơ danh sách dày cộp trên bàn, cảm thấy thật sự đau đầu.

Cô cầm lên xem xét cẩn thận, danh sách đều đã trải qua quá trình đánh giá tổng hợp, cô cũng không bới móc ra được chút lỗi lầm nào.

Trong lúc ăn tối, có lẽ là nhận ra vẻ mặt Giang Vãn có gì đó không ổn, Tần A Nguyệt lén lút hỏi thăm xem tình hình ra sao. Sau khi biết chuyện, bà ấy cũng vỗ đùi bôm bốp: "Ái chà, đây rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ."

Bà ấy nhíu mày, sao Giang Phúc Xuyên chuyện gì cũng đùn đẩy cho cháu gái của mình làm vậy, đem toàn mấy cái việc rước lấy xui xẻo này giao cho cô.

Lần tới gặp Giang Phúc Xuyên, nhất định phải mắng ông ấy một trận ra trò.

Giang Vãn bưng bát cơm, cúi đầu cắm cúi ăn, định bụng ăn xong rồi tính tiếp.

Tối nay Chu Từ Phân và Vương Ngọc Quỳnh cứ tạm thời ở lại đây đã, vốn dĩ đã bàn bạc xong xuôi là dọn dẹp phòng ốc cho họ ở nhờ một đêm.

Đàm Tú Sơn nghe xong, cơm cũng chẳng kịp nuốt xuống, vội vàng lên tiếng: "Nhà thím có phòng trống, qua nhà thím mà ở đi. Về sau cháu phải ở lại đây làm việc, căn nhà đó của thím cũng cho cháu ở luôn, không lấy tiền đâu."

Hai người đẩy đưa một hồi, cuối cùng chốt thuê một gian phòng trong nhà Đàm Tú Sơn với mức giá siêu bèo, 50 tệ một tháng.

Chuyện này làm cho Chu Từ Phân ngại ngùng vô cùng, liên miệng nói làm phiền mọi người rồi.

Vương Ngọc Quỳnh cũng nhìn thấy tình hình của cả thôn làng, mẹ cô ấy ở lại đây, cô ấy cũng yên tâm. Huống hồ, cô ấy đã ăn trái cây và rau củ của Giang Vãn, cảm thấy quả thực là có tiền đồ lớn, tiền kiếm được chỉ có nhiều chứ không có ít.

Nhớ tới cấp trên của mình, bỏ ra hơn một trăm tệ mua một chiếc bánh cupcake đã cảm thấy như chuyện viển vông. Nếu hương vị này mà ở thành phố Hỗ Thị, tùy tiện hét giá 188 tệ một cân cũng có người tranh nhau mua. Hơn nữa vừa đặt chân đến thôn Tú Thủy, cảm giác không khí cũng trở nên khoan khoái, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Nhìn mọi người hăng say làm việc, cứ tựa như những tinh linh ẩn mình trong chốn thâm sơn cùng cốc, nét mặt ai nấy cũng ngập tràn vui vẻ.

Ăn tối xong, Ngô Thúy Hoa đặt bát đũa xuống, đột nhiên lên tiếng: "Cháu gái Vãn Vãn, hôm nay trưởng thôn tới tìm cháu, là vì chuyện hộ nghèo đúng không."

Câu nói vừa dứt, bầu không khí trong chốc lát trở nên đông cứng, không ít người lẳng lặng buông đũa.

Tiếng ve sầu mùa hè kêu râm ran càng thêm rõ rệt, Tần A Nguyệt lên tiếng hòa giải: "Ăn cơm trước đã, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hẵng nói chuyện."

Giang Vãn gật đầu: "Đúng vậy ạ, trưởng thôn tới tìm cháu là để nói chuyện hộ nghèo. Cán bộ văn phòng thôn đã rà soát lại rồi, nhóm hộ nghèo vì việc học trong thôn ta đông quá, mà bây giờ mọi người đều có nguồn thu nhập. Vậy nên phía ủy ban thôn hy vọng mọi người có thể thấu hiểu một chút, nhường khoản trợ cấp này cho những người cần nó hơn."

Cô uống một ngụm nước, tiếp tục nói: "Cháu cũng đã xem qua danh sách rồi, số lượng không hề nhỏ, nhưng đều nằm trong phạm vi có thể kiểm soát, phía trưởng thôn cũng không vô duyên vô cớ cắt cái rụp đâu ạ."

Ngô Thúy Hoa thở dài một hơi: "Cháu gái Vãn Vãn, tôi đương nhiên là biết rồi, hiện giờ tôi đang làm việc chỗ cháu, chắc chắn là không đủ điều kiện diện hộ nghèo nữa. Nhưng tôi hơi sợ, công việc ở đây liệu có phải là làm quanh năm suốt tháng không? Tôi sợ đến lúc đó bên cháu không cần người nữa, vậy thì tôi lại đứt gánh thu nhập mất."

Trần Ái Cúc cũng lẳng lặng gật đầu: "Cháu gái Vãn Vãn, thực ra các thím cũng chẳng ham hố gì dăm ba đồng trợ cấp đâu, thế nhưng các thím sợ công việc không ổn định, chao ôi."

"Thực ra lúc nhận được khoản tiền lương đầu tiên, thím đã nghĩ không biết có nên chủ động làm đơn xin cắt tiền trợ cấp hay không. Có điều thím chỉ sợ bản thân bốc đồng quá, lỡ mai này con cái đi học không có tiền lại làm khổ tụi nhỏ."

"Thím cũng vậy, nếu như thím không có cơm ăn, thím vẫn có thể cắn răng chịu đựng. Thế nhưng con cái không được đến trường, thím chỉ sợ sau này tụi nhỏ lại không làm nên trò trống gì giống như mình."



Nghe mọi người trút bầu tâm sự, trong lòng Giang Vãn cũng đã tỏ tường: "Các cô dì chú bác, cùng với các ông các bà, vườn cây ăn quả nhà cháu rộng lớn như vậy, chắc chắn quanh năm bốn mùa đều có việc để làm, lại thêm nhà cháu còn hơn hai mươi mẫu đất, cháu đang chuẩn bị trồng rau trên đó luôn. Mọi người cứ yên tâm, chỉ cần đến lúc đó mọi người không chê bai cháu, chỉ cần mọi người vẫn còn sức làm, cháu sẽ nhận mọi người."

"Thế thì tốt quá thế thì tốt quá, có câu nói này của cháu, thím cũng yên tâm rồi."

"Cháu gái Vãn Vãn, cháu đúng là một người lương thiện, là niềm hy vọng của đám trẻ con thôn Tú Thủy chúng ta đấy."

"Cháu gái Vãn Vãn, đợi thằng cu Anh Tuấn nhà thím về, thím nhất định phải bảo nó dập đầu tạ ơn cháu mới được."

"Còn cả cái Tiểu Lệ nhà thím nữa, cháu gái Vãn Vãn, cháu đúng là đại ân nhân của gia đình chúng ta."

« Chương TrướcChương Tiếp »