Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 45: Sóng to gió lớn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Rất nhiều người nhắn tin riêng bạo lực mạng anh ta: [Người không có đạo đức như Giang Vãn trồng trái cây, mày cũng nguyện ý ăn sao? Hay là mày đang ăn tiền bẩn để quảng cáo?]

[Còn tưởng Giang Vãn thanh cao lắm, hóa ra là để con chó như mày ra trận xung phong sao?]

[He he, mày không cần phải tuyên truyền nữa đâu. Dở thì chính là dở, ngoài mày và cái tài khoản Ngày Mưa gì đó ra thì còn ai khen trái cây nhà họ Giang ngon nữa chứ?]

Diệp Phàm Sinh ở đầu dây điện thoại bên này tức giận đến mức toàn thân phát run. Trái cây nhà Giang Vãn vốn dĩ rất ngon, anh ta còn cố ý đi mua mận giòn và đào trơn. Anh ta đã ăn thử rồi nên chắc chắn phải biết rõ hơn đám người thiển cận chưa từng nếm thử kia chứ.

Một người tiêu dùng như anh ta mà không có quyền lên tiếng thì ai mới có quyền đây?

Thế là anh ta đăng một video lên nền tảng Đẩu Đẩu. Trong video toàn là ảnh chụp màn hình anh ta mua trái cây nhà Giang Vãn, kèm theo dòng trạng thái: [Tôi chỉ là một người đam mê ăn uống đơn thuần, đồ của ai ngon thì tôi nói thật. Hãy nhìn thẳng vào mắt tôi này, tôi không có quyền lên tiếng thì ai có! Tôi sẽ để lại lời khẳng định ở đây, trái cây nhà Giang Vãn là ngon nhất!]

Bài đăng trên Đẩu Đẩu này vừa được tung ra, khu vực bình luận lập tức bị thất thủ. Vô số người đều mắng anh ta ăn tiền bẩn, thậm chí còn nói anh ta là tài khoản phụ của Giang Vãn.

Mãi cho đến khi có không ít người ở huyện Bình Dương lướt thấy video Đẩu Đẩu này thì bọn họ mới nhao nhao để lại bình luận: [Chàng trai trẻ, cháu rất có mắt nhìn đấy. Trái cây nhà cô chủ Tiểu Giang thật sự rất ngon.]

[Chàng trai trẻ, tôi và cô chủ Tiểu Giang ở cùng một nơi. Mọi người trên mạng chỉ mới được ăn trái cây thôi, cậu không biết cà chua và ngô nhà cô chủ Tiểu Giang ngon đến mức nào đâu.]

[Người lầu trên nói sai rồi, rõ ràng mướp và dưa chuột mới là ngon nhất.]

[Tôi cảm thấy món nào cũng ngon, nhưng mà hiện tại cô chủ Tiểu Giang không bán rau nữa. Nghe nói rau mới vừa được gieo hạt, phải đợi một tháng sau mới thu hoạch.]

Diệp Phàm Sinh nhìn thấy có nhiều người tán thành với ý kiến của mình như vậy, thế là anh ta lập tức trả lời bình luận: [Người anh em, đến lúc đó cô ấy bán rau thì cậu có thể mua giúp tôi một ít được không? Tôi cũng muốn ăn rau củ, tôi có thể tự chịu phí vận chuyển.]

[Người anh em à, đừng trách tôi không giúp cậu. Lúc trước chính vì có người mua một lần hai mươi cân rồi đem ra ngoài bán với giá cao, cho nên cô chủ Tiểu Giang đã quy định mỗi người tối đa chỉ được mua năm cân. Năm cân thì người nhà tôi ăn còn không đủ nữa là.]

Cứ như vậy, khách hàng của huyện Bình Dương, Diệp Phàm Sinh và đám anh hùng bàn phím trên mạng, ba bên đều cãi cọ ầm ĩ, đẩy độ hot của video này lên ngày càng cao.

Lại còn có người vào phần bình luận dưới video của Hạ Vũ để lại lời nhắn, nói anh ta nhận tiền bẩn.

Với tính khí nóng nảy của Hạ Vũ, anh ta hoàn toàn không thể nhịn được nữa nên đã công khai đăng một bài viết kèm hình ảnh: [Tôi chỉ biết rau củ của cô chủ Tiểu Giang rất ngon, trái cây cũng rất tuyệt. Vì điều này, tôi đã cố ý tìm đến tận nơi cô chủ Tiểu Giang bán rau, chính là để đợi cô ấy bắt đầu bán lại.]

Sau đó, anh ta nhấn thả tim cho video của Diệp Phàm Sinh và để lại bình luận: [Chỉ cần chúng ta đều thích trái cây của cô chủ Tiểu Giang thì chúng ta chính là người một nhà.]

Lúc Lâm Dư biết được tin tức, một tay anh ta cầm điện thoại, tay kia giơ vá xào chạy từ trong bếp ra rồi hét lớn với người đang ngồi trên sô pha: “Cậu công khai phát ngôn trên mạng rồi sao, đại ca?”

Hạ Vũ cụp mắt xuống, gật gật đầu: “Tức chết tôi rồi. Cái đám người này, tôi đâu có nhận tiền, tôi chỉ nói một câu thật lòng mà bọn họ lại bảo tôi nhận tiền bẩn, thật sự không thể nhịn được.”

Vượng Tử cầm một quả đào trơn, cậu ta vừa gặm vừa nói: “Em cũng nói vậy đó, trên mạng toàn là anh hùng bàn phím. Bọn họ còn chưa ăn thử bao giờ mà chỉ biết nói bậy bạ.”

Kế tiếp, ngón tay cậu ta chạm vào màn hình, nhấn thích video mà Hạ Vũ vừa đăng, đồng thời để lại bình luận kèm theo bức ảnh đang ăn đào trơn: [Ngon lắm.]

Sau đó, cậu ta chĩa màn hình điện thoại về phía Lâm Dư: “Bây giờ không phải anh không muốn rắc rối là bọn họ sẽ chịu ngồi yên đâu. Đám anh hùng bàn phím trên mạng chẳng khác nào lũ chó điên, cứ thấy người là cắn càn.”

Lâm Dư cầm lấy điện thoại. Anh chàng streamer nhìn lướt qua khu vực bình luận đang chướng khí mù mịt, thế là lập tức rút điện thoại của mình ra: “Mẹ kiếp, tôi cũng phải cổ vũ động viên cho cô chủ Tiểu Giang mới được. Lúc đầu tôi cứ sợ mọi người nói cô chủ Tiểu Giang quảng cáo, chạy đánh giá ảo nên mới im lặng mãi. Không ngờ bọn họ không tự biết mình biết ta, lại còn muốn bịt miệng người qua đường nữa chứ.”

Anh ta tức giận đến mức run tay, sau đó ghép toàn bộ những bức ảnh mua rau ở nhà Giang Vãn lại với nhau rồi đăng một bài viết lên Đẩu Đẩu kèm theo dòng chữ: [Ngon chính là ngon, tôi chỉ nói thật thôi. Dù sao thì cũng mạnh hơn mấy tên hề nhảy nhót thích đi bịt miệng người khác.]

Cứ như vậy, ba người ngồi trên sô pha, bọn họ cắm mặt vào điện thoại gõ chữ lạch cạch suốt cả một buổi chiều. Tất cả đều dựa vào khả năng tổ chức ngôn ngữ của bản thân, không chửi thề một chữ nào mà chỉ dùng lý lẽ để thuyết phục người khác.

Tại căn hộ Danh Sơn ở Kinh thành. Dư Ninh nhìn vụ việc về cửa hàng nhà Giang Vãn đang xôn xao ầm ĩ trên mạng, cô ta khẽ tặc lưỡi: “Giang Vãn ơi là Giang Vãn, không ngờ cô thật sự quay về quê làm ruộng rồi, ha ha ha ha. Trồng trọt cũng bị hàng vạn người mắng chửi, cô thử nói xem, cô thì có tác dụng gì cơ chứ?”

Những chiếc móng tay sơn đỏ lướt trên khu vực bình luận. Hễ nhìn thấy ai khen rau củ nhà Giang Vãn ngon là cô ta ấn chặn sạch bách, mãi cho đến khi khu vực bình luận chỉ toàn là những lời mắng chửi Giang Vãn thì cô ta mới vui vẻ gật đầu.

Loại người thối nát thì phải vĩnh viễn sống chung với những lời đồn đại thị phi.

Cô ta chụp màn hình khu vực bình luận rồi gửi cho Ngô Tú Tú: [Chị Tú Tú, trên mạng đều đang mắng chửi Giang Vãn, chúng ta có cần mượn gió bẻ măng lăng xê một chút không?]

Suy cho cùng thì mọi người đều hay đem cô ta và Giang Vãn ra so sánh. Kỹ năng ca hát nhảy múa của cô ta tuy không giỏi nhưng vẫn mạnh hơn Giang Vãn rất nhiều.

Những tài khoản tiếp thị trên mạng lúc nào cũng bảo cô ta chỉ là kẻ ăn may nhặt được của hời, hát nhảy đều không đạt, khuôn mặt cũng chẳng xinh đẹp bằng Giang Vãn.

Điều khiến cô ta giận nhất chính là có một bài đăng quảng bá Giang Vãn là bình hoa di động, vậy mà bình luận lọt top đầu bên dưới lại viết: Giang Vãn là bình hoa di động, còn Dư Ninh - kẻ thay thế cô ta, chỉ là một cái thùng rỗng đơn thuần mà thôi.

Câu nói đó làm cô ta tức muốn ói máu. Bây giờ cô ta và Giang Vãn đúng là kẻ thù không đội trời chung.

Phía bên Ngô Tú Tú rất nhanh đã gửi tin nhắn phản hồi: [Tạm thời đừng động đến Giang Vãn, cứ để gió trên mạng thổi thêm một lát nữa đi.]

Dư Ninh nhận được tin nhắn thì thầm chửi rủa một tiếng: “Đúng là đồ phế vật nhát gan như chuột, đến trò mượn nước đẩy thuyền mà cũng không biết làm.”

Cô ta lại tiếp tục lướt Đẩu Đẩu, chợt nhìn thấy có người hỏi mình trong khu vực bình luận của video: [Ninh Ninh, chẳng phải cô và Giang Vãn bước ra từ cùng một chương trình tuyển tú sao? Cô ta thật sự quay về quê làm ruộng rồi à? Trái cây nhà cô ta có ngon không?]

Cô ta tức giận đến mức lập tức xóa ngay bình luận này đi cho khuất mắt khỏi phiền lòng.

Một kẻ tứ chi không phát triển mà cũng đòi đi trồng rau sao? Đám người thiển cận trên mạng kia, mấy loại trái cây bình thường này mà cũng cảm thấy ngon cho được.

Cô ta cầm một quả nho mua từ siêu thị nhập khẩu với giá 680 tệ một cân lên rồi nhét vào miệng.

Sau đó, cô ta chửi thầm đám cư dân mạng: “Một lũ nghèo kiết xác.”

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô ta dùng tài khoản phụ liên hệ với tài khoản tiếp thị trên Đại Nhãn Tử.

Sau khi gửi yêu cầu và chuyển tiền qua, khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Giang Vãn, để tôi xem bây giờ cô tính thế nào.

Một lát sau, tài khoản tiếp thị trên Đại Nhãn Tử lập tức vào cuộc. Đủ loại tin đen rợp trời rợp đất bủa vây kéo đến, có người nói ăn mận giòn nhà Giang Vãn rất chua, có người lại bảo đào trơn cực kỳ khó ăn, cứ như được bôi sáp vậy.

Kéo theo một số cư dân mạng không rõ sự thật, bọn họ đồng loạt tràn vào tài khoản Đại Nhãn Tử và Đẩu Đẩu của Giang Vãn. Tất cả đều đang lên tiếng chất vấn, tại sao khó ăn như vậy mà còn bán đắt thế.

Tại sao lại còn thích đi ké fame khắp nơi?

Lại có cư dân mạng không chê chuyện lớn, chạy đến dưới bài đăng Đại Nhãn Tử của Trương Đặc Cường để lại bình luận: [Đạo diễn Trương, ông có biết có một người tên là Giang Vãn vẫn luôn ăn vạ ông không?]

[Đạo diễn Trương, Giang Vãn nhìn thấy ông đăng ảnh trái cây thì cô ta cũng lập tức bán trái cây, loại người này quá xấu xa rồi.]

[Đạo diễn Trương, ông nhất định phải mắng mỏ loại người không có đạo đức này một trận tơi bời mới được.]

Trương Đặc Cường trùng hợp lại đang ở phim trường. Hôm nay là ngày đóng máy nên đa số diễn viên đều đã có mặt, bên cạnh đó còn có không ít phương tiện truyền thông đang theo dõi sự kiện này.

Có một phóng viên cầm micro, lớn gan lên tiếng hỏi Trương Đặc Cường: “Đạo diễn Trương, ông có biết cửa hàng của một người nông dân bình thường này không?”

Ông ta vô cùng nghi hoặc, lắc đầu đáp: “Tôi không biết. Hôm nay chúng ta chỉ quan tâm đến bản thân tác phẩm thôi, xin đừng bàn luận sang những chuyện khác.”

Không ngờ rằng tên phóng viên kia đang phát sóng trực tiếp. Có rất nhiều người đang đợi câu trả lời của Trương Đặc Cường trong phòng livestream, để rồi sau đó sẽ lập tức đi tấn công tài khoản của Giang Vãn.

Phóng viên nhìn thấy từng dòng bình luận đều đang giục cô ta tiếp tục đặt câu hỏi, muốn xem phản ứng của đạo diễn Trương khi biết có người ăn vạ mình.

Phóng viên kề micro sát lại gần hơn, thuận theo ý kiến của cư dân mạng mà tiếp tục lớn gan đặt câu hỏi: “Đạo diễn Trương, ông không biết cửa hàng này, nhưng bà chủ của cửa hàng này lại đang tìm đủ mọi cách để ăn vạ ông, ké độ hot của ông đấy. Bây giờ chuyện này đã leo lên vị trí cuối bảng hot search trên Đại Nhãn Tử rồi.”

Trương Đặc Cường cau mày. Ở vị trí của ông ta, chuyện có người thích ăn vạ để ké độ hot là chuyện hết sức bình thường. Chỉ là tên phóng viên này giống như kẻ ngu ngốc vậy, không hiểu tiếng người sao, đã nói là hôm nay chỉ tập trung vào sự kiện đóng máy tác phẩm mà cứ liên tục hỏi mãi không thôi.

Đường Thù đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô ấy ghé sát vào tai Trương Đặc Cường rồi nói một câu: “Đạo diễn Trương, cửa hàng của người nông dân kia hình như là của Giang Vãn đấy.”

Sắc mặt Trương Đặc Cường lập tức thay đổi đột ngột: “Tôi không biết cửa hàng của người nông dân kia là của ai, nhưng tôi thường xuyên mua trái cây ở chỗ Giang Vãn. Trái cây nhà Giang Vãn cực kỳ ngon.”

Lời này vừa thốt ra, giới truyền thông bên dưới lập tức sục sôi. Bao gồm cả cộng đồng mạng đang xem phát sóng trực tiếp, từng câu cảm thán "vãi chưởng" lập tức che kín màn hình.

Một số người thông minh liền nhanh tay chuyển sang ứng dụng khác để xem cửa hàng nhà Giang Vãn còn trái cây hay không, tranh thủ cướp lấy một hai đơn hàng.

Đường Thù thấy hiện trường đông đúc ồn ào thì lấy cớ uống nước để đi sang một góc. Cô ấy liếc nhìn điện thoại, ngay lập tức thu thập được những thông tin quan trọng.

Tiểu Dã - trợ lý của cô ấy cũng gửi tin nhắn tới: “Chị Đường Thù, trên mạng toàn là những lời mắng chửi Giang Vãn. Chắc chắn là có người thuê thủy quân rồi.”

Trên sân khấu, Ngụy Triết Minh cũng hùa theo lời của Trương Đặc Cường: “Rau củ và trái cây thực sự rất ngon. Thật đáng tiếc là bây giờ không còn rau nữa, tôi cũng chỉ được ăn ké cà chua từ chỗ người bạn cùng đoàn phim mà thôi.”

Thật tiếc là hôm nay Tɧẩʍ ɖυ Du đóng vai nữ phụ tuyến N nên không đến dự lễ đóng máy. Nếu không, với cái tính tình hoạt bát tưng tửng của cô nàng thì chắc chắn đã khen lấy khen để rau nhà Giang Vãn rồi.

Đường Thù bỏ điện thoại xuống, một lần nữa quay lại sân khấu. Cô ấy nhìn các ống kính và micro bên dưới, khẽ hắng giọng một tiếng: “Tôi cũng cảm thấy rau củ và trái cây nhà cô Giang rất ngon. Đáng tiếc là chỗ cà chua trước kia tôi không được ăn miếng nào, tất cả đều bị đạo diễn Trương và Triết Minh ăn sạch rồi!”

“Hai người bọn họ ăn cà chua xong thì chắc chắn sẽ có thêm cảm ngộ mới trong lúc quay phim. Mọi người có thể hỏi Triết Minh nhiều hơn về những cảm nhận mới đối với nhân vật.”

“Khụ khụ, thực sự là có một chút cảm ngộ mới. Đến lúc bộ phim truyền hình này lên sóng, tôi sẽ cùng mọi người xem phim và cùng nhau thảo luận.”

Mấy người bọn họ nói đùa vài câu, trực tiếp chuyển chủ đề về lại sự kiện chính. Thế nhưng nhờ vào những lời nói của bọn họ mà đánh giá trên mạng cũng lập tức bắt đầu xoay chuyển.

Đạo diễn Trương là ai chứ? Ông ta là đạo diễn từng được đề cử nhiều lần tại các kỳ giải Oscar và Liên hoan phim Cannes. Đây là bộ phim truyền hình đầu tay của ông ta, còn Ngụy Triết Minh chính là Ảnh đế do một tay ông ta đào tạo nên.

Đường Thù cũng là Thị hậu của giải thưởng Bạch Ngọc Lan.

Cả ba người đồng loạt công khai chống lưng cho Giang Vãn. Ngược lại, đám anti-fan kia chỉ nói mấy lời vô căn cứ. Ai có độ tin cậy cao hơn, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết.

Đến lúc sau, bọn họ phát hiện ra không chỉ có ba người này mà phần lớn các đạo diễn và nghệ sĩ có tiếng tăm trong giới giải trí đều đua nhau thả tim bài viết của Giang Vãn và đạo diễn Trương. Mặc dù ngoài miệng không hô hào ủng hộ, nhưng rõ ràng mọi hành động đều đang chứng minh một điều: trái cây nhà Giang Vãn ngon tuyệt cú mèo.

Trong số đó, Á Lệ Văn là người kích động nhất, bà ấy đăng liên tiếp ba bài viết trên nền tảng Đại Nhãn Tử.

Bài thứ nhất, bà ấy mắng mỏ đám anti-fan trên mạng không phân biệt trắng đen mà đã vội oan uổng cho người ta. Người ta chỉ bán chút trái cây, kiếm chút đỉnh tiền lẻ đã vô cùng vất vả rồi.

Bài thứ hai, bà ấy phê phán đạo diễn Trương, Ngụy Triết Minh, Đường Thù cùng với hàng loạt ngôi sao lớn trong nhóm chat số 2. Lần nào bọn họ cũng tranh giành nhanh như chớp, một người lớn tuổi như bà ấy muốn mua được trái cây là chuyện không hề dễ dàng, bọn họ có thể tôn trọng người già yêu thương trẻ nhỏ một chút được không.

Bài thứ ba, bà ấy đăng toàn là hình ảnh đồ ăn. Nào là dùng trái cây nhà Giang Vãn làm bát trái cây dầm, làm nhân bánh kem, nào là cắt ra đĩa để tiếp khách. Sau đó, bà ấy còn dùng hết vốn liếng ngôn từ học được cả đời để viết ra một bài văn dài hơn cả ngàn chữ, chỉ nhằm lột tả trái cây nhà Giang Vãn ngon đến mức độ nào.

Á Lệ Văn là một Tam Kim Ảnh hậu, cũng là một diễn viên có độ nhận diện rất cao. Năm nay bà ấy đã hơn sáu mươi tuổi, hiện tại đang ở trạng thái nửa rút lui khỏi giới giải trí. Bà ấy không đóng phim điện ảnh hay truyền hình nữa, cũng chẳng xuất hiện trong mấy chương trình tạp kỹ. Chỉ vào một số ít dịp hiếm hoi khi được mời làm giám khảo cho các lễ trao giải, bà ấy mới xuất hiện trong tầm mắt của công chúng.

Bài viết bà ấy đăng lên không một ai dám hoài nghi liệu đây có phải là trò tẩy não hay đã bị mua chuộc hay không. Trái lại, rất nhiều đạo diễn và nghệ sĩ bị bà ấy réo tên đều dồn dập vào bình luận: [Chị Á, muốn ăn đồ ngon thì tốc độ tay phải nhanh chứ.]

[Chị Á à, vợ con em cũng đang chờ được ăn đây, quả thực là không thể nhường được đâu.]

[Chị Á, bọn họ đều không biết kính già yêu trẻ gì cả. Lần sau nếu giành được mười cân, em sẽ chia cho chị một cân nhé.]



Lúc này, những người khách hàng chân chính mới dần dần xuất hiện trong tầm mắt mọi người: [Lúc nãy tôi mới bảo ăn ngon, thế là hai mươi mấy tên anti-fan lập tức gửi tin nhắn riêng cho tôi. Dọa tôi sợ đến mức phải vội vàng xóa bình luận đi. Chắc bây giờ tôi không cần xóa nữa rồi nhỉ? Tôi vẫn phải dõng dạc nói một câu, trái cây nhà Giang Vãn cực kỳ, cực kỳ ngon.]

[Đúng thế, vốn dĩ chúng tôi mới là người tiêu dùng thực sự. Trái cây nhà Giang Vãn ăn rất ngon mà, bọn họ cứ khăng khăng nói tôi là thủy quân. Vậy tôi xin hỏi, tiền công làm thủy quân thì ai trả cho tôi đây?]

[Lại còn có người chê mận giòn nhà Giang Vãn chua nữa chứ. Tại sao tôi ăn lại không thấy chua? Tôi thấy là do bản thân các người ghen ăn tức ở thì có!]

[Tôi xin khẳng định lại một lần nữa, đào trơn tuyệt đối không hề bôi sáp. Tôi mua ba lần rồi, lần nào chất lượng cũng cực kỳ tốt, trái đào đỏ au. Mẹ tôi là bác sĩ nên bà ấy rất cẩn trọng trong chuyện ăn uống, vậy mà bà ấy cũng khen chất lượng trái cây này rất tốt đó.]

[Trùng hợp ghê, bố tôi cũng làm nghề kiểm định ba thứ này. Bố tôi kiểm tra ra đào trơn và mận giòn không những không có chất bảo quản, ngược lại hàm lượng vitamin còn vô cùng dồi dào, cao gấp ba đến năm lần so với trái cây thông thường.]

[Có mỗi tôi phát hiện ra ăn trái cây nhà Giang Vãn xong thì da trắng lên sao?]

[Haiz, tôi trắng lên hay không thì không biết, nhưng chứng mất ngủ của tôi đã được chữa khỏi rồi. Trước kia đêm nào tôi cũng trằn trọc không ngủ được, nhưng bây giờ chỉ cần ăn trái cây nhà Giang Vãn là chứng mất ngủ biến mất ngay lập tức.]

[Đứa nhỏ nhà tôi hay bị táo bón vì lười ăn rau xanh. May mắn là tôi sống cùng một nơi với cô chủ Tiểu Giang nên đã mua được một ít rau củ. Đứa nhỏ nhà tôi cực kỳ thích ăn rau của cô chủ Tiểu Giang, từ đó về sau không còn bị táo bón lần nào nữa.]

[Thật tội nghiệp cho những kẻ làm thuê thấp cổ bé họng như chúng tôi. Muốn được ăn chút đồ ngon có dễ dàng gì đâu cơ chứ, vậy mà còn bị vu khống là thủy quân nữa!]

[Rốt cuộc ai mới là thủy quân chứ? Chúng tôi nói một câu thật lòng thì liền bị công kích, một số người thì lại hay rồi, chẳng phân biệt trắng đen đã cắn càn lung tung. Cầu xin ông trời soi xét cho!]
« Chương TrướcChương Tiếp »